Chỉ Yêu Sự Không Hoàn Mỹ Của Anh
Tác giả: Tây Sương Thiếu Niên
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1342337
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2337 lượt.
hưa chịu thôi. Muốn đánh nhau chứ gì? Hai người bất luận là trong bệnh viện hay văn phòng, ngoác mồm chửi, nếu chưa đã thì đành động thủ thôi, hơn nữa nói đánh là đánh luôn không phải nghĩ nhiều... Điều này cũng khiến cô ta coi trọng tôi. Có thể Lâm ma nữ là yêu bà biến thái thích tự ngược đãi và đi ngược đãi người khác.
Cô ta lại bắt đầu: “Ân Nhiên, nói xem, cái cô... tên gì nhỉ?... À đúng rồi, Trần Vũ Hàn, đúng không? Cô ta có quan hệ gì với anh?”
“Bạn.”
“Giờ thì tốt quá rồi, nhân duyên của anh cũng rất tốt ấy nhỉ? Trên đến tổng bộ, bộ phận tiêu thụ, dưới đến bộ phận kho, ban quan hệ đối ngoại. Hắc đạo hay bạch đạo trong công ty anh đều có quan hệ tốt đẹp. Anh làm người cũng thật khiến người ta ngưỡng mộ, còn bất tận hơn cả tôi ấy chứ.”
Nói thế nghĩa là Lâm yêu bà đã biết tôi đưa Trần Vũ Hàn đến ban quan hệ đối ngoại, có phải Vũ Hàn làm sai chuyện gì không? Hay Vũ Hàn không làm được việc? “Lâm tổng giám, đúng là tôi đã cho Trần Vũ Hàn vào công ty bằng cửa sau.”
“Do anh sắp xếp? Nhưng cùng lắm chỉ có thể ở kho các anh, sao cô ta lại vào ban quan hệ đối ngoại?” Rốt cuộc thì cô ta muốn điều tra cái gì đây?
“Lúc đó tôi thấy tính cách cô ấy cũng rất tốt nên sắp xếp cho cô ấy vào kho, nhưng ai ngờ một vài lãnh đạo thấy cô ấy xinh đẹp thì bảo cô ấy vào ban quan hệ đối ngoại.”
“Một vài lãnh đạo? Một vài là những ai? Anh cũng giỏi nhỉ, trong một thời gian ngắn ngủi mà lôi kéo được không ít quan hệ.”
“Một vài lãnh đạo... tôi cùng không biết là những ai nữa...” Tuy Mạc Hoài Nhân và tôi không đồng đạo, ai cũng có ý đồ riêng, lại còn thù hận nhau. Nhưng tốt xấu gì hắn cũng từng giúp tôi, nếu để lộ ra, hại hắn cũng không có gì, nhưng sẽ làm hỏng hết việc mà Vương Hoa Sơn giao. Nhưng tôi lại nghĩ, không đúng, Mạc Hoài Nhân là tâm phúc của Lâm ma nữ, dù cô ta có lấy mạng tôi, nhưng lẽ nào lại lấy mạng chó của Mạc Hoài Nhân?
“Vị lãnh đạo đó họ Mạc, đúng không?”
Sao cái gì cô ta cũng biết vậy...
“Cô đã biết rồi sao phải hỏi tôi?”
“Không có gì, chỉ là muốn xem anh có thành thực không, muốn biết quan hệ giữa anh và Mạc Hoài Nhân đã khăng khít thế nào rồi!” Câu nói của cô ta khiến tôi sững người, muốn biết quan hệ giữa tôi và Mạc Hoài Nhân khăng khít thế nào á?!
Tôi chằm chằm nhìn Lâm ma nữ, vô cùng xinh đẹp, cô ta là người phụ nữ cực kỳ xinh đẹp, không gì so sánh nổi, cô ta mang vẻ đẹp của thiên sứ trên thiên đường. Vẻ uy nghiêm bức người của cô ta tuy nhìn có chút kỳ dị mà nham hiểm, nhưng cũng không tà ác thiếu đường hoàng như bọn Mạc Hoài Nhân, Hoàng Kiến Nhân...
Lâm ma nữ lấy ra một tờ giấy trắng, viết nhanh lên trên đó, hầm hè nói: “Đừng tưởng có Vương Hoa Sơn là tôi không dám động vào anh!”
Đại sự không hay rồi! Cô ta lại muốn đá tôi đi?! Nghĩ đến việc nỗ lực trong bao lâu nay chớp mắt lại về không khiến tôi bùng cháy nộ hỏa. Mẹ kiếp, lại khai trừ tôi! Hồi quay về đã biết rồi, cô ta hận tôi đến tận xương tủy sao có thể để tôi yên ổn chứ? Tôi chính là cái gai trong mắt, cô ta luôn muốn trừ bỏ tôi. Đành... đành phải tìm Vương Hoa Sơn vậy.
Ai ngờ cô ta ngẩng lên nhìn tôi nói: “Không có gì, đùa anh thôi!”
Tôi nổi điên, thanh niên, đặc biệt là người như tôi rất dễ kích động. Hoặc có thể nói là, thế hệ chúng tôi ai cũng rất cá tính, có điều, có cá tính không phải chuyện tốt, làm không khéo thì cá tính sẽ hủy hoại cả cuộc đời. Tôi nổi giận đập bàn cái “rầm”: “Hoặc là cô trực tiếp đuổi tôi, hoặc là để yên cho tôi làm việc! Cô làm thế là có ý gì?”
Lâm ma nữ lắc đầu: “Anh cũng sợ bị đuổi à? Tôi còn tưởng anh không sợ trời cũng chẳng sợ đất? Tôi đã không đuổi anh, cũng không đuổi nổi, anh thật lợi hại, có Vương tổng bảo vệ. Nhưng tôi cũng không để anh yên ổn đâu!”
“Thế cô thấy chúng ta cả ngày cứ gây nhau như vậy rất vui sao?”
“Anh không thích à? Anh nên thích mới phải chứ!” Cô ta thật vô vị.
“Vô vị!” Tôi chửi một câu rồi quay người bỏ đi.
Vừa quay người thì cô ta hét lên: “Đứng lại! Ai cho anh đi?!”
Tôi dừng bước, quay người lại: “Có việc gì thì nói đi, đừng có giả thần giả quỷ dọa người nữa có được không?”
“Không có gì, chỉ muốn nói chuyện với anh về Bạch Khiết.” Cô ta ngả người ra ghế, ung dung nói.
“Bạch Khiết? Bạch Khiết làm chuyện gì sai sao?” Tôi căng thẳng hỏi.
“Ồ, anh cũng rất quan tâm đến Bạch Khiết nhỉ... Không sao, không sao, tôi nói sai rồi, là chuyện của Trần Vũ Hàn, không phải của Bạch Khiết. Thấy anh căng thẳng thế, xem ra sau này nếu tôi không thắng được anh thì ra tay chỗ Bạch Khiết là tốt nhất nhỉ?”
“Cô... cô...! Cô hận tôi, muốn đối phó với tôi là được rồi. Liên quan gì đến Bạch Khiết?!”
“Vốn dĩ không liên quan đến cô ấy, nhưng thấy anh quan tâm cô ấy thế, tôi nghĩ nếu khiến Bạch Khiết không thoải mái thì chắc chắn anh sẽ khó chịu hơn Bạch Khiết gấp mười lần, như thế thì tôi sẽ hả được giận rồi!”
“Cô! Đại trượng phu hành sự hà tất phải nham hiểm, độc địa như vậy?” Trên dưới công ty này có ai chưa từng lĩnh giáo cao chiêu của Lâm ma nữ cơ chứ? Ngay Vương Hoa Sơn cũng phải dè chừng vài phần, có thể thấy cô ta khủng bố đến mức