Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Thượng Cấp Hung Tợn Của Tôi

Nữ Thượng Cấp Hung Tợn Của Tôi

Tác giả: Tây Sương Thiếu Niên

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1342343

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2343 lượt.

n đám trai bao ngoài kia, ưỡn à ưỡn ẹo, chẳng có chút nam tính nào. Vẻ mặt lúc nào cũng tươi cười nói những lời nịnh hót bản thân họ cũng thấy ghê tởm để mấy bà cô nhà giàu nhét tiền vào túi mình. Loại đàn ông đó tôi không cần!” Đúng, đó chính là suy nghĩ thật sự của Sa Chức khi tiếp cận tôi, cũng giống như các vĩ nhân đã nói, trên đời này không có mối thù vô duyên vô cớ, cũng chẳng có tình yêu vô duyên vô cớ.
Đàn ông và phụ nữ đều giống nhau, đều là con người, đều có dục vọng, có khát vọng, không chỉ là tiền mà còn có tình yêu, tình dục.
“Anh thích tôi không?”
Sa Chức là người rất biết dùng ngôn ngữ cơ thể, tay cô ấy khẽ luồn qua cổ tôi, ngực chạm vào người tôi, dục hoả trong lòng tôi lập tức bùng cháy.
“Sa Chức, tôi uống nhiều quá rồi, muốn nôn...” Tôi chạy khỏi “Athena”, tôi thừa nhận khả năng miễn dịch của tôi với “yêu tinh” như thế rất Yếu, có lẽ tôi không hề yêu cô ấy nhưng tôi lại rất muốn có được cơ thể cô ấy, cũng giống như những người cùng tuổi tôi vậY, huống hồ tôi đã N tháng rồi không chạm vào phụ nữ.
Tôi tưởng tượng thân thể đẹp đẽ của cô ấy. Nhưng tôi không muốn cô ấy coi tôi như bọn trai bao, quá ghê tởm!
Tối hôm đó bị tay đội trưởng bảo vệ cảnh cáo, tôi cẩn thận đề phòng hơn. Trong quán có một dãy phòng cho nhân viên ngủ, tối đó tôi cầm một con dao dài để dưới chăn. Một giờ... hai giờ... không sao, tôi ngủ mất, cũng chỉ nửa tiếng sau thì cửa bị đạp mở, một lũ người xông vào tay đấm chân đá vào tôi nằm trong chăn, một tên hét lên: “Bọn mày ngu thế, lật chăn ra đánh!”
Khi lật chăn ra thấy tôi tay cầm dao bật dậy, một vài tên phá cử chạy ra ngoài. Tôi kề dao lên cổ tay đội trưởng: “Chạy đi, tao xem mày chạy thế nào!”
Nhưng hắn ta lại rất bình tĩnh: “Có giỏi thì vứt dao đi!”
“Đội trưởng, tưởng tao ngu à?” Tôi đấm vào đuôi mắt hắn, hắn loạng choạng rồi ngã ra. “Đội trưởng, tao dùng dao, bọn mày dùng tay, có phải rất bất công không? Vậy thì, tao một người, bọn mày lại một đám, như thế có công bằng không?”
“Có giỏi thì mày vứt dao, một đánh một! Một lần là xong, bất luận là ai thắng ai thua, một trận là xong!” Hắn quát lên.
Kết quả thật bất ngờ, đội trưởng học ba năm đấm bốc trong trường an ninh, được trường gửi đến chùa Thiếu Lâm trên Tung Sơn học một năm lại không chịu được những cú đấm của tôi, khi bị tôi túm tóc đập đầu vào tường, nếu không phải có người kéo ra thì có lẽ hắn ta không qua nổi đêm nay...
Khi chúng đi hết, bạn cùng phòng tôi cảm thán: “Cậu cừ thật!” Cậu này là nhân viên phục vụ bàn, bình thường cũng bị bọn bảo vệ kia ức hiếp.
“Người hiền bị ức hiếp, ngựa hiền bị người cưỡi. Ra ngoài xã hội mềm mỏng quá không được, cứng nhắc quá cũng không được, phải biết uyển chuyển giữa nhu và cương.”
Tối hôm sau, Sa Chức dẫn theo một đám bạn đến “Athena”, cũng gọi tôi đến. Tôi vốn không muốn đi, dù sao thì đám bạn cũng giống cô ấy, ăn mặc sang trọng lộng lẫY, tôi đứng bên cạnh họ sẽ tôn lên vẻ đẹp của họ, miêu tả một cách hoàn hảo khoảng cách giàu nghèo của thế giới này.
Nhưng người phụ nữ tôi từng định cướp, Chi Lan, người này có ánh mắt giảo hoạt vô cùng, dù xinh đẹp thế nào cũng không thể che giấu được sự giảo hoạt của cô ta. Cô ta tìm tôi nhất định có mục đích, nhưng có phải muốn bắt tôi không thì tôi không biết, tốt nhất vẫn nên tránh xa một chút.
Thay quần áo, tôi bước vào “Athena”. Trong đó có ba nữ, bốn nam, đều là người có tiền ăn mặc sang trọng, ít nhất thì bề ngoài là vậy.
Sa Chức giới thiệu: “Đây là bạn tôi, Ân Nhiên.”
Hai người đàn ông đứng dậy cười cung kính: “Xin chào.” Tôi gật đầu lịch sự.
Sa Chức nhìn tôi cười khảy: “Tối qua trốn mất không tung tích, anh thật có cá tính nhỉ!”
Đúng là tối hôm qua đã thất lễ, lúc đó tâm trạng rối bời, chỉ thấy nếu làm chuyện đó với cô ấy thật thì chẳng khác gì trai bao.
“Có biết tôi gọi anh có việc gì không?” Sa Chức hỏi.
Tôi lắc đầu.
Sa Chức cúi đầu nói: “Anh nhìn đi, những người đàn ông kia đều có thân thế bất phàm, bất luận thân thế cao quý thế nào cũng chịu thần phục dưới chân tôi... Anh đừng đi vội!” Tôi đứng dậy định đi thì cô ấy kéo lại.
“Đã thế thì cô theo họ không phải là xong sao. Gọi tôi đến đây để khoe sức hấp dẫn của cô chứ gì?”
“Tôi cũng không biết tại sao nhìn thấy anh là trong lòng thấy hỗn loạn rối như tơ vò. Tôi muốn khoe sức hấp dẫn của tôi, muốn cho anh biết mình không biết tốt xấu ra sao. Nhưng tôi gọi anh đến đây là muốn anh hãy học một số thứ cần phải học trong cuộc sống. Chúng sẽ rất có ích cho anh sau này, anh hiểu không? Anh thông minh như vậy, vẻ ngoài cũng xuất chúng, nếu anh biết linh hoạt một chút thì cuộc sống của anh sẽ không chán ngán thế này.”
Sa Chức không đợi tôi nói đã quay sang nói chuyện với mấy người kia.
Mấy người đàn ông kia đều không phải nhân vật tầm thường, địa vị cao, nhà lại giàu. Mấy người phụ nữ thì giống như bồ nhí vậy. Sa Chức bàn chuyện làm ăn với họ, bảo hai người bạn ra mặt vay tiền ngân hàng.
Vị giám đốc ngân hàng đang suy nghĩ, hai người bạn nam của Sa Chức vừa lên tiếng là ông ta vội gật đầu bảo được. Sa Chức


Polaroid