Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Thượng Cấp Hung Tợn Của Tôi

Nữ Thượng Cấp Hung Tợn Của Tôi

Tác giả: Tây Sương Thiếu Niên

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1342394

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2394 lượt.

ó chuyện gì thì gọi cho tôi trước! Mau... gọi taxi mà về!”
“Lão đại, hôm nay hai chúng ta đều ra ngoài. Nhưng trong kho thì vẫn phải xuất nhập hàng, trưởng ban Hoàng gọi người đến chuyển hàng, chúng ta không thể không cho anh ta động vào.”
“Vậy thì cậu đối chiếu giấy tờ cẩn thận rồi mới xuất hàng.”
Nhất định không đơn giản vậy đâu, nhất định bọn chúng có mục đích gì không thể cho người khác biết. Cứ nghĩ đến gương mặt đáng ghét chẳng có chút ý tốt nào của Mạc Hoài Nhân là toàn thân tôi lại lạnh toát. Tôi còn định lập kế hại chúng, xem ra bây giờ sắp bị chúng hại nữa rồi! An Lan nói: “Anh Ân Nhiên, đừng giận nữa được không? Anh có đói không để em đi mua đồ ăn.”
“Cảm ơn em, An Lan.” Lời nói của An Lan tựa làn gió xuân ấm áp thổi qua lòng tôi.
Cô bé này nhỏ hơn A Tín hai tuổi, cũng giống anh trai, là người hiền lành lương thiện, đôi mắt sáng, dung mạo xuất chúng. Nhưng dung mạo có xinh đẹp thế nào thì cũng không thể sánh được với trái tim nhân ái thuần khiết. “An Lan, nghe A Tín nói em cũng đăng ký học từ xa.”
Vâng ạ, bảy giờ sáng ra bãi rác trước... trưa học bài, chiều sáu giờ ra bãi rác, tối lại học...”
Điều tôi may mắn hơn hai anh em họ đó là tôi còn có gia đình để gửi gắm tâm tư. Nhưng họ thì sao, chỉ có thể nương tựa vào nhau... “An Lan, thế tối em có phải về gầm cầu không?”
“Tối mười giờ vẫn còn xe buýt về đó mà.”
“Em sống một mình ở nơi hoang vu đó không sợ sao?”
“Trước đây, vì cái gầm cầu này mà anh em đã bỏ ra rất nhiều công sức, từng đánh nhau giành giật với người khác. Người của ban quản lý đường từng nói phải dỡ, anh em quỳ xuống xin cũng không được, sau đó phải đưa họ ít tiền, rồi họ thấy bọn em không làm ảnh hưởng gì đến cầu đường, cũng rất kín đáo, không sợ cấp trên điều tra, cầm tiền rồi đồng ý cho bọn em ở đây. Từ đó anh em bận rộn dựng nhà, tối anh ấy về muộn, sáng lại đi sớm, nên làm rất kiên cố, có mấy cái cửa chống trộm không thể mở cạy được. Anh ấy bảo có dùng thuốc nổ cũng không ăn thua gì.”
“An Lan, nhưng sau khi xuống xe, trời tối mù mịt như thế em không sợ thật sao?”
“Anh Ân Nhiên, hôm anh đến là buổi tối nên nhìn không rõ, cách chỗ bọn em không xa là một thôn trang, trong thôn mọi người thấy bọn em đơn độc không nơi nương tựa đều đối xử với bọn em rất tốt. Anh em kéo trộm điện từ đó, cứ nghĩ họ không biết, nhưng thật ra họ biết hết, chỉ là không nói mà thôi. Anh ấy đăng ký dịch vụ hai số điện thoại gọi cho nhau không mất tiền, khi anh ấy không có ở nhà, tối đi ngủ em gọi cho anh ấy, cứ để thế cho đến sáng.
Đây là hai anh em thế nào... nước mắt tôi không kìm được mà trào ra. An Lan cuống lên nói: “Anh Ân Nhiên, có phải rất đau không?”
“Không, không sao... Nhưng sao hai người không về nhà? Về quê ấy.”
“Anh em nói họ hàng đều coi thường bọn em, trở về sợ sẽ bị người trong thôn ức hiếp. Mấy năm trước hai anh em về quê làm chứng minh thư, sau khi thắp hương lễ bố mẹ, ông bà tổ tiên, muốn ngủ nhờ một đêm ở nhà chú, nhưng chú ấy nói bóng nói gió cạnh khoé, anh em không chịu được, dắt tay em đi cả đêm lên huyện, ở trong nhà trọ mấy hôm, nhận chứng minh thư rồi quay về ngay. Anh em nói, bao giờ em có công việc như anh ấy thì có thể sống trong thành phố, không cần phải sống ở bãi rác nữa.”
“An Lan, đi gọi bác sĩ giúp anh.” Tôi bảo An Lan đi, rồi thầm khóc, tôi buồn cho họ, cũng buồn cho chính tôi, tôi thật không giống một người đàn ông... Bác sĩ tới nói vết thương của tôi không nghiêm trọng, có thể về bất cứ lúc nào, nhưng cũng kiến nghị ở lại bệnh viện một đêm sáng mai kiểm tra lại một lần nữa. Có gì mà phải kiểm tra chứ? Tôi cởi bỏ bộ quần áo bệnh nhân, mặc quần áo mình vào, nhưng khi nhìn thì sững sờ. Quần không sao, còn áo thì lấm tấm đầy vết máu.
An Lan cứ khuyên tôi ở lại một đêm, tôi nói: “An Lan, mua giúp anh bộ quần áo, tuỳ bộ nào cũng được, tầm ba bốn chục tệ?”
“Anh Ân Nhiên... mai kiểm tra đã rồi về!”
“Đúng thế, nhưng mai đi thì cũng phải mua chứ!”
Bác sĩ nói: “Gần đây không có chỗ bán quần áo.”
“An Lan, em đến kho công ty anh, tìm A Tín bảo cậu ấy lấy một bộ cho anh!” Tôi không muốn ở lại đây chút nào.
Tôi gọi điện cho A Tín bảo với cậu ấy An Lan sẽ tới lấy quần áo cho tôi, bệnh viện này cách công ty tôi không xa. A Tín báo cáo: “Lão đại, em đã kiểm tra một lần, giờ đang kiểm tra lần hai, dường như không có gì khác thường, nhưng em phát hiện hàng xuất kho hôm nay không phải hàng để trong kho lâu nhất. Trưởng ban Hoàng đã xuất hàng mới nhập đi rồi.”
“Tại... tại sao?” Bình thường đều xuất hàng để trong kho lâu nhất, hôm nay Hoàng Kiến Nhân lại xuất hàng mới cho khách hàng?
“Lão đại, em cũng không biết, vừa rồi em hỏi tại sao không lấy hàng cũ thì công nhân họ nói trưởng ban Hoàng sắp xếp như thế. Hơn nữa đã có bốn công nhân khuân vác mà hôm nay Hoàng Kiến Nhân lại gọi thêm bốn người nữa, nhưng bốn người kia đi trước rồi!”
Có vấn đề! Tôi nghĩ một chút, hàng trong kho đều có đủ có nghĩa là không bị trộm. Nhưng Hoàng Kiến Nhân lại đổi ngược thứ tự, lại còn gọi nhóm người khác chuyển hàng, có phải hắn đã đổi hàng