Tác giả: Tây Sương Thiếu Niên
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1342580
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2580 lượt.
bọn Hoàng Kiến Nhân. Như thế thì hay rồi!” Đúng là tôi đã phản ánh với lãnh đạo nhưng những lãnh đạo cấp cao như Lâm ma nữ và phó tổng giám Tào thì tôi không thể mặt đối mặt mà nói chuyện được. Chỉ có thể báo cáo với Mạc Hoài Nhân, báo cáo về biện pháp tăng cường phòng chống trộm với Hoàng Kiến Nhân có khác nào muối bỏ bể? Là cấp trên không xem trọng một quản kho nhỏ bé? Hay là Hoàng Kiến Nhân không báo cáo lên trên? Cái này thì tôi không biết được rồi. Tôi chỉ biết bao nhiêu hàng ở đây thế này, mất một hai thùng là tổn thất hàng vạn tệ rồi.
Chúng từ đầu đến cuối không làm bất cứ việc gì càng khiến tôi chắc chắn chúng có can hệ đến việc hàng trong kho bị mất. Bọn chuột này sớm muộn gì cũng sẽ bị lôi ra xử bắn mà thôi!
Lén lắp mấy cái máy quay vừa để đề phòng vừa có thể bắt cả người lẫn tang chứng! Nhất cử lưỡng tiện. Thậm chí tôi còn nhìn thấy cảnh tượng vui mừng đánh trống đốt pháo tưng bừng sau khi bọn chúng bị xử bắn!
Một hôm tôi làm như vô tình cho Hoàng Kiến Nhân xem bảng lương của tôi, lương của phó giám đốc cao hơn hắn nhiều, nhưng hắn lại chỉ cười chẳng coi là gì. Hoàng Kiến Nhân và tôi đều là nhân viên bộ phận kho, lại không có tiền phần trăm tiêu thụ, lương của hắn lại không được phát theo cấp phó giám đốc, đương nhiên ít hơn lương tôi, thế mà hắn không hề đố kỵ? Như thế không giống với tác phong của Hoàng Kiến Nhân, lẽ nào hắn có nguồn khác? Câu trả lời là đúng thế. Cứ từ từ, sớm muộn gì thì hắn cũng phải thò cái đuôi cáo ra.
Sáng nào cũng làm việc trong kho, tối cùng A Tín uống rượu trò chuyện trong kho. Nhiều khi tôi cảm thấy mình cũng là chuột, tuổi trẻ cứ thế trôi qua: “A Tín, có cảm thấy chúng ta giống bọn chuột không?”
“Có phải chuột trũi không? Hì hì, trước đây em sống trong bãi rác cảm thấy mình giống như gián vậy. Aiz, nếu con người cũng có sức chịu đựng như loài gián thì có môi trường nào là không sống được chứ?” A Tín nhìn mọi việc rất đơn giản, rất thấu đáo, có phải trên đời này có rất nhiều thứ rất đơn giản, chỉ là chúng ta nhìn chúng quá phức tạp.
Tối hôm phát lương tôi hẹn Hoàng Kiến Nhân và Mạc Hoài Nhân đi “săn”. Mạc Hoài Nhân lái chiếc Focus của mình, mặt đầy vẻ hưng phấn: “Hôm nay cậu rất có hứng nhỉ!”
“Quản lý Mạc, đồng nghiệp trong văn phòng thường bảo, nếu nói đến người biết chơi thì không ai khác ngoài quản lý Mạc!”
“Chú em đánh giá anh cao quá rồi. Đấy không phải biết chơi mà là biết hưởng thụ! Con người mà, cố gắng vật lộn trong thế giới này làm gì? Công danh lợi lộc tất cả không phải để tìm niềm vui sao? Trong hàng vạn niềm vui, tận hưởng chuyện đó là nhất, tối nay anh sẽ đưa các cậu đi hưởng thụ một chuyến! Chú em nghĩ thông rồi hả?” Mạc Hoài Nhân đang hỏi tôi có phải từ bỏ chuyện đối đầu với chúng không. Tên này vô cùng giảo hoạt, miệng nói tin tôi nhưng chắc chắn trong lòng thì không. Tôi chỉ có thể từ từ tiếp cận hắn, rồi làm việc gì đó khiến hắn hoàn toàn tin tưởng. Hình như Đàm Đào Sênh đã vạch rõ ranh giới với mấy người bọn Mạc Hoài Nhân. Chúng đều là bọn chung một con thuyền, sao có thể vạch ranh giới? Tôi cũng nhất định phải xử lý tay Đàm Đào Sênh.
“Quản lý Mạc, thay vì tôi sống anh chết thì chi bằng tôi sống anh cũng sống, đó là hai bên cùng có lợi, cạnh tranh lành mạnh. Trước đây chúng ta đánh đến lưỡng bại câu thương, có ai thắng chứ?”
“Tốt tốt tốt, nghĩ thông rồi thì tốt!”
Thấy hắn lái xe vào một con hẻm nhỏ, tôi hỏi: “Quản lý Mạc, chúng ta đi đâu vậy?”
“Người ta vẫn nói, đồng hồ Thụy Sỹ, xe hơi Đức, đồ gia dụng Nhật, nước hoa Pháp, còn Nga thì sao? Đương nhiên là gái rồi. Hàng trong nước chúng ta ăn chán rồi, cũng nên thử hàng nhập khẩu xem sao. Nghe nói gái Nga ai cũng trắng hồng, cao to, béo mà không ngấy, dùng hai cái trước ngực đập cũng chết người! Loại như Bạch Khiết sao có thể so bì? Ba chúng ta hôm nay sẽ thử hàng nhập khẩu!” Giọng của Mạc Hoài Nhân dâm đãng đến mức biến thái.
Hoàng Kiến Nhân vỗ tay: “Có phải rất đắt không?”
“Lẽ nào gái gọi nước ngoài trong truyền thuyết nước ta có thật sao?” Tôi nghi hoặc hỏi.
“Nếu các cậu đi tìm thì chắc chắn không tìm được đâu. Nhưng anh đây là ai chứ? Anh là Mạc Hoài Nhân! Còn về giá cả thì yên tâm, tôi sẽ không để cậu tốn kém đâu.”
Tôi vội nói: “Làm thế sao được, phải có qua có lại chứ.”
“Aiz… cậu còn khách khí với anh nữa thì là ra vẻ với anh đấy nhá, cậu đã nể mặt mời anh, lại bỏ qua hết hiềm khích trước đây, anh vui còn không kịp, sao để cậu tốn kém được!” Mạc Hoài Nhân lấy lòng tôi, ý đồ khó đoán.
“Có gái da đen không?” Hoàng Kiến Nhân hỏi.
“Lão Hoàng thích thế à?” Tôi và Mạc Hoài Nhân đồng thanh.
“Vừa rồi anh nói rồi đấy thôi, ăn thịt lớn ngấy rồi thì nên đổi sang thịt bò…” Tên khốn nạn, kỳ thị à, đáng lôi ra xử bắn. “Đàn bà châu Phi được thượng đế ban cho sự gợi cảm điển hình, thân thể đó càng khiến bọn đàn ông không thể kiềm chế được ham muốn.”
Mạc Hoài Nhân cười ha hả: “Lão Hoàng, không ngờ chú lại có nghiên cứu sâu về mỹ học nhân văn quốc tế như thế, lát anh sẽ hỏi giúp chú.”
Mạc Hoài Nhân dừng xe trước một cửa hàng cắt tóc trang hoàng đẹ