Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Thượng Cấp Hung Tợn Của Tôi

Nữ Thượng Cấp Hung Tợn Của Tôi

Tác giả: Tây Sương Thiếu Niên

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1342347

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2347 lượt.

rẻ con chúng tôi học tiểu học ngày nào cũng phải đi qua đường núi gập ghềnh, trèo qua hai ngọn núi mới đến trường, năm nào cũng đi mưa về gió. Hồi còn nhỏ không biết khổ, giờ nghĩ lại mới thấy không phải khổ bình thường.”
“Học hết tiểu học thì phải đi học cấp hai ở thị trấn, điều kiện các gia đình trong thôn đều rất kém, đành phải bỏ học ở nhà phụ việc nông, tôi cũng vậy. Sau này lớn lên, mấY năm trước nhà nước thực hiện chính sách nông thôn, chính là thông điện, thông đường, thông điện thoại.






Vị trí của thôn chúng tôi rất đặc biệt, muốn làm đường rất tốn kém nên đường không được thông. Nhưng thông điện thì sẽ có ti vi, nhìn thấy những toà nhà cao tầng ở thành phố, những bộ quần áo đẹp đẽ của nam nữ thanh niên, tôi sốc. Trước khi có ti vi tôi tưởng thành phố cũng chỉ như thị trấn, chỉ to hơn mà thôi.”
“Sau đó tôi cứ suy nghĩ mãi một vấn đề, con người chỉ có một cuộc đời. Người trong thôn chúng tôi đều giống nhau, cả đời làm kiến khổ sở, bệnh nhẹ chịu đựng, bệnh nặng cũng chịu đựng, đến khi không thể chịu được nữa người trong thôn mới khênh lên trung tâm y tế trên thị trấn, rồi không có tiền đến bệnh viện lớn, thế là chết, sau đó làm pháp sự mấy ngày rồi chôn. Hang núi vắng vẻ, hoang sơ lạnh lẽo, sau khi chết mặc cho sâu bọ cắn xé. Tôi không muốn giống như họ, không có lý tưởng, không có mục tiêu, sống trên đời chỉ vì cái ăn. Tôi nghĩ thông rồi, sau đó lén trộm ba nghìn tệ duy nhất của nhà, để lại một bức thư rồi bỏ đi.”
Sa Chức nghẹn ngào: “Trước khi đến thành phố tôi đã chuẩn bị tâm lý sẵn sàng, có nỗi khổ nào tôi không chịu đựng được chứ? Nhưng ở đây, chịu được khổ có nghĩa là anh sẽ sống được tử tế sao? Đương nhiên là không. Đầu tiên tôi làm phục vụ cho một quán mỳ nhỏ, nhưng một tháng chỉ sáu trăm tệ, thực sự không thể khiến tôi hài lòng được. Được người quen giới thiệu tôi làm phục vụ cho khách sạn, lương một nghìn bao ăn ở, rồi quen được một nhân viên tiếp tân quầy bar, anh ta rất tốt với tôi, tôi đã mãn nguyện rồi.”
Sa Chức nhấp một ngụm rượu rồi nói tiếp: “Sau một thời gian xác định quan hệ yêu đương, anh ta nói không muốn chỉ nắm tay tôi. Tôi gật đầu nói, em cho anh thì anh nhất định phải lấy em, anh ta bảo được. Biết người biết mặt không biết lòng, một buổi tối anh ta đưa tôi đi thuê phòng, tôi tưởng sau đó sẽ xảy ra chuyện giữa hai chúng tôi. Anh ta cho tôi uống một cốc trà là tôi bất tỉnh. Sáng hôm sau tỉnh dậy, người ôm tôi lại là một người đàn ông trung niên trọc đầu to béo...
Anh ta đã bán lần đầu tiên của tôi. Tôi báo cảnh sát, người đàn ông kia thì hốt hoảng chạy trốn, bạn trai tôi nhận năm nghìn tệ của ông ta xong biến mất không tông tích. Chuyện này đã lan truyền trong cả khách sạn tôi làm việc, tôi không còn mặt mũi nào nữa, đành phải chuyển sang thành phố khác.
Tôi nói xen vào: “Nhưng như thế là phạm pháp!”
“Phạm pháp? Dù tôi không làm thì cũng có người khác làm!
Có gan thì sẽ có tiền, đạo lý này chắc Ân Nhiên anh phải biết chứ? Hơn nữa tôi cũng đã sắp xếp, có cả kẻ chết thay rồi. Cho ai đó vài chục vạn làm phí an gia để anh ta đứng đầu sóng ngọn gió. Nếu cảnh sát phá sòng bạc thật thì người ngồi tù cũng không phải tôi.
Tiền mở sòng bạc đều là tôi vay từ ngân hàng. Nếu kiếm được thì chưa đến ba tháng tôi đã hoàn vốn. Còn nếu bị cảnh sát kéo sập, ngân hàng đòi nợ, tôi lên máy bay là có thể thoát đến bất cứ chỗ nào trên trái đất.”
Tôi phục hoàn toàn rồi...
Mãi lâu sau tôi tò mò hỏi: “Cô nói với tôi những điều này không sợ tôi nói ra ngoài sao?”
“Ân Nhiên, tôi không phải người phụ nữ trong sạch. Tôi không thích nhìn mặt người khác, mọi gương mặt đều giả dối, tôi bị lừa rất nhiều, từ lâu đã học được cách nhìn mặt biết lòng.
Mỗi lần tôi lại đến những quán bar khác nhau, đàn ông đều giả dối như vậy, không phải vì tiền thì là vì cơ thể tôi, thằng nào cũng giả vờ là người quân tử. Nghệ thuật tu dưỡng thật ra là nghệ thuật nói láo. Bảo tiền bạc là tội ác vậy mà ai cũng kiếm tiền; nói phụ nữ là hiểm hoạ vậy mà ai cũng muốn có; nói ở trên cao thì lạnh vậy mà ai cũng muốn trèo cao; nói rượu bia thuốc lá có hại cho sức khoẻ nhưng chẳng ai chịu cai.
Còn bọn trai bao, miệng nam mô bụng một bồ dao găm lại càng đáng ghét. Lần đầu tiên nhìn thấy anh đang nhảy, thấy dáng người cao to đẹp trai, tưởng anh làm nghề đó, gọi lại uống rượu cùng thì anh lại từ chối. Sau đó tôi lại mời, nhưng lại từ chối tiếp. Tôi thừa nhận ban đầu tôi tìm anh vì mục đích trao đổi, nhưng khi thật sự gặp anh tôi không ngờ anh chỉ là một bảo vệ, nhưng trên gương mặt anh tôi lại nhìn thấy sự chân thành chất phác của những người trong thôn chúng tôi, còn cả một chút ngạo khí không chịu khuất phục cuộc đời, anh cũng rất thông minh nữa. Tôi bỗng rất muốn ở cùng anh, thương yêu lẫn nhau, dạy anh một số thứ, cùng anh dựng nên sự nghiệp oanh liệt.
Tôi không yêu cầu anh chỉ có mình tôi là bạn gái, anh có thể yêu người anh yêu. Nhưng tôi sẽ không phản bội anh. Ân Nhiên, đồng ý đi, nhiều lúc tôi rất cô đơn.” Sa Chức vô cùng ngh