Vô Địch Quân Sủng, Cô Vợ Nhỏ Mê Người
Tác giả: Tây Sương Thiếu Niên
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1342328
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2328 lượt.
lại cảnh tượng về nhà là có cốc trà nóng đưa đến tận tay...
Cuối cùng hối hận tột cùng, mấy ngày trước là sinh nhật Bạch Khiết thì quay về tìm, nhưng cô đã quyết tâm rồi. Tôi nghĩ người phụ nữ như vậy lấy được về thì chỉ hận không thể cất vào trong túi, cho người khác nhìn một cái cũng không được. Chồng cô ấy đâu chỉ hối hận không thôi? Người phụ nữ như vậy đi đâu tìm được đây?
“Tôi nhận ra mình không hận anh ta, cũng không thấy đau lòng nữa, chỉ là trong đầu cả ngày chỉ có hình bóng anh ta.” Bạch Khiết say ngả lên vai tôi, gương mặt phiền muộn như vẫn đang kể những nỗi u oán trước đây. Tôi đưa cô ấy về nhà, trong cơn say nhìn ngôi nhà của mình cô ấy mơ màng nói: “Ngôi nhà không có hơi người dù có bài trí đẹp thế nào cũng chẳng khiến người ta thấy ấm áp.”
Tôi nhẹ nhàng đặt cô ấy xuống giường, cô ấy bỗng ngồi lên:
“Thay áo ngủ giúp tôi...”
Tôi sững người nhìn tuyệt thế giai nhân trước mặt, cô ấy lại nói:
“Thay áo ngủ giúp tôi...”
Bạch Khiết đang mặc váy, nếu tôi thay áo giúp cô ấy thì không phải tôi sẽ nhìn hết sao? Điều đó cùng chưa phải quan trọng nhất, quan trọng nhất là tôi đã uống không ít rượu, không biết khi nhìn thấy thân hình thon thả nảy nở kia liệu tôi có thể khống chế được bản thân không. Hay là nhân lúc cô ấy say... tôi hưởng thụ?
Nếu hưởng thụ cùng lắm chỉ được một đêm phong lưu khi tỉnh dậy chắc chắn cô ấy sẽ trở mặt với tôi. Vậy tôi giúp cô ấy thay, nếu cô ấy muốn, định quyến rũ tôi thì cũng không trách tôi được...
“Thay áo ngủ giúp tôi...”
Tôi lấy bộ đồ ngủ trên đầu giường, nhắm mắt lại, tay khẽ chạm lên người Bạch Khiết, chiếc váy được cởi xuống, mùi hương phụ nữ đầy gợi cảm đầy khiêu khích lan tỏa. Làn da của Bạch Khiết mịn màng, mát lạnh, trơn láng mềm mại. Ôm trong lòng khiến khí huyết trong người tôi sôi sục, cứ thế này không ổn... tôi bùng nổ mất thôi.
Lý trí của tôi vẫn áp đảo được dục vọng, tôi trùm chiếc áo ngủ vào cho Bạch Khiết, cô ấy đẩy đẩy tôi: “Rót cho tôi... cốc nước...”
Khi mang nước đến giường thì cô ấy đã ngủ say rồi. Lúc này hoàng hôn đã buông xuống, gian phòng có chút mờ ảo, gương mặt Bạch Khiết đầy sự quạnh hiu, phiền muộn, tâm trạng của tôi cũng bị cô ấy ảnh hưởng. Thế gian này có hai loại tình cảm có thể gọi là lãng mạn, một là hoàn toàn quên nhau, hai là bên nhau đến giây phút cuối đời. Nhưng nếu tiến không thể bên nhau, lùi lại không thể hoàn toàn quên được, không thể ở bên người thương, cũng không thể hoàn toàn quên người ấy, với đương sự mà nói đúng là hai kiếp nạn. Khoảng thời gian lãng mạn với Sa Chức tôi mãi mãi không bao giờ quên, đó là dấu ấn đã hằn sâu trong trái tim tôi.
Bên nhau đến phút cuối đời? Giữa nam và nữ, có lúc chính là một cái cửa sổ giấy, chọc thủng rồi, hoặc là rất bối rối, hoặc là chuyện gì nên làm cũng đã làm, cuối cùng chẳng có gì phải ngại nữa. Vì thế với Bạch Khiết, tôi thà “không chọc thủng”, thà cứ ám muội thế này, lại có chút như ve vãn, quan hệ sạch sẽ, trong sáng, hai bên đều thoải mái. Một khi có loại quan hệ kia thì điều tốt đẹp sẽ bị phá vỡ.
Tâm trạng hỗn loạn, tựa bên giường nhìn Bạch Khiết, tôi bất giác chìm vào giấc ngủ...
“Em bảo em gái đi mua cũng được... Có cần thắt cà vạt không ạ?”
“Thắt cà vạt? Thắt làm cái gì? Cậu nhìn đi tôi còn không thắt. Cà vạt là chuẩn bị cho tự sát thôi, ví dụ như công ty phá sản này... Người đang ngồi trên cao bỗng bị đuổi, trong cơn bế tắc vắt cà vạt lên xà nhà kết liễu mạng sống. Hoặc là chuẩn bị cái cà vạt thật dài, tìm một cô bạn gái hung hăng hơn cả Lâm ma nữ, rồi dắt cô ta như chó ấy.”
Thời tiết hôm nay rất đẹp, ánh nắng chan hòa, gió thổi dịu nhẹ, nhưng cả văn phòng đột nhiên lặng như tờ, hàn khí lan tỏa. Câu nói vừa rồi quả thật tôi nói to quá, cả văn phòng đều nghe thấy.
Một đồng nghiệp nhìn tôi với ánh mắt thương cảm.
Lâm ma nữ vẻ mặt u ám: “Theo tôi vào văn phòng...”
Con người này...
Bình thường rất ít khi thấy cô ta lên tầng chúng tôi, nhưng sao hôm nay lại xuất hiện đúng lúc tôi nói xấu cô ta chứ?
“Tôi đã thành đại từ thay thế cho ác ma rồi hả?” Lâm ma nữ cười nham hiểm.
“Lâm tổng giám giỏi quản lý, toàn thể nhân viên chúng tôi vừa kính trọng vừa khâm phục, đương nhiên cũng có chút sợ.” Không biết vì sao, sau khi từ kho lên văn phòng này, dù là Bạch Khiết hay Lâm ma nữ, ngay rất nhiều đồng nghiệp không quen biết cũng tốt với tôi hơn. Lẽ nào vì tôi theo bọn Mạc Hoài Nhân sao?
“Anh sợ tôi sao? Hình như anh luôn lợi hại hơn tôi nhiều ấy chứ?” Lẽ nào vừa rồi Lâm ma nữ đến văn phòng là để tìm tôi? Cô ta ngày càng coi trọng tôi rồi thì phải? “Anh đừng tưởng có Vương Hoa Sơn nâng đỡ là anh giỏi lắm, tôi mà muốn chơi anh thì có thể khiến anh chết không kịp ngáp.”
“Ồ... Cảm ơn Lâm tổng giám đã không giết!”
“…” Cô ta nhất thời nghẹn họng, chuyển sự giận dữ sang nụ cười, rồi lập tức thu lại. Vì sao hoa quỳnh quý, biết không?
Vì đẹp đó! Một nụ cười làm điên đảo tòa thành, cười thêm lần nữa nghiêng ngả cả quốc gia, dù cô ta còn đeo một cặp kính đen.