Tác giả: Tây Sương Thiếu Niên
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1342383
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2383 lượt.
iện với chúng là không thể. Từ câu nói cùng kiếm tiền mà Mạc Hoài Nhân buột miệng nói ra lúc nãy, tôi thật sự cho rằng việc hắn lôi kéo tôi không đơn giản, nhất định có liên quan đến kho hàng. Thế thì chi bằng thuận theo ý hắn, giả vờ theo hắn, rồi tìm cơ hội xử lý hắn cũng chưa muộn.
Mạc Hoài Nhân và cô gái kia đùa giỡn nhau, cô ta nũng nịu: “Háo sắc!”
“Anh háo sắc sao? Tay anh có chạm vào em đâu...”
“Đáng ghét... chỗ kia kìa! Từ lúc uống rượu đã...”
Tôi vội nâng ly nịnh nọt: “Trưởng ban Mạc thật dũng mãnh, thật khiến tiểu bối hổ thẹn...”
“Chú em n Nhiên, sau này hãy theo chúng tôi! Tốt hơn nhiều so với đám công nhân hỗn loạn kia! Đảm bảo rất nhiều lợi ích! Này, nghe nói uống rượu với Red Bull một lượng vừa đủ có thể biến Hawking thành Arnold, cậu nói xem là thật hay giả?”
“Ha ha, tôi chưa thử.” Khốn nạn, hắn ta cũng nghiên cứu sâu về chức năng sinh lý của con người quá nhỉ!
Hắn ta nói nhỏ: “Là thật đấy, tôi thử rồi, ở tuổi tôi uống thì một đêm có thể ba lần! Nhưng với thanh niên trai tráng như cậu thì có lẽ cô gái bên cạnh cậu ba ngày cũng không rời nổi giường... Ha ha ha...” Hắn ta cười dâm đãng.
Cô gái bên cạnh tôi cũng hợp với Mạc Hoài Nhân, gọi phục vụ mang rượu và Red Bull vào.
“Chú em, tối nay ăn uống ngủ nghỉ do tôi chi hết! Cứ yên tâm mà làm tới đi!” Nói rồi hắn bắt đầu cùng cô gái bên cạnh vừa uống vừa bật mấy bài hát tục tĩu...
Cô gái bên cạnh tôi cũng sán lại, bầu ngực kia, cái rãnh kia, sự lẳng lơ kia, tôi muốn... cứ thế này, dù tôi là Liễu Hạ Huệ cũng nổ tung mất thôi!
Uống xong mấy chai Mạc Hoài Nhân không chịu nổi nữa, lảo đảo dựa vào cô gái kia đứng dậy: “Chú em, tửu lượng của tôi kém quá, thực sự... không... uống nổi nữa, chúng ta... đi thôi. Lên nào... Để tôi đưa cậu lên!”
Lúc này tôi cũng không còn sức lực gì nữa, cùng hắn lên tầng trên. Bên trên là phòng nghỉ, Mạc Hoài Nhân thuê cho tôi một phòng, hắn một phòng, cởi quần áo cô gái kia ngay ở cửa rồi kéo cô ta vào...
Tôi và cô gái kia cùng dìu nhau vào trong, tôi không nhịn được nữa đẩy cô ta ra giường, đang định cởi quần áo thì cô ta cong người nôn hết ra giường... Khốn kiếp...
Nhìn đống tởm lợm đó tôi không chịu nổi, chạy vào nhà vệ sinh nôn...
“Cô, mau dọn sạch sẽ đi!”
Cô ta gọi phục vụ lên dọn.
Nhưng lúc này tôi không còn hứng thú nào nữa...
Khi cô ta tấn công, tôi thật sự muốn đánh cho cô ta ngất đi. Tôi suy nghĩ những lời Mạc Hoài Nhân nói, có lẽ nào cái máy tám mươi vạn bị mất là do hắn làm? Nếu hắn có ý định thì chắc chắn làm được. Nếu là hắn thật thì rất đáng bị xử bắn!
“Chính là tiên nữ tỷ tỷ mà hôm phỏng vấn em, anh nhìn thấy là ngẩn người ra ấy.”
Tôi hiểu rồi, là Bạch Khiết. “Cô ấy có nói gì không?”
“Chẳng nói gì cả, chỉ nhìn vào trong một cái, em chặn cô ấy lại, nhận ra đó là người yêu của anh thì cũng không hỏi gì cả.”
Tiên nữ tỷ tỷ... Không biết tiên nữ tỷ tỷ tìm tôi có việc gì? Chắc chắn không phải chuyện gì tốt, có lẽ Trần Thế Mỹ của cô ấy có quan hệ với Trần Thế Mỹ trong lịch sử, có lẽ hắn ta chính là Trần Thế Mỹ chuyển thế, hậu sinh khả uý, Trần Thế Mỹ đệ nhị không chỉ đá cô ấy mà còn lừa tiền. Lần này cô ấy biết sai nên đến tìm tôi? Có lẽ là vậy. Nhưng cũng có thể là cô ấy nhìn tôi không thuận mắt. Nói chung khả năng nào cũng có thể xảy ra.
Hừ, nhi nữ tình trường, anh hùng khí đoản... Nghĩ nhiều quá thật vô vị, đúng là quá vô vị. Nhưng... vừa nghĩ như vậy thì phía trước, trước mặt xuất hiện một cô gái đẹp tựa đoá phù dung, tôi thà mình là anh hùng khí đoản: “Hà Khả...” Tôi khẽ gọi tên cô ấy.
“Anh biết tên tôi?” Hà Khả, chính là thư ký của Lâm Tịch. Bộ trang phục công sở bó sát người làm nổi bật dáng người thon thả, tôn lên từng đường cong hoàn hảo.
“Lần trước chúng ta từng gặp mà, cô quên rồi à? Lần đó bảng tên của cô đeo trước ngực cao cao, vừa nhìn là...” Tôi không thể nói hết được.
Cô ấy hơi bực mình: “Cái gì chứ... Lâm tổng giám bảo anh lên gặp.”
Tôi còn muốn đối chiếu xong giấy tờ muốn tìm ra dấu vết sai phạm của bọn Hoàng Kiến Nhân, liền hỏi: “Cô ấy tìm tôi sao không gọi điện thoại?”
“Điện thoại của anh có gọi được không?” Hà Khả hỏi.
Tôi lấy di động ra, hết pin rồi...
Hà Khả có thân hình tuyệt thật, tôi cứ lén nhìn cô ấy suốt, từ tầng hầm lên tầng một, rồi lên thang máy. Còn nhớ tối hôm ra ngoài cùng Mạc Hoài Nhân, cái con đàn bà kia khuấy dục vọng trong người tôi lên rồi... Tôi không thể nào ôm cô ta người toàn bãi nôn để làm chứ? Nếu làm một trận phong vân với thư ký Hà Khả đây thì thật tốt biết bao. Nhìn cô ấy kìa, cái váy ngắn thế kia, bất cứ lúc nào cũng có thể..., nhấc váy lên một cái là...
“Hừ... xem ra, những gì người ta nói là thật.” Hà Khả hừ mũi, nhìn tôi khinh bỉ.
“Người ta nói gì?” Tôi nhận ra sự thất lễ của mình, ho khan.
“Họ nói anh nhìn trộm đồng nghiệp nữ thay quần áo, còn lấy trộm nội y.” Tôi nhớ là khi tôi còn ở đó cô ấy chưa đến mà.
“Cô mới đến sao lại biết?” Có lẽ, văn phòng có một tuyệt đại dâm ma, công việc trong văn phò