Tác giả: Tây Sương Thiếu Niên
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1342319
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2319 lượt.
họ chia làm hai nhóm, rồi vì sao mà một nhóm lại gặp nguy hiểm.
Lâm ma nữ ngắt lời tôi: “Dù nghe chưa thật hoàn hảo, nhưng ít nhất cũng hơn nhiều đám ngươi chỉ biết huênh hoang kia!”
Tôi tiếp lời: “Đúng vậy, ý tưởng của họ tôi cũng xem qua, tôi nghĩ nếu quay quảng cáo của họ thì khá lợm giọng, dung tục như một người đàn ông đứng ở văn phòng khoe khoang khả năng tình dục của mình tốt thế nào ấy!”
“Anh hiện giờ không dung tục sao?” Lâm ma nữ quát.
“À... tôi vốn nghĩ vậy.”
“So sánh rất dung tục, nhưng cũng rất xác đáng. Công ty chọn nhân viên của công ty làm người đại diện vừa để tiết kiệm vừa giúp nhân viên hoàn thiện bản thân hơn. Nhưng quảng cáo của anh cần phải có một nam một nữ.
Thế này đi, nữ là Trần Vũ Hàn, còn nam thì là anh đi!” Lời nói của Lâm ma nữ thốt ra khiến tôi giật mình.
“Á...? Tôi?”
“Sao, không vui lòng à?”
“Không... không phải, tôi có làm được không? Tôi...”
“Vậy thì thôi, ngay anh cũng không thể tin bản thân mình thì tôi sao có thể tin anh được?!”
“Tôi có lòng tin, trăm phần trăm tự tin!” Tôi hét lên. Người đại diện của công ty, lợi ích vô số, không chỉ có tiền mà ngay thăng quan tiến chức cũng có ưu thế hơn người khác. Sao tôi lại không làm chứ? “Cảm ơn Lâm tổng giám, cảm ơn Lâm tổng giám!”
Chỉ thị của tổng bộ, tuyển người đại diện không chỉ ở trong công ty, cũng nên thu hút nhân tố mới một cách hợp lý cùng cạnh tranh. Vẻ ngoài có vẻ công bằng nhưng ai chẳng biết Lâm yêu bà có thể một tay che cả bầu trời, muốn thế nào thì thành như thế. Aiz, chẳng trách mà ai cũng muốn trèo cao.
Trở về văn phòng, đồng nghiệp đều nhìn tôi với ánh mắt chia buồn. Chỉ có Mạc Hoài Nhân, vừa nghe Lâm ma nữ triệu kiến tôi là cuống lên, cũng không biết hắn muốn tôi bị đuổi hay được ở lại làm?
“Chú em, thế nào, thế nào rồi?” Mạc Hoài Nhân tiến lại.
“Chẳng thế nào cả, chỉ là nói xấu cô ta một câu thôi mà, lẽ nào cô ta lại đuổi tôi được?” Tôi cười.
“Ai chà... dọa tôi chết mất. Chú Ân, ở đây đắc tội ai cũng không sợ, nhưng Lâm tổng giám thì không thể đắc tội được đâu! Lần sau chú phải cẩn thận một chút!” Mạc Hoài Nhân vỗ lưng tôi quan tâm, nói.
“Cảm ơn trưởng ban Mạc đã quan tâm!”
Ngồi trước bàn làm việc, trước khi hết giờ tôi dâng tràn nhiệt huyết hẹn Bạch Khiết đi ăn cơm. Nhắn mấy tin trên MSN, cô ấy chỉ đáp một câu: Xin lỗi cậu, lần sau được không, hôm nay tôi không rảnh.
Nhắn xong câu đó là cô ấy thoát khỏi mạng.
Tôi ngẩn ngơ ngồi nhìn màn hình, mấy phút sau Mạc Hoài Nhân đến bên cạnh, thấy phần đối thoại của tôi và Bạch Khiết, hắng giọng mấy tiếng rồi nói: “Chú em, người ta là thiên nga, sao có thể cùng đội ngũ với chúng ta chứ?”
“Ồ, trưởng ban Mạc.” Tôi sực tỉnh.
“Cậu lại đây nhìn xem.” Mạc Hoài Nhân kéo tôi ra cửa sổ, “Nhìn xem kia là ai?”
Dưới cổng công ty, Bạch Khiết đang cười nói với một người đàn ông đứng bên cạnh một chiếc xe con hạng sang. Đột nhiên một thứ khí lạnh từ mắt tôi lan tỏa ra toàn thân, vào tận đến tim tôi.
“Chú có biết người đó là ai không? Giám đốc tài chính của tổng bộ. Quản tiền đấy, biết tại sao ở công ty Bạch Khiết muốn gì được nấy không? Ở đây có phó tổng giám Tào, ở tổng bộ còn có người này, có thể không thuận buồm xuôi gió sao? Cậu nghĩ thoáng đi!” Mạc Hoài Nhân an ủi tôi.
Tình yêu là sự ích kỷ, chẳng ai muốn nhìn thấy người mình yêu ve vãn tán tỉnh với người khác cả, cho dù cô ấy không phải của mình.
Nhìn Bạch Khiết lên chiếc xe đó, tôi siết chặt nắm tay, thở dài một hơi, chán nản ngồi xuống ghế.
“Chú em, phụ nữ ngày nay ai cũng tìm đối tượng với suy nghĩ cần tốt hơn chứ không cần tốt nhất! Càng có tiền họ lại càng thích! Cậu thoáng chút đi!” Mạc Hoài Nhân đưa tôi một điếu thuốc.
Thật chán nản, trước đây biết Bạch Khiết và phó tổng giám Tào, nghĩ cô ấy cũng như Lý Bình Nhi, mặc cho con bạch tuộc khốn kiếp đó giày xéo... dù sau đó được biết họ chưa phát sinh quan hệ... nhưng lúc đó nghĩ đến cũng khiến tôi nổi da gà, giờ lại thấy cô ấy lên một chiếc xe hạng sang khác, sao tôi có thể không buồn chứ? Phụ nữ hướng về đàn ông có tiền cũng như loài ong bị hương hoa hấp dẫn vậy, động cơ không rõ, nhưng phương hướng thì rõ ràng vô cùng. Có thực lực kinh tế nhất định rồi tôi mới biết phụ nữ đều rất thực tế. Họ muốn tìm một người có thể nương tựa cả đời, mà rõ ràng là tôi không đạt tiêu chuẩn. Tôi không có xe, không có nhà, chẳng có gì cả, không thể cho người ta cảm giác an toàn. Họ cũng không biết có thể đợi tôi bao lâu. Tôi biết, dù họ có ở bên tôi thì cũng chỉ cho vui, chứ thật ra không hề muốn lâu dài.
“Ân Nhiên, cậu phải nghĩ thoáng đi, kiêm nhiệm hai chức vụ nhưng lương không quá một vạn, đâu thể sánh được với những lãnh đạo cấp cao kia?” Mạc Hoài Nhân nói đúng, một tháng tôi vất vả khổ sở, đừng nói không sánh được lãnh đạo cấp cao, ngay một nhân viên nghiệp vụ bình thường cũng không bằng. Nhân viên nghiệp vụ tinh anh của bộ phận nghiệp vụ, chỉ riêng tiền hoa hồng cũng cao hơn lương mấy lần. Hàng tháng tôi còn phải trích tiền cho hai đứa em, còn phải gửi về nhà cho bố mẹ, cơ bản chẳng còn lại bao nhiêu