Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Thượng Cấp Hung Tợn Của Tôi

Nữ Thượng Cấp Hung Tợn Của Tôi

Tác giả: Tây Sương Thiếu Niên

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1342326

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2326 lượt.

ì tôi bị muộn, tay giám đốc bắt được lỗi liền không tha cho tôi, bắt tôi đến văn phòng ký tên lên giấy nhận lương, tính tiền mấy ngày vừa qua rồi bảo tôi nghỉ việc luôn.
Tất cả giống như một cơn ác mộng, tôi mơ màng trở về địa lao của mình, nằm trên giường, nhắm mắt lại, tôi nhìn thấy tiền đồ của mình, cả cơ thể chìm đắm vào giấc mộng.






Người phụ nữ dạy tôi biết tự tin
Sau khi tỉnh dậy, nhận ra mọi việc tồi tệ đó đều không phải nằm mơ, tất cả đều là sự thực, tôi phải dũng cảm đối mặt với nó. Tôi gọi về nhà nói không thể gửi tiền được, đương nhiên tôi không nói đã bị lừa hết tiền mà chỉ nói là tiêu hết rồi. Mãi lâu sau bố tôi mới nói: “Có phải công việc gặp khó khăn không?”
“Bố, không có gì... thật sự là không có.”
Bố tôi ý tứ sâu xa nói: “Ân Nhiên, năm đó bố bị kẻ khác hãm hại, ngày nào cũng phải chiến đấu với sự tuyệt vọng, hụt hẫng và chán nản. Có lúc bố sụp đổ, tự than rằng “Không ngờ mình lại rơi vào tình cảnh này”.
Nhưng sau khi vượt qua rồi, nhìn lại thấy mình lúc đó thật ngu ngốc, có thời gian tuyệt vọng không bằng dùng khoảng thời gian đó cố gắng phấn đấu. Không sợ kẻ khác chặn đường mình, sợ nhất là tự mình chặn đứng trái tim mình, con hãy nhớ, đừng bao giờ dễ dàng từ bỏ!”
Hàng ngày đi ra đi vào chỗ tôi ở còn có những đứa trẻ bán sách báo, băng đĩa khiêu dâm và hoa hồng, trai gái có cả, thường là con của những người công nhân từ thành phố khác, không có tiền đi học, bố mẹ cũng không muốn để ở nhà. Bố mẹ tôi cả đời vất vả, các cụ vẫn bảo chăm chỉ thì sẽ giàu có, nếu không cho ba đứa trẻ chúng tôi đi học thì có khi bố tôi đã bước vào ngưỡng cửa những gia đình hàng đầu rồi.
Tôi lại hiểu được sự tàn khốc của hiện thực, lương nhận được ở chỗ rửa xe, những từ một trăm tệ toàn là tiền giả. Chẳng trách mà tay giám đốc đó bảo vài ngày rồi tính lương một lần, thì ra đã có âm mưu từ trước.
Đi qua một quán bar, “Cánh cổng thiên đường” tuyển bảo vệ, yêu cầu ít nhất tốt nghiệp cấp ba, cao mét bảy nhăm trở lên, cơ thể cường tráng, vẻ ngoài ưa nhìn. Tôi vào xem.
Cạnh tranh với tôi còn có vài anh chàng cao to khác, nhưng may mắn học lực, sức khoẻ và vẻ bề ngoài đã giúp tôi. Lần đầu tiên tôi cảm thấy mình hơn người khác. Đường đường là sinh viên tốt nghiệp đại học cầm mấy cái bằng chứng nhận đi ứng tuyển bảo vệ, hầy hầy, thật nực cười nhỉ?
Nhưng công việc này khá tự do, muốn đi lúc nào cũng được, hơn nữa lương cũng không thấp.
Công việc của tôi là giám sát từ mười giờ tối đến hai giờ sáng hôm sau, nếu thấy khách có xích mích hoặc gây chuyện thì lập tức ngăn chặn, kiêm việc giúp các cô gái thoát khỏi những người bám dính lấy mà không chịu bỏ thêm tiền.
Hàng ngày, tôi phải giám sát tại nơi mù mịt khói thuốc, ăn nói tục tĩu, nhìn những kẻ có tiền đùa giỡn các cô gái: ép uống rượu hút thuốc, uốn éo uống thuốc lắc, sờ trên sờ dưới, thậm chí còn véo nọ nhéo kia hoặc tát cho mấy cái. Các cô gái không những không được thể hiện sự đau đớn mà còn phải tỏ ra lẳng lơ thích bị ngược đãi để lấy lòng bọn chúng. Tôi giống như con chó giữ nhà, vì sinh tồn mà bán sức lao động, nhưng lại nhìn người khác sống để phát tiết tinh lực dư thừa. Tôi nghĩ mình suy sụp rồi, hoặc có thể nói là, tôi hư hỏng rồi...
Tôi sợ gặp phải bạn học hoặc đồng nghiệp trước đây, sợ nhìn thấy tất cả những ai mình quen biết...
Hôm đó tôi nghỉ, ngoài “Cánh cổng thiên đường” ra tôi chẳng còn chỗ nào để đi, tôi không muốn mốc meo trong cái địa lao này, vì vậy tôi thay một bộ quần áo bò sạch sẽ thoải mái đến “Cánh cổng thiên đường”.
Tất cả các cô gái ở đó nhìn thấy tôi đều rất kinh ngạc, họ không thể ngờ một Ân Nhiên mặc bộ đồng phục bảo vệ nhem nhuốc thường ngày lại cường tráng, lại đẹp trai thế này, lại có chút phong trần khoáng đạt. Các cô gái vây quanh tán tỉnh tôi, kể toàn truyện cười người lớn.
Trước tối hôm nay, tôi mặc bộ đồng phục xám, đội mũ xám chưa bao giờ dám nói gì với những cô gái xinh đẹp lả lướt kia, không phải tôi không thích, mà là người ta không coi loại bảo vệ nhỏ bé ra gì. Tuy họ bán thân thể nhưng nếu may mắn thì thu nhập một đêm của họ có thể còn nhiều hơn lương cả tháng của tôi.
Những cô gái thoải mái còn nhảy những điệu gợi cảm với tôi. Bình thường tôi chỉ có thể đứng trong góc tường nhìn họ vui vẻ với khách dưới ánh đèn, không ngờ tôi cũng có một lần như vậy, tôi quên luôn bản thân mình vui vẻ cùng họ nhảy.
Khi tôi đang cuồng nhiệt nhảy thì một người bảo vệ khác đưa cho một mảnh gi- ấy, trên đó có dòng chữ ngay ngắn: “Nhảy rất đẹp, có thể nể mặt đến gặp tôi tại “Athena” không? Thưởng thức người đẹp của anh.”
“Athena” là tên một gian phòng bao trong “Cánh cổng thiên đường”. Những người vào đó đều là loại giàu có, họ phải bỏ ra ít nhất hai nghìn tám để bao. Đương nhiên tổng tiền uống rượu gọi đồ ăn thì không chỉ có vậy.
Thưởng thức người đẹp của tôi?
Hề hề, thật nực cười, tự coi mình là người đẹp, đúng là quá tự tin. Tôi nhìn mảnh giấy, cười cười rồi vứt đi. Các cô gái ngạc nhiên nhìn tôi: “Ân Nhiên, có người