Tác giả: Tây Sương Thiếu Niên
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1342341
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2341 lượt.
chầm chậm tiến lại chỗ tôi, tôi nhìn gương mặt hỷ nộ thường không thể hiện ra, tim đập thình thình, chắc chắn là chuyện đó rồi, nếu không tại sao ông ta vẫn còn muốn dính dáng tới tôi?
“Nếu cậu có việc thì hôm khác chúng ta nói chuyện vậy.”
“Cậu để lại số cho tôi.” Ông ta lấy điện thoại ra đợi tôi.
Hôm khác nói chuyện? Nói chuyện gì chứ? Chuyện cuộc sống? Lý tưởng? Tôi thật sự không muốn cho ông ta số, nhưng chẳng còn cách nào, hồi vào công ty có tư liệu gì là không viết chứ?
Tôi ủ rũ ra khỏi khu nhà của Lâm Tịch, nhưng cái phải đến thì rồi cũng sẽ đến. Lâm Tịch và Vương Hoa Sơn rốt cuộc có quan hệ gì? Hai năm liền không qua đêm với nhau... thế là bạn tình cái kiểu gì?
Dù tôi và Lâm Tịch có ngủ với nhau thì đó cũng là chuyện giữa hai chúng tôi, không liên quan gì đến người khác. Tôi sợ Vương Hoa Sơn làm gì chứ? Nhưng mà phiền phức thì không tránh được rồi.
Tôi rất muốn tiền của Sa Chức, tôi rất muốn cầm hai vạn của cô ấy cho bố tôi trả nợ. Chỉ một câu thôi, nhưng tôi không dám mở lời với Sa Chức, không phải da mặt tôi không đủ dày, ngoài việc tôi không muốn cô ấy coi thường ra tôi cũng không muốn qua lại với Sa Chức lắm.
“Cánh cổng thiên đường” từng có trai bao đã có cuộc làm ăn thân xác với Sa Chức, tên trai bao này khó khăn lắm mới câu được con cá béo, không muốn buông tay, tự cho mình thông minh tìm người chụp lén ảnh phòng the của mình với Sa Chức.
Sau khi bị Sa Chức đá, hắn ta dùng những tấm ảnh kia uy hiếp Sa Chức, nói nếu không cho cậu ta năm mươi vạn phí chia tay thì số ảnh này sẽ được gửi đến cho bố mẹ cô. Kết quả là hắn ta thê thảm, bị chặt mất ba ngón tay.
Xem ra, Sa Chức và tôi cũng không cùng thuộc một thế giới, vẫn nên ít dính dáng thì hơn. Sa Chức một lòng muốn tôi theo cô ấy chẳng qua là vì vừa mắt với dáng vẻ của tôi. Giống như những người đàn ông giàu có nhắm những cô phục vụ trong quán ăn vậy. Cô ấy muốn tôi cùng vui chơi một thời gian rồi đá đi, tôi được tiền, cô ấy thì được niềm vui...
Giao dịch như thế tôi cũng từng động lòng. Cô gái xinh đẹp lại nhiều tiền như vậy, chơi cùng cô ta một thời gian là được mấy chục vạn, khỏi cần phấn đấu rất nhiều năm, có ai không động lòng chứ?
Nhưng nói thực, những người có tiền đều thông minh hơn người nghèo nhiều. Tiền của họ dễ lấY thế sao? Sa Chức không phải loại người hiền lành, đó cũng là một trong những nguyên nhân tôi không nhận lời cô ấy.
Nhưng cô ấy lại rất kiên trì, kiểu không có được tôi là không chịu thôi khiến tôi cảm thấy bị sỉ nhục. Nếu lần đó ngồi cùng cô ta trong phòng bao, là tính hư vinh khiến tôi vui vẻ thì giờ cảm giác nhục nhã khiến tôi thấY mình thật đáng thương.
“Anh đoán xem tôi là người dân tộc nào?... Anh Ân đẹp trai, đang nghĩ gì thế?”
Cô ấy ngồi sát lại, ngón trỏ nâng cằm tôi lên, điều nàY khiến tôi giận dữ, cứ như bọn công tử thời xưa trêu ghẹo các cô gái nhà lành vậy.
“Sa Chức, tôi không biết tại sao chúng ta vẫn ngồi uống rượu với nhau...” Tôi chán nản nói.
“Tại sao? Tôi thích anh.”
“Sa Chức, sau này chúng ta đừng gặp nhau nữa.” Tôi nhìn cô ấy nói.
“Tại sao?”
“Tôi không muốn bị người khác coi thường, coi tôi là loại bám váy đàn bà. Mỗi lần đến ngồi cùng cô là cảm giác nhục nhã lại tăng lên một chút. Đồng nghiệp cũng coi thường tôi, giờ trước mặt họ tôi không thể ngẩng nổi đầu. Chúng ta kết thúc tại đây, sau nàY tôi làm việc chăm chỉ, cô cũng đừng làm phiền tôi nữa!”
Tôi nói nghiêm túc nhưng cô ấy lại cười khanh khách, khẽ vén lọn tóc rủ xuống mắt: “Anh nỡ rời xa tôi không?”
Đúng là tôi không nỡ, dù gì thì cô ấy cũng là người đẹp, đàn ông ai chẳng thích người đẹp. Ngay Lâm Tịch tôi hận đến thấu xương tôi cũng không nỡ. Thậm chí có lúc tôi ngốc nghếch nghĩ được nhìn người đẹp như thế cũng là một hạnh phúc.
Năm xưa vó ngựa Thành Cát Tư Hãn đạp đổ giang sơn Đại Tống, tràn qua Trung Á, Đông u, những nơi mặt trời chiếu tới, chim ưng bay qua chính là thảo nguyên của người Mông Cổ.
Nhưng người Mông Cổ có khai thác quản lý những vùng đất xâm lược được không? Thật ra mục tiêu chiến tranh của người Mông Cổ rất rõ ràng, cướp tiền, cướp lương thực, cướp đàn bà.
Tôi cũng vậy, thích tiền, thích phụ nữ. Dù là Lâm Tịch dung mạo tuyệt sắc, Bạch Khiết đoan trang nho nhã, hay Sa Chức khí chất bất phàm...
Nhưng hình như tôi đều kém họ một tầng thứ, đứng trước mặt họ tôi đều cảm thấy bất an, chứ đừng nói đến việc tay nắm tay đi dạo phố mua đồ, ăn cơm.
Sa Chức giơ ly rượu lên: “Ân Nhiên, anh có biết tôi làm gì không?”
“Kinh doanh sòng bạc.” Tôi đoán vậy, dù không phải sòng bạc thì chắc chắn cũng có liên quan. Nhưng là làm kinh doanh hợp pháp ở Ma Cao hay lén lút ở lục địa thì tôi không biết.
“Tôi sinh ra trong một ngôi làng nhỏ nghèo đói của dân tộc thiểu số, tách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài, đường cũng không có, chỉ có thể đi bộ. Trong thôn có mười một hộ, sống bằng nghề làm ruộng, trồng rau, chăn bò.
Trên mạng năm nào cũng có bầu chọn mười thôn trang đẹp nhất, nếu có bình chọn mười thôn nghèo nhất thì nơi tôi sinh ra sẽ nằm trong top mười. Bọn t