Tác giả: Tây Sương Thiếu Niên
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1342334
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2334 lượt.
có lẽ không chạy thoát được tôi đâu.
Tôi chạy vượt qua người cô gái kia, nghe thấy cô ta hét lên: “Á! Ăn cướp!”
Tên kia tay cầm túi, chạy hết con ngõ này lại vòng sang ngõ khác, chắc chắn hắn không thể ngờ tôi là đồng liêu của hắn, hắn nghĩ cướp được cái túi rồi, nào biết được bọ ngựa bắt ve sầu lại có chim sẻ đứng sau? Tôi cũng có thể coi là chim sẻ?
Thôi, là bọ ngựa vậy.
Hồi đi học, ở trong khoa, với các hạng mục chạy ngắn một trăm, hai trăm, bốn trăm mét, chạy cự ly trung và dài, tôi ít khi có địch thủ. Tên cướp kia chưa chạy hết con ngõ thứ hai thì bị tôi đuổi đến sau lưng, hắn cũng dự đoán trước có người đuổi đằng sau, đột nhiên vung tay lên, tôi thấy trong tay hắn là một con dao găm. May mà tôi không đứng quá gần, nếu không thì bụng bị một rạch rồi.
Nhãi con, dám giết tao?
Tôi nhanh tay tóm lấy cánh tay cầm dao của hắn kéo về phía mình, thuận thế đưa chân lên đá hắn. Túi và dao đều rơi xa, tôi xông lên túm lấy tóc đập đầu hắn xuống đất mấy phát. Lần này toàn thân hắn mềm nhũn, từ các con ngõ khác có mấy tên đồng bọn của hắn chạy ra, tôi nhặt cái túi rồi chạy.
Chạy qua vài con ngõ, vừa chạy vừa nhìn về phía sau, khi chắc chắn không còn ai đuổi nữa tôi mới chậm lại. Cúi nhìn cái túi trong tay, phía trước đụng phải một người, tôi vội vung túi lên định đập, nhưng... người đó lại là cô gái bị giật túi.
Cô ta vẻ mặt đầy cảm kích cầm lấy túi từ tay tôi: “Cảm ơn anh, cảm ơn đã lấy lại giúp tôi!”
Tôi sững sờ...
Khi bình tĩnh lại, tôi cúi đầu nghĩ xem có nên cướp không, nhưng cô ta lại tò mò nhìn tôi, đã nhìn rõ mặt tôi rồi. Nếu tôi cướp, cô ta đi báo cảnh sát thì khả năng bị bắt là rất lớn.
“Thật sự cảm ơn anh, tôi là Chi Lan, anh tên gì?”
Khi ngẩng lên nhìn cô ta, tôi sững sờ, Chi Lan, quả nhiên là tiên nữ xinh đẹp diễm lệ thướt tha... Bỗng một cảm giác kỳ lạ khiến tôi không nói được gì, đôi mắt to tròn trong sáng càng khiến ý định cướp giật của tôi tan thành mây khói. Tôi không tự chủ được quay người, vẫy tay: “Tạm biệt!” rồi ngẩn ngơ bước đi.
Tôi châm một điếu thuốc, chán nản đi ra khỏi ngõ, không ngờ cô ta vẫn đi theo, dùng tay khẽ chạm vào mu bàn tay tôi: “Này, anh sao vậy?”
“Con gái buổi tối đừng có đi vào những con đường thế này! Chút thường thức đó cô cũng không biết sao?!” Tôi đột nhiên quát lên, bản thân cũng thấy giật mình.
“Đến trung tâm thương mại Hoa Nhuận đi đường này gần mà.”
“Cô ngốc à? Đừng có theo tôi!”
Tôi ra khỏi ngõ, đi đến con đường ăn vặt đầy náo nhiệt, cô ta kéo tay tôi nói: “Tôi mời anh ăn chút gì được không?”
Tôi nhìn thẳng vào mắt cô ta nói: “Cô Chi Lan, tôi vốn là một tên cướp! Vừa rồi tôi định cướp của cô nhưng lại bị tên khác ra tay trước, tôi không phải bắt cướp giúp cô mà chỉ vì cái túi kia thôi! Tôi cho cô hay, đừng có tin người có vẻ ngoài lương thiện đoan trang, đặc biệt là loại người như tôi!” Gương mặt thiên thần, dáng người ác quỷ, Chi Lan chính là kiểu người đẹp đó, tôi bất giác không kìm được cho cô ta biết tôi là trộm cướp. Tôi muốn cho cô biết rằng không bao giờ được tin những người có vẻ ngoài xinh đẹp. Dù sao tôi chạy rồi thì cô ta cũng không đuổi được, hơn nữa tại sao tôi lại phải chạy, dù cô ta đi báo cảnh sát thì cũng chẳng có chứng cứ!
Tôi quay người định đi, cô ta sững người đứng im tại chỗ.
Một cơn gió lạnh thổi tới, tôi cảm thấy vô cùng sợ hãi. “Thế tại sao sau đó anh không cướp nữa?” Cô gái này đúng là không sợ chết, lại đuổi theo tôi.
“Lúc nhìn thấy cô, mọi ý định của tôi trước đó đều tan biến. Tôi cảm thấy mình thật tàn nhẫn, thậm chí khinh bỉ chính mình, bản thân là một nam tử hán có chân có tay, tại sao lại có ý nghĩ đáng ghê tởm như thế?”
“Thế tại sao anh lại định cướp?” Cô gái này không chỉ có gương mặt thiên thần mà giọng nói cũng lảnh lót dễ nghe.
“Hừ, tôi cần tiền.”
Tôi nhìn vào mắt cô ấy, gật đầu.
“Anh tên là Ân Nhiên?” Giọng của cô ấy vừa dễ nghe vừa có sức hút.
“Xin lỗi cô nhận nhầm người rồi.” Tôi trả lời.
“Hì... có thể uống với tôi ly rượu không?”
“Xin lỗi người đẹp, tôi đang làm việc.”
“Vậy để tôi đi nói với quản lý.”
Cô ấy đi nói thật, quản lý tới nói với tôi: “Ân Nhiên, ngồi nói chuyện với vị khách đó đi.”
“Quản lý, chuyện tiếp khách không phải của các cô gái và bọn kia sao?” Bọn kia mà tôi nói chính là bọn trai bao.
“Ân Nhiên, cậu ngốc à? Khách kiểu đó vừa phú vừa quý, tiêu tiền ở chỗ chúng ta nếu vui là sẽ trả từng vạn từng vạn!”
Tôi sững người... Từng vạn từng vạn? Thật hay giả đấy?
Tôi từng thấy những khách nam cho các cô gái hàng nghìn hàng vạn, nhưng khách nữ cho bọn trai bao từng đó thì chưa thấy. Tôi có thể chống cự lại mọi thứ, trừ sự mê hoặc, đúng, tôi cũng là loại dung tục như vậy, rất yêu tiền, rất thực tế.
Cô ấy ngồi trong phòng “Athena”, khi tôi gõ cửa thì có phục vụ ra mở cửa cho tôi. Căn phòng thật to, chỉ có mỗi mình cô ta đang ngồi trên sô pha, tay cầm ly rượu chân cao rót đầy rượu nho.
Cô ta cười với tôi, giả dụ như đó là nụ cười khinh miệt hay cao