Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Thượng Cấp Hung Tợn Của Tôi

Nữ Thượng Cấp Hung Tợn Của Tôi

Tác giả: Tây Sương Thiếu Niên

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1342359

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2359 lượt.

cô ấy là chị mình, còn quan hệ nam nữ thì tôi chưa từng nghĩ đến.
Từ đó về sau, mỗi ngày đi làm tôi đều cảm thấy vô cùng vui vẻ phấn khích, đàn ông không lúc nào cự tuyệt được những người phụ nữ xinh đẹp. Tục ngữ nói, dùng lửa thử vàng, dùng vàng thử phụ nữ, dùng phụ nữ thử đàn ông. Ngày nào tôi cũng chờ cô ấy đến. Nhưng tôi biết mình với cô ấy là không thể, chúng tôi làm bạn bè cũng được, được nói chuyện với cô ấy là tôi thấy mãn nguyện rồi.
Con người ai cũng thích hư vinh, huống hồ tôi lại là người đàn ông chưa va chạm nhiều với sự đời, hơn nữa lại là người không có tiền nhưng có gan. Nói chuyện với Sa Chức khiến tôi quên hết mọi phiền muộn của thế gian, gạt bỏ được hết mọi điều không vui.
Ba năm trước, sau khi tốt nghiệp khoa Nghệ thuật, Sa Chức lấy một doanh nhân Ma Cao giàu có. Ông chồng giàu có hơn sáu chục tuổi, có lẽ không biết trân trọng bản thân, Sa Chức lấy chưa được một năm thì ông ta lăn đùng ra chết, để lại cô vợ xinh đẹp và mấy chục triệu tệ. Từ đó, dưới ánh đèn đô thị ban đêm có thêm một chiếc xe thể thao màu đỏ, rất nhiều quán rượu cao cấp có thêm một thiếu phụ ngồi uống rượu giải sầu, bọn trai bao lại có thêm một mục tiêu. Nhưng cô ấy lại nhìn trúng tôi, một tay bảo vệ chẳng có gì nổi bật.
Vì Sa Chức mà những tay bảo vệ khác và bọn trai bao đều nhìn tôi với ánh mắt kỳ lạ, không biết tại sao tôi đi đến đâu cũng không thể hoà nhập được. Đội trưởng đội bảo vệ khi đi đến trước mặt cố ý huých tôi một cái: “Đứng thẳng lên!”
Tôi đứng thẳng đây rồi còn gì? Tại sao những tay bảo vệ khác có thể đi lung tung khắp nơi còn tôi lại không? Đáng bực hơn đó là tiếp đó một tay bảo vệ đi ngang qua cố ý giẫm vào chân tôi, tôi kêu lên lùi lại một bước, hắn ta lập tức chỉ vào mặt tôi: “Mày chửi tao hả?”
“Tôi không chửi! Tôi chỉ hỏi thăm người nhà anh!”
“Được, mày có giỏi thì cứ đợi đấy! Sau khi tan làm gặp tao!” Nói rồi hắn cười nham hiểm bỏ đi.
Mẹ kiếp, lũ người khốn nạn! Buổi tối khi Sa Chức đến, tuy tôi không đi làm nhưng quản lý biết vì tôi mà Sa Chức đến nhiều hơn hẳn nên anh ta cũng không có ý kiến gì, “Athena” là một trong những phòng bao đắt nhất “Cánh cổng thiên đường”, ngược lại còn khuyến khích tôi chơi cho vui. Khi nói câu đó khoé miệng anh ta còn cười một cách dâm đãng.
Đồng nghiệp, đặc biệt là các cô gái thường xuyên lấy tôi ra làm trò đùa, bảo tôi bám váy bà cô giàu có, lại là một bà cô xinh đẹp, tôi rất có phúc, có phúc hơn họ. Thật ra phụ nữ thông minh làm gái bao cũng có thể đạt đến cảnh giới rất cao. Có một vài người dựa vào trí thông minh và tài ăn nói, cộng với dáng người đã khiến các ông chủ đến “Cánh cổng thiên đường” tâm trạng vui sướng không gì bằng, những cô gái như thế rất nhanh sẽ được thăng cấp thành vợ bé.
Nhưng những tay bảo vệ khác lại cảm thấy khó chịu. - “Một lần cô ta cho mày bao nhiêu tiền? Cẩn thận chịu thiệt thòi đấy!” Rồi chúng cười mỉa mai. Tôi coi thường chúng, cũng chỉ cười cho qua. Tôi biết để chúng thắng trong cuộc đấu võ mồm sẽ giúp tôi bớt đi rất nhiều phiền phức. Bọn trai bao mới khiến tôi hận nhất. Thậm chí tôi còn nghe nói chúng sẽ tìm người thiến tôi, tôi cũng chẳng thấy sợ chút nào. Có lẽ đội trưởng đội bảo vệ đã nhận tiền của chúng?
Tôi hậm hực nhìn bóng lưng bọn chúng, không biết phía trước có một người đẹp xách túi nghiêng đầu quan sát tôi. Mái tóc dài của cô ấy lay động theo tiếng nhạc xập xình một cách kỳ lạ, xinh đẹp vô cùng. Chính là đối tượng tôi định cướp hôm đó, Chi Lan.
Tôi vừa nhìn là nhận ra cô ấy, vội vàng kéo sụp mũ xuống chen vào biển người rồi đến đứng cạnh một cái cột ở góc khác. Chi Lan ngó đông ngó tây trong biển người để tìm tôi. Tôi vòng qua cô ấy. Cô ấy nóng lòng tìm tôi như thế không phải muốn báo cảnh sát bắt tôi đấy chứ? Cô ấy mà báo cảnh sát thì tôi rắc rối to. Có lẽ cô ấy vẫn chưa nhận ra tôi, nếu không thì đã giữ lấy tôi rồi, chắc chỉ đang phân vân xem có phải tôi không.
Tôi tiếp tục chơi trò bịt mắt bắt dê với Chi Lan, nhưng ngay khi tôi nhìn cô ấy chằm chằm thì lại thấy mái tóc dài của cô ấy bay lên trong biển người, tôi sững sờ đứng tại chỗ, không biết đang nghĩ gì.
“Này!” Cô gái phía trước mặt doạ tôi giật thót.
“Chi... Chi Lan... tôi không phải... không phải...” Người tôi run lên.
“Người đẹp kia là gì của anh?” Người trước mặt tôi không phải Chi Lan, mà là Sa Chức...
“Cô ấy... là... là bạn học.”
“Bạn học?” Sa Chức đầy vẻ không tin.
“Đúng, là bạn học. Tôi sợ bạn bè nhìn thấy bộ dạng này của mình, mất mặt lắm!” Tôi nói dối.
Chi Lan vòng lại, tôi kéo Sa Chức chạy vào gian “Athena”. Vào trong tôi nhìn ra ngoài cửa kính, còn may, cô ấy không tìm được tôi, nếu không cô ấy mà báo cảnh sát thì rắc rối.
“Sao lại căng thẳng thế?” Sa Chức cười, “Tôi thấy tám mươi phần trăm đó là bạn gái cũ của anh.”
“Không, thật sự không phải. Vì tôi rất sợ bạn đại học biết tôi làm bảo vệ ở quán bar, tôi sợ người ta coi thường mình. Đứng trước mặt người khác tôi cứ có cảm giác sự tự ti lan toả từ trái tim ra toàn thân, dường như nó nuốt chửng cả người tôi.” Bảo Chi Lan là bạn học đương nhiê