Tác giả: Tây Sương Thiếu Niên
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1342323
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2323 lượt.
âm ma nữ thật mâu thuẫn, càng hiểu cô ta càng cảm thấy cô ta cao thâm khó lường...
Thấy chúng tôi không nói gì, cô ta nói: “Tôi chỉ cần nghe một lời xin lỗi thì có thể bỏ qua tất cả.”
Tôi không muốn vì thể diện mà chịu chết, liền đứng dậy: “Lâm tổng giám... tôi xin lỗi!”
“Không phải anh! Ngồi xuống!” Lâm ma nữ quát.
Không phải tôi? Vậy thì là phó ban Liêu rồi? Tôi ngồi xuống thấy phó ban Liêu đấu tranh tư tưởng rất lâu, cuối cùng cũng không muốn chết vì giữ thể diện: “Lâm tổng giám, tôi xin lỗi!”
“Không phải tôi!” Lâm ma nữ đanh mặt nói.
Phó ban Liêu quay sang tôi, Lâm ma nữ lại quát: “Không phải anh ta!”
Thế là sao? Không bắt phó ban Liêu xin lỗi Lâm ma nữ, cũng không phải tôi, vậy thì xin lỗi ai đây?
Mãi lâu sau phó ban Liêu mới chợt hiểu, cung kính nhìn sang Bạch Khiết: “Xin lỗi, là lỗi của tôi.”
Bạch Khiết ngạc nhiên mãi, rồi mới đáp: “Chị Liêu, chị không sai...”
Lâm ma nữ lại bắt đầu: “Còn không trở về vị trí làm việc. Công ty trả lương để các anh các chị ở đây diễn kịch chắc? Về vị trí hết cho tôi!”
Ra khỏi phòng hợp, phó ban Liêu chân thành bắt tay tôi một cái: “Tôi không muốn nói nhiều lời thừa thãi, sau này mọi người quan tâm lẫn nhau nhé!”
Lâm yêu bà này, tôi sống từ thế kỷ hai mươi đến thế kỷ hai mốt rồi, mà đây là lần đầu tiên thấy một người phụ nữ cực phẩm như cô ta.
Hết giờ làm, trong văn phòng trống huơ trống hoác, tiếng giày cao gót gấp gáp vang lên. Trần Vũ Hàn đến: “Không đói à?”
Tôi ngẩng lên: “Vũ Hàn.”
Cô ấy vẫn lạnh lùng như thế: “Tôi nghe nói chuyện hôm nay rồi, tôi rất cảm động, nhưng lòng tốt của anh với tôi không thể chỉ dùng một câu cảm ơn là có thể báo đáp. Anh cũng biết tôi không biết thể hiện tình cảm lắm. n Nhiên...”
Đây là lần đầu tiên cô ấy gọi tên tôi, Trần Vũ Hàn rất ít khi gọi tên người khác, cũng không biết vì sao.
“Cả đời này tôi sẽ không quên những gì anh đã làm cho tôi. Nói nhiều lời cảm kích quá lại thành ra giả dối, tôi đi đây, còn phải gặp khách hàng nữa. Đúng rồi, có một cô gái đang đợi anh!” Nói rồi cô ấy bỏ đi như một cơn gió...
Có người đợi tôi về? Ai vậy? Lâm ma nữ sao? Ặc, sao tôi lại nghĩ đến cô ta chứ?
Mấy giây sau tôi chìm đắm trong đống ý tưởng quảng cáo...
Văn phòng ngày một yên tĩnh, có lẽ mọi người về hết rồi. Những người như tôi khác với những đồng nghiệp khác, họ còn có bạn bè, người thân đang đợi, tan làm có thể về tận hưởng niềm vui bên gia đình. Cuộc sống của tôi là một cái vòng luẩn quẩn, sáng dậy đi làm, đến kho rồi lên ban tổng hợp, khi tan làm thì cùng lắm đến kho nói chuyện ăn cơm với An Tín, An Lan rồi cũng chẳng có tiết mục gì khác, chỉ đành nằm trong nhà đợi chết già thôi. Cô đơn quá lâu sẽ thấy mệt mỏi, sợ hãi sự cô đơn. Có lẽ đây là lý do tôi mong chờ được gặp Bạch Khiết đến thế. Cũng chỉ có Bạch Khiết có thể khuấy động cuộc sống bình lặng của tôi.
Mong chờ phụ nữ cảm kích bạn chỉ bằng khiến họ cần bạn. Có lẽ nếu tôi và Bạch Khiết cứ tiếp tục thế này thì dần dần cô ấy sẽ không thể rời xa tôi được nữa, đến lúc đó là tôi thành công rồi.
Mọi suy nghĩ và nguyện vọng đều rất đơn giản, nhưng để biến thành hiện thực thì vô cùng khó khăn. Vừa nghĩ thế thì tình địch đã xuất hiện rồi. Đâu chỉ có dăm ba người yêu Bạch Khiết cơ chứ?
“Tôi... có thể mời cậu ăn cơm không?” Bạch Khiết đứng ở cửa văn phòng, chẳng trách Trần Vũ Hàn nói có người đợi tôi, là Bạch Khiết đấy.
Tôi cất mấy bản kế hoạch đi: “Đi nào.”
Cùng cô ấy xuống lầu, cô ấy khoác tay tôi: “Tôi nghĩ mình không nên ghét em trai của mình.”
Đã coi tôi là em trai sao lại khoác tay như tình nhân thế này? Cô ấy khoác tay tôi, chúng tôi như đôi tình nhân đi xuống cầu thang. Trong lòng tôi vô cùng ngọt ngào, thật muốn thời gian dừng lại ở khoảnh khắc này...
“Ân Nhiên, chồng tôi đã đến tìm tôi. Cậu có thể giúp tôi thoát khỏi anh ta không? Tôi muốn khiến anh ta nản lòng.” Bạch Khiết nói như cầu xin.
“Ồ.” Nhiệm vụ này chị không nhờ tôi cũng tự động làm.
Trước cổng công ty, quả nhiên chồng trước của Bạch Khiết đang đứng đó. Vừa nhìn thấy người đó là tôi đầu hàng, anh ta không chỉ điềm tĩnh, từng trải mà còn lái BMW, đẹp trai bức người. Điều khiến tôi tự tin một chút chỉ có bộ quần áo này mà thôi...
Bạch Khiết thấy anh ta, quay đầu đi luôn, tôi quay lại nhìn, thấy trong mắt anh ta đong đầy sự sám hối.
Bạch Khiết nói, thật ra sau hôm bỏ nhà đi, cô ấy cũng từng quay lại cầu xin chồng một lần, nhưng những lời nói tuyệt tình và ánh mắt cương quyết của anh ta đã khiến cô khóc cả một ngày, ốm nằm bẹp giường một trận. Thế nhưng anh chồng này vẫn tìm người phụ nữ khác, không thèm đến thăm Bạch Khiết lấy một lần.
Sau khi ly hôn, anh ta điên cuồng với cô gái khác, dần dần nhận ra ba bữa cơm trong ngày không có nổi một bữa đúng giờ. Hơn nữa người phụ nữ bên cạnh anh ta cũng rất lười nhác, không chịu xuống bếp. Bất luận về nhà lúc nào bếp cũng lạnh ngắt, ngay nước nóng cũng không có, có lúc còn phải mang đồ ăn về cho người ta. Có thể mấy năm trước được Bạch Khiết hầu hạ quen rồi, cuộc sống thế này anh ta không kìm được nhớ