Tác giả: Tây Sương Thiếu Niên
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1342374
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2374 lượt.
ng lại khô khan, không có lời đồn thì cũng phải nguấy lên, họ hiểu nhầm tôi là tuyệt đại dâm ma, còn truyền cho đời sau, tôi vừa trở về là chuyện này lại thành chủ đề bàn tán rồi.
Mấy lần trước lên văn phòng tôi đã quen với những ánh mắt dị nghị của đồng nghiệp, nhưng khi Hà Khả nhìn như vậy tôi vẫn vô cùng mất tự nhiên. Chắc là vì cô ấy là mỹ nhân, chẳng có thằng đàn ông nào muốn để lại ấn tượng không đẹp trong mắt mỹ nhân cả. Nhưng sự mất tự nhiên này cũng chưa bằng một phần mười khi đứng trước Bạch Khiết.
Lâm Tịch đứng cạnh cửa sổ nhìn về phía xa, ngón tay khẽ nâng cằm như đang suy nghĩ điều gì. Tôi gõ cửa mấy cái, cô ta bừng tỉnh gọi tôi lại: “Anh lại đây.”
Tôi muốn nhìn vào cửa sổ tâm hồn của cô ta để đoán xem chuyện tiếp theo là tốt hay xấu, nhưng lại không thể xuyên qua cặp kính râm kia được.
“Anh ngồi đi. Hà Khả, đóng cửa vào!” Lâm Tịch gọi với ra Hà Khả ở bên ngoài.
Đóng cửa sao? Tôi ngồi trước bàn làm việc, cô ta ở bên trong. “Nghe nói anh đuổi hết công nhân khuân vác rồi?” Lâm Tịch khẽ nhướn môi hỏi.
Mấy việc nhỏ nhặt ở kho mà Lâm tổng giám cũng phải hỏi đến sao? “Việc vận chuyển hàng ở kho mà Lâm tổng giám cũng phải đích thân sắp xếp sao?”
Lâm Tịch không trả lời thẳng câu hỏi của tôi: “Tôi không ngờ anh lại tài giỏi như vậy, họ nói tiền vận chuyển hàng đều chuyển cho anh cả, thu nhập cũng không tồi.”
Công việc hạ thấp thân phận như thế trong công ty này ai muốn làm chứ? Nhưng tiền chuyển hàng của Ức Vạn cao hơn một nửa so với mấy nơi bên ngoài như bến xe, hơn nữa mấy thùng hàng ở đây tuy to nhưng không nặng, nhìn bề ngoài có vẻ mệt nhọc, nhưng thực ra cũng giống tôi, quen rồi là ổn, còn rèn luyện được thân thể, lại không ảnh hưởng tới công việc hàng ngày. Tính ra thì lương còn cao hơn mấy công việc hành chính, khó tránh việc những người đó có ý kiến, trước đây có, bây giờ chắc cũng có. Nhưng mà, ghen ghét là chuyện bình thường, chỉ cần không ảnh hưởng đến công việc thì họ cũng chẳng làm gì được.
“Đêm... hôm đó...” Lâm Tịch đỏ mặt, rồi ngừng lại. “Tôi cứ cảm thấy có gì không ổn. Bình thường tửu lượng của tôi không kém như vậy, hôm đó chúng ta uống rượu gì vậy?”
“Mấy cốc sau cùng vị có gì đó là lạ. Tôi cũng đang nghĩ, có phải mấy người đó cho thứ gì vào rượu không, uống mấy ngụm đã thấy choáng váng.” Cuối cùng thì Lâm Tịch cũng thông suốt rồi, chi bằng tôi nói bọn họ cho xuân dược vào rượu, như thế thì... cô ta cũng không canh cánh trong lòng việc đó nữa! Aiz, sao giờ tôi mới nghĩ ra chứ, thông minh muộn quá đi mất, có điều muộn còn hơn không! “Sau khi tôi uống vào thì toàn thân nóng rực, đầu cứ thấy ong ong, chỉ muốn, muốn... cởi quần áo của cô...”.
Lâm Tịch không để tôi nói hết, gương mặt như phủ một lớp băng lạnh lùng nhìn tôi, rồi nghiến răng quát: “Tôi sẽ khiến chúng phải trả giá!”
Mượn gió bẻ măng, tôi nói tiếp: “Tối hôm đó tôi không dám vứt cô lại một mình, dìu cô ra xe nhưng cô lại nôn khiến toàn thân tôi bẩn hết, cũng hết cả sức lực, thế là nghĩ đến việc đưa cô đi thuê phòng, cũng chẳng có ý nghĩ nào khác. Lâm tổng giám, cô nghĩ xem, người có thân phận thấp kém như tôi, lại là cấp dưới của cô, có cho mười lá gan tôi cũng không dám chạm vào cô. Nhưng lúc đó cô lại động tay động chân trước, sau đó, trước sự mê hoặc của cô tôi thực sự không kiềm chế được... Nói thật là, trước mặt cô có mấy người đàn ông có thể kiềm chế chứ...”
“Đủ rồi!” Cô ta nổi điên, “Ra ngoài!”
Kế hoạch thành công, đã đổ tội được cho đám người kia, thực ra tôi cũng rất hận chúng, chỉ một đêm đó đã đem đến một đống phiền phức cho tôi. “Tối đó vốn là cô bắt đầu trước mà, nếu biết sau này có nhiều phiền não thế, dù cô có cho tiền tôi cũng chẳng dám.” Tôi vừa đứng dậy vừa lầm bầm.
Có lẽ câu này của tôi hơi to, hoặc có thể Lâm ma nữ không phải người, thính giác vượt xa giới hạn của người trái đất, chiếc giày cao gót lập tức nhằm thẳng đũng quần tôi mà giẫm. Chết tiệt, định thiến tôi chắc! Cũng may không trúng! Tôi cuống cuồng lấy tay chặn lại, cũng tóm được cẳng chân của cô ta. Cô ta rút chân lại, tất và chiếc giày tuột ra...
“Á!” Tôi kinh ngạc kêu lên, “Tôi không cố ý...”
“Giờ anh cũng vẫn muốn cởi quần áo của tôi chứ gì?!” Cô ta nổi giận, thật sự nổi giận rồi, bầu ngực cao cao cứ nhấp nhô lên xuống, đại sự không hay rồi!
Tôi vội vàng đứng dậy, đường đường là một giám đốc bộ phận tiêu thụ lại cởi nốt cái giày bên kia ném tôi, tôi tránh được, cô ta càng nổi điên, cầm cái ghế ở phía sau ném, tôi cũng tránh được. Hà Khả ở bên ngoài nghe thấy tiếng động trong văn phòng, đẩy cửa vào. Lúc này tôi đang nấp trong góc tường, thấy cửa mở ra thì vội xông tới. Lâm ma nữ vẫn chưa xả hết giận, cầm ống bút ném tới. Vốn dĩ tôi có thể tránh, nhưng nếu tôi tránh thì nó sẽ ném thẳng vào Hà Khả. Tôi ôm lấy Hà Khả, nhưng ai ngờ ống bút lại làm bằng thuỷ tinh, bốp một tiếng đầu óc tôi choáng váng, cái ống bút đó đập ngay giữa trán và huyệt thái dương, đuôi lông mày tôi có máu chảy ra.
Nhìn thấy máu, Hà Khả kêu lên kinh hãi. Tôi giận dữ, quay lại đứng trước mặt Lâm ma nữ, tôi giơ nắm đấm lên