Tác giả: Tây Sương Thiếu Niên
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1342332
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2332 lượt.
ưa? Nhưng nếu bị bắt, chết luôn lại tốt, trên toà, thẩm phán mà gạch một dấu nhân, bố tôi không tức chết thì cũng thành bại liệt.
Có điều, nghĩ tới việc bố tôi vì hai vạn tệ mà chịu nhục, tôi lại kiên quyết ý định cướp tiền.
Thủ đoạn gây án đương nhiên cũng rất quan trọng. Tôi có thể đánh ngất cô ta trước rồi cướp ví, cướp dây chuyền? Hoặc lấy gì đó trói cô ta lại, đánh ngất đi, nhưng nếu làm không thoả đáng thì thành hai cái mạng rồi. Vì tôi suy nghĩ do dự quá nhiều nên chỉ có thể theo cô ta suốt như thế, không may là con đường này càng ngày càng sáng, gan tôi càng ngày càng nhỏ.
Phía trước, bỗng nhiên sáng trưng, đầu người nhấp nhô qua lại, chúng tôi đã đi vào một khu buôn bán tấp nập. Đáng chết! Biết thế mình ra tay sớm, giờ thì chỉ có thể tiếp tục theo dõi cô ta thôi.
Để không bị phát hiện và không mất dấu, tôi cố gắng duy trì một khoảng cách nhất định. Đôi mắt tinh tường của tôi xuyên qua dòng người tấp nập khoá chặt lấy cô ta. Chỉ thấy mái tóc dài của cô ta bay lên trong gió, vô cùng xinh đẹp. Vào khoảnh khắc ấy trong lòng tôi bỗng nhiên có cảm giác lo lắng kỳ lạ.
Cứ theo như thế đến ngã tư, tôi thấy bên đường có một anh cảnh sát. Tôi giật mình, toàn thân sởn gai ốc, tôi vô cùng căng thẳng sợ cảnh sát sẽ nhìn ra tôi là tên lưu manh có xu hướng phạm tội. Nếu bị bắt, theo luật thì tôi thuộc giai đoạn có ý định phạm tội, xử lý theo tội hiếp dâm bất thành, theo điều khoản nào đó, ít nhất bị xử ba đến mười năm tù.
Thế là tôi cố làm ra vẻ bình tĩnh, hơn nữa còn nhìn quanh quất như đang rất nhàn rỗi, nhưng thực tế thì toàn thân tôi đang run lẩy bẩy. Khi đến gần anh cảnh sát đó tôi không dám ngẩng đầu lên.
“Đồng chí, đứng lại!” Anh ta bỗng chỉ tôi, nói.
“Có nghe thấy không, bảo anh đứng lại kìa!” Tôi giả vờ gọi một tên ăn mặc như lưu manh ở bên cạnh, “Chú cảnh sát gọi con hoang cậu kìa!”
“Mẹ kiếp, cút đi, là gọi con hoang mày ấy.” Tên lưu manh chửi tôi.
“Đồng chí cảnh sát, nó chửi tôi, anh có quản không?” Tôi nói.
“Không sao, cậu đi đi, tôi gọi anh ta.” Tay cảnh sát thả cho tên lưu manh đi, giữ tôi lại.
“Đồng chí, tôi là dân lành, anh không được bắt tôi.” Tôi run rẩy, nghĩ bụng, quả này xong rồi, sẽ bị xử bắn mất.
“Anh đưa chứng minh thư đây!”
“Đây, anh xem, tôi là người tốt, cái ảnh này rất đẹp trai đúng không, làm gì có kẻ xấu nào đẹp trai như tôi?”
“Nói ít thôi, có biết anh đã phạm lỗi gì không?”
Tôi nghĩ bụng, lẽ nào anh ta nhìn ra tôi là tội phạm cướp của, dù thế nào tôi cũng không thể thừa nhận, bèn lắc đầu quầy quậy: “Tôi có phạm lỗi gì đâu, anh đổ oan cho tôi rồi!”
“Cảnh sát nhân dân không bao giờ đổ oan cho người khác! Cho anh biết, anh vừa vượt đèn đỏ!”
Nghe thế tôi thở phào: “Khụ, chỉ là vượt đèn đỏ thôi mà, có gì đâu. Nào nào, mời anh điếu thuốc.”
“Đừng có giả vờ với tôi, anh có biết vượt đèn đỏ nguy hiểm thế nào không?”
“Đúng đúng, anh nói phải, sau này tôi không dám nữa.”
“Được rồi, anh nộp phạt năm mươi tệ rồi đi đi.”
Tôi đành buồn bực lấy tiền nộp phạt, sau nghĩ lại không bị xử bắn coi như may mắn rồi, còn bận tâm năm chục tệ sao? “Cảm ơn anh, tôi đi được chưa?”
Bị dằng dai một lúc, tuy không bị bắt nhưng đối tượng của tôi không biết biến đi đâu rồi.
Tôi hơi chán nản không biết làm sao, nhìn biển người không biết tìm cô ta ở đâu bây giờ. Tôi đành cứ thế đi không mục đích, nhưng được cái tôi cũng may mắn, lại nhìn thấy mái tóc dài kia một góc đường, nhưng rồi chớp mắt cái đã lại biến mất trong bóng tối.
Tôi liều mình chạy sang mặc kệ có nguy cơ bị phát hiện, đuổi theo cô ta đến một con ngõ nhỏ tối om, nhưng ở đó chẳng thấy gì, cô ta lại biến mất rồi.
Lần này tôi thất vọng hoàn toàn, một cảm giác cô đơn tột cùng xộc thẳng vào tim tôi. Tôi châm điếu thuốc, rít vào từng hơi dài, trong đầu cứ lởn vởn mãi bóng dáng của cô gái đó.
Mình làm sao vậy? Có phải thích cô ta rồi không? Tôi nghĩ.
Tại sao lúc này điều hấp dẫn tôi lại là con người cô ta chứ không phải dây chuyền vàng, túi Prada, ví tiền?
Đúng lúc tôi đang suy nghĩ mông lung thì cô gái đó đột nhiên xuất hiện. Cô ta đi ra từ một cửa hàng bán quà tặng.
Cô ta bất ngờ xuất hiện khiến tôi trở tay không kịp, cuống cuồng vứt đầu thuốc đi. Trong đêm tĩnh mịch, tiếng “lộp cộp” từ gót giày của cô ta vô cùng rõ ràng, dáng người thướt tha đó cũng dần biến mất trên con đường tối tờ mờ, mái tóc bay phấp phới theo gió. Có lẽ đúng là cô ta đã uống rất nhiều rượu, túi xách không khoác trên vai kẹp vào nách mà là treo ở bàn tay đung đưa theo từng bước đi. Tôi động thủ đây!
Tôi sải bước lại gần, chỉ cần cướp cái túi là được, trong túi của cô ta ít nhất phải có vài nghìn tệ, cướp đồ trang sức thì hơi khó, tôi chỉ cần giật lấy túi rồi chạy, chắc chắn cô ta không đuổi kịp.
“Soạt” một cái, có kẻ từ con ngõ bên trái chạy ra nẫng tay trên của tôi. Hắn giật lấy cái túi rồi chạy mất.
Mẹ kiếp! Lại còn thế này, con mồi tôi nhắm cả nửa ngày trời lại để kẻ khác nẫng mất! Hắn giật được cái túi rồi chạy mất, khốn kiếp, tôi phải đuổi theo hắn cướp lại cái túi. Hắn ta người thấp bé