Tác giả: Tây Sương Thiếu Niên
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1342296
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2296 lượt.
n sao? Thôi xong rồi! Tôi vò đầu bứt tai.
Cảnh sát hỏi gì tôi chẳng nghe được, trong đầu chỉ có hàng trăm hàng nghìn dấu hỏi: Làm sao đây? Làm sao đây? Làm sao đây?
Điện thoại trong văn phòng đổ chuông, anh ta đi nhận điện. Không được, tôi không thể cứ ngồi đợi chết được, chó cùng rứt giậu, lúc đó tôi cũng không biết mình lấy đâu ra dũng khí mà xông ra khỏi văn phòng! Tôi phải tìm Lâm ma nữ, bắt cô ta phải chứng minh sự trong sạch cho tôi, cho dù tôi có phải dập đầu.
Mới chạy xuống tầng dưới thì anh cảnh sát kia hét xuống dưới: “Có kẻ chạy trốn, mau bắt lấy hắn!”
Tôi bất chấp tất cả chạy ra ngoài sân, trước mặt có mấy cảnh sát xông tới cũng không bắt được tôi, tôi đột kích vòng vây chạy ra ngoài sân, một cảnh sát rút súng ra: “Đứng lại!”
Lần đầu tiên tôi trải qua chuyện này, nếu anh ta không rút súng ra thì chắc chắn tôi sẽ không dừng lại, nhưng đó lại là súng, một viên đạn là có thể kết thúc cuộc đời tôi, tôi đứng lại.
Một cái dùi cui đập lên đầu tôi, rồi một trận đánh ập tới, tôi nghiến răng chịu đựng cơn đau từ những cú đấm cú đá. Tôi đứng không vững, bóng đen phủ xuống, cùng tôi rơi xuống địa ngục, tôi muốn giết những người này, giết bản thân tôi.
Một lát, họ dừng lại, tháo dây giày của tôi trói hai tay tôi lại dẫn về căn phòng lúc nãy.
Toàn thân tôi mềm nhũn không chút sức lực, họ trói tôi, bắt tôi quỳ. Anh cảnh sát lấy khẩu cung tiến lại đấm cho tôi một cái khiến hai mắt tôi nổ đom đóm.
“Tôi... vô tội... thả tôi ra!” Tôi cầu xin.
“Vô tội? Vô tội mà lại bỏ chạy?” Một cái giày đạp lên người tôi, giờ tôi chẳng còn chút gì gọi là tôn nghiêm nữa, tôi thấy mình như thằng nô lệ thời cổ đại, mặc cho người ta tùy ý chà đạp, chửi bới, đánh đập.
Điện thoại trong văn phòng lại reo, một cảnh sát ra nhận điện thoại rồi quay lại nói với người đằng sau: “Mau đi gọi cục trưởng có điện thoại.”
Cục trưởng của họ tới, nhận điện thoại...
Sau khi gác máy cục trưởng hỏi cảnh sát bên cạnh: “Trong đám người chúng ta bắt hôm nay ai là Ân Nhiên?”
“Báo cáo, chính là người đang quỳ kia!” Cảnh sát chỉ vào tôi.
“Cái gì?! Đây... đây là người chỉ điểm của công ty họ. Sao lại đánh cậu ta thành ra thế này?” Cục trưởng giật thót mình.
“Vừa rồi hắn định bỏ trốn, vì thế…”
“Thôi, mau cởi trói, mau!”
Tôi được đưa vào bệnh viện...
Trên xe cảnh sát, tôi hỏi người cảnh sát vừa thẩm vấn mình rốt cuộc chuyện là thế nào?
Báo cảnh sát lại là một nhân viên không có gì nổi bật trong công ty, người đó nói biết bọn Mạc Hoài Nhân có ý đồ với công ty, thế là tìm đến Ân Nhiên bảo Ân Nhiên lắp máy quay trong kho hàng để ghi lại nhất cử nhất động của đám người kia làm chứng cứ.
Thế là tôi thoát nạn, tôi biết đó là người của Lâm ma nữ.
Nhận lại điện thoại từ cảnh sát, tôi gọi cho Lâm ma nữ: “Lâm tổng giám, cô làm thế là có ý gì? Không phải đợi đến khi cơ hội chín muồi rồi cho lãnh đạo trong công ty biết, bất đắc dĩ mới báo cảnh sát sao? Tại sao lại lừa tôi?”
Lâm ma nữ ung dung nói: “Ân Nhiên, tôi vất vả đến tận bây giờ vẫn chưa tìm được chứng cứ Tào Sắt là kẻ cầm đầu đám người đó. Không lật đổ được Tào Sắt thì mọi nỗ lực của tôi đều là công cốc. Khổ sở mà không được gì chi bằng để cảnh sát giúp đỡ. Đúng rồi, tôi nghe nói anh gặp chút chuyện ở đồn cảnh sát?”
“Chút chuyện? Suýt nữa thì mất mạng đấy mà chút chuyện?”
Mà cũng phải, với tính mạng của loại người hạ đẳng như chúng tôi thì người thượng đẳng như Lâm ma nữ chẳng quan tâm.
“Giờ anh đang ở đâu? Tôi có chút việc muốn nói trực tiếp.”
“Trong bệnh viện.” Tôi hậm hực nói.
Một đôi tình nhân ngồi cách tôi hai ghế hi hi ha ha cười đùa lớn tiếng. Lâm ma nữ trừng mắt, họ lập tức ngậm miệng. Còn một người đàn ông trung niên nói điện thoại rất to. Lâm ma nữ bỗng chỉ vào ông ta quát: “Này, đây là bệnh viện, không phải nhà ông! Không thấy có người bị thương à?” Người đàn ông kia lập tức hạ giọng.
Ồ? Lâm ma nữ quan tâm tôi à?
Lâm ma nữ lấy ra một cái thẻ tín dụng đưa cho tôi: “Trong này có năm mươi vạn, anh mau đi đi, càng xa càng tốt!”
“Tại sao? Tại sao phải đi?” Tôi không hiểu.
“Tại sao? Nhân viên tôi thuê đi báo cảnh sát sau khi phối hợp với cảnh sát xong cũng phải đi. Anh cũng như anh ta, đều đắc tội với bọn người Mạc Hoài Nhân, người không quyền không tiền như anh, tôi rất lo lắng. Mạc Hoài Nhân, Hoàng Kiến Nhân chắc chắn sẽ bị bắt, Hoàng Kiến Nhân cũng chẳng có gì, nhưng Mạc Hoài Nhân thì anh không động vào được đâu. Nếu lần này không lật đổ được Tào Sắt, không tìm được chứng cứ phạm tội của Tào Sắt thì anh sẽ rất nguy hiểm. Bọn chúng nhất định sẽ báo thù. Theo tôi biết Tào Sắt từng thuê bọn xã hội đen giết người rồi.” Nhìn Lâm ma nữ nghiêm túc thế kia không giống như đang đùa.
“Cũng không phải tôi chưa từng đắc tội với chúng, tôi cũng bị chúng báo thù rồi.”
Lâm ma nữ ngắt lời tôi: “Lần này khác. Lần này can hệ đến tương lai của chúng. Anh hủy hoại cuộc đời và tương lai của chúng, không phải chỉ là thù hận nhỏ như lần trước. Anh có hiểu không?”<