Tác giả: Tây Sương Thiếu Niên
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1342330
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2330 lượt.
đẹp mời sao anh không đi?”
“Lương tháng của tôi ngay tiền thuê phòng cũng không đủ, tôi không dám đi.”
Các cô gái đều cười bất lực.
Nhìn thấy một cô ca sĩ mặc đồng phục học sinh, hở đùi, áo có mấy cái khuy không cài đang uốn éo điên cuồng trên sân khấu, tôi nghĩ tới hai đứa em, ban đầu tôi đã nói với bố sẽ lo học phí cho em, nhưng...
Khi tôi gọi điện thì bố tôi đã ngủ vì uống say quá rồi, em gái lớn đã đến trường, em gái nhỏ khóc nói rằng, học phí của hai chị em là bố vay được từ một người họ hàng. Lúc đầu người đó không cho vay, nhưng bố đã quỳ trước nhà người đó hai ngày liền, vì thể diện người đó mới cho bố vay. Người này hồi xưa nghèo rớt mồng tơi, hồi bố vẫn làm ở huyện đã dùng tên mình bảo đảm ở ngân hàng thì ông ta mới có cơ hội giàu lên. Ai ngờ bố vừa thất thế là ông ta lập tức trở mặt không nhận người nhà nữa.
Sau khi ngắt điện thoại, tôi tát mạnh vào mặt mình hai cái, trong óc có tiếng “u u”. Tôi ngồi ở bar gọi một chai Nhị Oa Đầu, cậu phục vụ cười hi hi nói:
“Này, Nhị Oa Đầu nặng như thế, hay là tôi pha cốc Thành phố bầu trời cho anh lê tê phê nhé!”
“Hừ, có rượu gì phê được như Nhị Oa Đầu?”
Rượu và đồ ăn trong quán bar thường đắt hơn bên ngoài đến N lần, N tương đương với năm. Tôi bực bội uống hết nửa chai Nhị Oa Đầu, người ta bảo nâng chén tiêu sầu càng sầu thêm, tôi càng uống càng ngẩn ngơ... nhìn những người trong này, ai cũng mang trên mặt nụ cười tẻ ngắt, đó là nụ cười thật sự sao?
Một cô gái xinh đẹp ngồi bên trái quầy bar đã thu hút tôi, thật ra tôi không nhìn thấy gương mặt cô ta, mái tóc dài đã che mất rồi, nhưng chiếc vòng vàng lấp lánh trên cổ cô ta đã thu hút tôi. Khi cô ta trả tiền, lấy ví ra từ cái túi Prada, trong ví là một đống thẻ ngân hàng, còn cả một sấp tiền đỏ chót. Những người có tiền thế này, nhẫn hay vòng đeo trên người đều là xa xỉ phẩm.
Đột nhiên tôi lại có ý định cướp của người giàu chia cho người nghèo. Cướp của cô ta để chia cho tôi, tại sao lại có người giàu như thế, có người đến nhu cầu thiết yếu là ăn no mặc ấm cũng thành vấn đề?
Tôi cần hai vạn tệ! Tôi phải đưa hai vạn tệ cho bố tôi. Tôi không dám tưởng tượng cảnh ông đã hơn năm mươi lại phải quỳ trước cửa nhà của người kia! Tôi thà người phải quỳ là tôi, không phải ông! Nghĩ thế tôi muốn mình không sinh ra trên đời này. Người đẹp kia xem ra tâm trạng rất tồi tệ, tay chống lên trán uống không ít rượu cuối cùng cô ấy định đi...
Tôi phải đi theo cô ta! Hôm nay tôi phải cướp của cô ta, rượu đúng là thứ khiến gan lớn hơn hẳn. Tôi nhảy xuống khỏi ghế, người vừa đưa tôi mảnh giấy lại nhét một tờ nữa vào tay tôi, vẫn là dòng chữ ấy: “Không nể mặt thật sao? Người đẹp vừa đưa giấy cho anh.”
Hừ! Người đẹp...
Người đẹp giống như loài rắn độc nhiều màu sắc, người đẹp đều có độc cả. Tôi “roạt” một tiếng xé đôi tờ giấy, anh chàng bảo vệ kia ngạc nhiên nhìn tôi, tôi vỗ vai anh ta: “Anh đừng cho cô ta biết tôi là bảo vệ ở đây, nếu không thì người ta sẽ thất vọng lắm.”
Nếu người đẹp kia mà biết tôi chỉ là một bảo vệ nhỏ bé của “Cánh cổng thiên đường”, bạn có nghĩ cô ta sẽ muốn gặp tôi không? Tôi mặc bộ đồng phục bảo vệ, đội cái mũ to tướng đứng ở đây lâu như thế rồi, có quý cô nào nhìn tôi chưa?
Đi theo cô gái giàu có kia ra khỏi quán, cô ta không đi đường lớn mà lại rẽ vào ngõ, đúng là trời giúp tôi rồi. Trong con ngõ tối om chẳng có một ai, ánh đèn đường lờ mờ chiếu lên trên đường tạo nên cái bóng nghiêng nghiêng dài dài, thật u ám.
Tôi tấp tểnh đi, cảnh vật trước mắt cứ lắc qua lắc lại, không thể say vào lúc này được. Cô gái trước mặt để tóc ngang vai, dáng người thướt tha, chân dài eo thon, mông đầy đặn, chân đi đôi giày cao gót đỏ chót, mỗi bước đi mông lại đánh qua đánh lại, còn nghe được tiếng bước đi lộp cộp. Tôi lập tức tỉnh được quá nửa, lắc mạnh đầu một cái, sự mơ màng hoàn toàn biến mất.
Tôi nghĩ mình đúng là đồ háo sắc, tôi bước nhanh hơn, đương nhiên nhanh nhưng tôi vẫn cố gắng không để phát ra tiếng động, tôi nhón chân đi để cô gái kia không phát hiện ra. Khi đến gần, tôi đi chậm lại, bước đi cùng nhịp với cô ta. Cũng may tiếng bước chân của cô ta rất to, át được tiếng tim đập và tiếng thở của tôi. Tôi bắt đầu thử quan sát cô gái này từ các góc độ khác nhau.
Đầu tiên tôi ngó bên phải nhìn gương mặt, một gương mặt rất đẹp, dưới ánh đèn tờ mờ của đèn đường có chút ửng hồng, mái tóc dài đã che mất phía bên trái của cô ta.
Rồi tôi nhìn ngực, ngực cô ta rất to, rất hấp dẫn, có sức mê hoặc khiến người ta muốn sờ. Bầu ngực lớn đó phập phồng lên xuống không ngừng, rõ ràng là thở rất gấp, có lẽ là đi đêm nên sợ hãi, cũng có thể là phát hiện ra tôi đang đi theo.
Địa điểm gây án rất quan trọng, đầu tiên là xung quanh không được có người, nếu không cô ta mà hét lên là tôi bị bắt xử bắn. Tiếp nữa là phải tối, nếu không bị cô ta nhận mặt thì tôi chỉ có hai con đường: hoặc giết người diệt khẩu, hoặc bị xử bắn. Nghĩ đến xử bắn là tôi run lên. Nghe nói trong nước nhiều tỉnh đã xoá bỏ hình phạt xử bắn, thay vào đó là dùng thuốc ngủ. Không biết tỉnh này đã xoá bỏ xử bắn ch