Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Thượng Cấp Hung Tợn Của Tôi

Nữ Thượng Cấp Hung Tợn Của Tôi

Tác giả: Tây Sương Thiếu Niên

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1342349

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2349 lượt.

cái túi này nữa rồi, anh nói đúng không?” Chi Lan cười hiền.
Cũng không biết cô ta đang chân thành cảm ơn hay chọc ngoáy nỗi khổ của tôi.
“Có chuyện gì thì nói nhanh đi!” Tôi vội hỏi.
“Đúng là tôi có việc muốn nhờ, sau hôm đó tôi không biết phải tìm anh ở đâu, nhưng tôi vẫn nhớ dường như đã thấy anh ở đâu đó, thế là tìm đến đây. Nhưng anh lại sợ, trốn tôi, đúng là buồn cười!”
“Nói chuyện chính đi! Chuyện gì đáng hai vạn tệ?”
“Rất đơn giản, giả làm bạn trai tôi, mười lăm phút!”
“Mười lăm phút... quá nhanh thì phải?... À không... tôi không có ý đó.” Tôi đỏ mặt, đừng để cô ta nghĩ sang ý khác. “Cô Chi Lan, xin hỏi trong mười lăm phút làm gì mà đáng tiền vậy?”
“Tôi muốn chia tay với người yêu, nhờ anh diễn một vở kịch, tôi sẽ nói mình đã yêu người khác, muốn chia tay với anh ta. Anh ta nản lòng là được.” Đơn giản vậy sao?
“Cô Chi Lan, cô không chỉ đơn giản là muốn chia tay với người yêu chứ? Tôi đoán xem, nhất định là cô đã có người yêu mới, mà người yêu cũ của cô lại biết người này. Để mọi người không trở mặt đánh nhau, cô tìm người khác giả làm người yêu mới, đúng không?” Tôi phân tích.
Chi Lan ngạc nhiên: “Anh làm bảo vệ thì đúng là lãng phí nhân tài! Đáng tiếc sau khi giúp tôi, chúng ta không thể liên lạc nữa, nếu không thì tôi thật muốn giới thiệu anh đến một công ty, như thế anh mới thể hiện được tài năng.”
“Cảm ơn ý tốt của cô Chi Lan, tôi muốn biết, người yêu cũ của cô không phải xã hội đen đấy chứ? Tôi đóng giả người cướp mất người yêu của anh ta, liệu anh ta có giết tôi không? Nếu thế thì chiêu giá hoạ cho người khác của cô thật độc đấy, hai vạn không đủ đâu.” Không thể tự nhiên có miếng bánh rơi từ trên trời xuống.
“Anh yên tâm, người yêu tôi căn bản không có khả năng công kích. Tôi còn hy vọng, sau khi việc này thành công anh có thể giữ bí mật cho tôi.” Chi Lan xán lại gần nói.
“Tại sao lại là tôi? Cô tìm bừa một người là được mà.” Chuyện này tìm một người bạn nào đó không phải xong sao?
“Vì anh đáp ứng được điều kiện mà, đẹp trai, cao ráo, thân mật với tôi mới khiến người yêu tôi nản lòng.” Chi Lan vừa nói vừa mở túi.
Chi Lan đặt hai vạn tệ vào tay tôi, tôi đẩy lại: “Chỉ vậy mà đáng hai vạn sao? Tôi không tin!” Tôi thật sự, thật sự rất muốn cầm, gửi về cho bố để ông trả cho cái tên họ hàng khốn nạn kia!
“Có đáng hay không thì mai anh đi là biết thôi. Cũng không phải chuyện gì phạm pháp, anh cũng không nguy hiểm đến tính mạng. Anh sợ gì chứ?”
Chi Lan đặt lại tiền vào tay tôi.
Tôi suy nghĩ thật nhanh... Mình sắp không thể ở lại Hồ Bình nữa rồi, chọc giận Sa Chức, cũng chọc giận Vương Hoa Sơn, ở đây cũng chẳng còn gì lưu luyến nữa. Cầm số tiền này, mai làm xong việc cho Chi Lan lập tức rời xa nơi đây, đó mới là thượng thượng sách!
“Được, tôi đồng ý.” Tôi cầm tiền xem xem có tiền giả không, sau khi chắc chắn thật hết thì phân ra mấy phần cất vào mấy chỗ. “Đợi đã, tại sao cô tin tưởng tôi như vậy? Chẳng may tôi nhận tiền rồi nhưng không đến thì cô làm sao?”
Chi Lan không trả lời, cầm ly rượu chạm vào ly của tôi: “Có một tên ngốc đi cướp, cướp rồi còn trả lại cho người mất, còn nói rằng mình cũng là cướp. Anh đi cướp chỉ là nhất thời kích động, anh không phải người xấu. Tôi rất muốn làm bạn với anh. Cho dù khi anh cướp được túi từ tên cướp kia, không cẩn thận gặp phải tôi, tại sao không nói dối bảo anh lấy lại giúp tôi? Nếu anh nói anh giúp tôi...”
Đoạn sau Chi Lan nói gì tôi chẳng nghe được, tất cả đều như giấc mộng, gương mặt trắng mịn với mái tóc dài thướt tha, nụ cười quyến rũ toả ra những vầng sáng như trong mơ khiến người ta đắm chìm.
Cô ấy đẹp, đẹp tựa bài thơ trữ tình, toàn thân toát lên phong thái trong sáng tươi mới của thiếu nữ. Đôi mắt sáng trong như mặt hồ và hàng lông mi dài, tựa như đang dò hỏi, như quan tâm, như hỏi han. Tôi buột miệng: “Liêm hà thương thương, bạch lộ vị sương. Sở vị y nhân, tại thủy nhất phương.”
“Cái gì cơ?”
Không biết tôi đã nhìn cô ấy rất lâu, chìm đắm trong đôi mắt dịu dàng đó, nhưng khi thấy cô ấy nhìn mình thì trong lòng lại hoảng loạn, không dám nhìn thẳng vào mắt cô ấy: “Không... không có gì.”
“Liêm hà thương thương, bạch lộ vị sương. Sở vị y nhân, tại thuỷ nhất phương. Bảo vệ như anh không đơn giản. Được rồi, ba giờ chiều ngày kia gặp trước Starbucks trên đường Thâm Lam.” Nói rồi cô ấy đứng dậy rời đi.
Tôi bỗng không muốn cô ấy đi nhanh như vậy, chỉ nhìn thêm một chút cũng thật thoải mái...
“Cô chưa uống hết rượu.” Không hiểu tôi lấy đâu ra dũng khí nói câu đó.
Chi Lan cười: “Không nỡ xa tôi à?”
Tôi gật đầu.. rồi lại vội lắc đầu...
Vuốt vuốt tóc mái, động tác nho nhã đó thật khiến tôi nghẹt thở, cô ấy ngồi lại: “Được, uống hết rồi tôi đi.”
Sa Chức bỗng xuất hiện khiến tôi bất ngờ, còn ôm một tên trai bao. Cô ta say đứng không vững nữa rồi, tên trai bao kia ôm chặt lấy cô ta, một tay tiện thể sàm sỡ.
Sa Chức chỉ tôi nói: “Chẳng có giỏi giang gì cả, anh nói đúng không? Tôi nhiều đàn ông thế này, mà phải... phải uống rượu giải sầu vì anh? Tôi có ngu ngốc không?”
Chi Lan