Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Thượng Cấp Hung Tợn Của Tôi

Nữ Thượng Cấp Hung Tợn Của Tôi

Tác giả: Tây Sương Thiếu Niên

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1342284

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2284 lượt.

anh, anh xếp hàng nhầm chỗ rồi đúng không? Đây là khoa sản mà.”
“Không được sao? Tôi là người nhà bệnh nhân, tôi xếp hàng giúp cô ấy không được à?”
Người phụ nữ đó chỉ lên tường, có một tờ thông báo: Các quý ông xin hãy chờ ở phòng nghỉ. Trước sự kháng nghị mạnh mẽ của mọi người, tôi gọi Lâm ma nữ. Ai ngờ cô ta vừa vào nhìn thấy tình cảnh đó đã lập tức chửi mắng: “Hét cái gì mà hét? Hét cái gì hả? Để tôi xem các cô ai hét to nhất!” Trong công ty Lâm ma nữ toàn nói với tôi bằng ngữ khí bề trên như thế.
Lập tức tất cả chẳng ai dám nói gì, tôi cũng ngoan ngoãn xếp hàng tiếp. Khi đến lượt tôi, bác sĩ xem xong bệnh án, bỏ kính ra lau đến ba lần: “Xin hỏi, Lâm Tịch là anh thật sao?”
Khi Lâm ma nữ đi vào, tôi ra ngoài đợi.
Khoảng nửa tiếng sau, Lâm ma nữ cầm bệnh án đến trước mặt đưa cho tôi. Tôi hỏi có phải xong rồi không nhưng cô ta không nói gì. Tôi cầm sổ lên xem, thực sự là tôi đọc chẳng hiểu gì. Thư pháp có N loại, có loại Thảo thư, Triện thư, Lệ thư, vân vân. Theo tôi chữ của bác sĩ cũng có thể hình thành một loại nữa gọi là “Sĩ thư”.
“Tôi đọc cái này làm gì?” Tôi hỏi.
“Cầm nó đi nộp tiền.”
Thấy tôi ngẩn ra nhìn, cô ta bực mình kêu lên: “Đi đi!”
Lại phải xếp một hàng dài nữa mới nộp được tiền, không biết trị cái gì mà hơn một trăm tệ. Cuống cuồng chạy về khoa sản thì Lâm ma nữ lại sốt ruột kêu lên: “Lề mà lề mề, người không biết quý trọng thời gian, nghèo cho đáng đời!”
Tôi vốn đã không vui, chạy đi chạy lại còn bị chửi, tôi nhịn, chỉ mong thời gian trôi qua nhanh một chút để người đàn bà đáng chết này vào làm xong phẫu thuật đi, yên lành cho qua mấy ngày rồi bị cô ta đá khỏi công ty. Như thế cũng tốt, từ giờ sẽ không dính dáng gì đến nhau nữa. Cô ta cũng không phải nhìn thấy con người đã lên giường với cô ta, gợi lên chuyện đau lòng nữa, tôi cũng không phải nhìn thấy bộ dáng đáng ghét nhìn người bằng nửa con mắt của cô ta nữa.
Cô ta tiến lại chỗ quầy y tá, đặt sổ của mình lên trên cùng đống sổ, cô gái ở bên cạnh nói: “Ai đến trước xếp trước, xin hãy để sổ ở dưới cùng.”
Lâm ma nữ từ từ ngẩng lên, tuy đeo kính râm, không nhìn thấy mắt cô ta nhưng tôi có thể cảm thấy sát khí nồng nặc: “Tại sao tôi phải xếp hàng?”
Cô gái kia không muốn gây chuyện thị phi, môi khẽ động rồi ngoan ngoãn ngồi xuống. Lâm ma nữ ngồi phịch xuống cạnh tôi: “Xếp hàng với loại hạ đẳng như mấy người lãng phí sinh mệnh của tôi! Cái bệnh viện ghẻ! Thế mà cũng nhiều người thế này, đến điều hòa cũng không có nữa!”
Xem ra trong mắt cô ta không chỉ có tôi là người hạ đẳng…
Cô ta vào chưa đến năm phút đã ra rồi, vẫn cái bộ dạng đó. Tôi thấy lạ, làm xong phẫu thuật mà mặt không hề biến sắc như không có chuyện gì thế sao? Cô ta tiến lại chỗ tôi: “Đi thôi.”
Tôi im lìm đi theo sau cô ta, đến thang máy mới lấy can đảm hỏi: “Xin hỏi, sau này chúng ta không còn dây dưa gì nữa đúng không?” Tôi đã sẵn sàng chịu nghe chửi.
Quả nhiên cô ta không bỏ qua cơ hội chửi tôi: “Anh nói gì? Chúng ta không còn dây dưa gì nữa? Ân Nhiên, anh tưởng tôi thích dây dưa với anh lắm hả? Hả?”
Trong thang máy không chỉ có hai chúng tôi, bảy, tám người phía trước nhìn tôi với ánh mắt rực cháy, tôi chỉ thấy mặt mình nóng bừng, thật mất mặt!
Lâm ma nữ hét với mấy người đằng trước: “Nhìn cái gì mà nhìn? Chưa thấy mỹ nhân bao giờ à?” Tất cả đều soạt một cái quay đầu đi.
Tôi mặc kệ cô ta, ra khỏi bệnh viện là tôi và cô ta không còn quan hệ gì nữa, dù sao cũng bị đuổi việc rồi. Lâm ma nữ đuổi tôi mà đến phòng nhân sự quản lý nhân viên cũng không biết. Thôi, chỗ lương còn lại công ty sẽ gửi vào tài khoản của tôi.
“Anh đi đâu?” Cô ta ở đằng sau hỏi tôi, tôi không quay lại, vẫn đi tiếp.
“Đến chợ việc làm tìm việc.”
“Quay lại!”
Tôi mặc kệ, vẫn bước đi.
“Quay lại cho tôi! Tôi có điều muốn nói với anh!” Khẩu khí mệnh lệnh như bề trên khiến người ta muốn ọe.
Tôi quay lại: “Tôi cho cô hay! Tôi không phải chó nhà cô! Hôm nay là lần cuối cùng chúng ta gặp nhau, sau này cô còn dám hét vào mặt tôi nữa, có tin tôi sẽ tát cho cô một phát không?”
“Được, đến đây mà đánh! Anh là cái thá gì?”
Tôi vung tay lên, nhưng cô ta vẫn nhìn tôi không hề biến sắc. Tay tôi từ từ hạ xuống rồi quay người sải bước đi. “Vèo”, một viên đá bay qua người tôi.
Tôi kệ.
“Bốp” - lại một viên bay qua đầu tôi đập vào biển quảng cáo bên đường tạo thành một cái lỗ lớn. Tôi quay lại chỉ cô ta: “Ném đi, cứ ném đi, tốt nhất là cô hãy cầu nguyện ông trời phù hộ đừng có ném trúng tôi. Nếu không thì cô khóc sẽ rất có nhịp điệu đấy.”
Nói rồi tôi đi tiếp, lấy một điếu thuốc ra hút, đi qua vài viên đá. Cô ta thật may mắn, không ném trúng phát nào. Qua chỗ ngoặt, không còn viên đá nào bay tới nữa. Tôi biết cô ta không đi.






Thiếu phụ cao quý thanh nhã tuyệt thế
Tôi về kho thu dọn đồ đạc, còn chưa vào cửa thì từ xa đã thấy Hoàng Kiến Nhân miệng ngậm thuốc, chân bắt chéo, ngồi trên chiếc ghế bên cạnh cửa kho. Hắn ta dùng lỗ mũi để nhìn người khác, mặt vênh vênh thật giống tay


pacman, rainbows, and roller s