The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nửa Kiếp Hồng Nhan Một Kiếp Du Ca

Nửa Kiếp Hồng Nhan Một Kiếp Du Ca

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015

Lượt xem: 1341279

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1279 lượt.

ng như vậy?”
“Nàng! Nàng tưởng ai cũng máu lạnh như nàng sao?”
Mạc Tình đột nhiên xoay người bỏ đi. Hai bờ vai gầy gò đang run lên, như có thể suy sụp bất cứ lúc nào…
Tần Phong thầm thở dài. Nữ nhân tàn nhẫn, khát máu ấy là người không nên yêu nhất trên thế giới này. Ấy thế mà y đã yêu nàng, không thể tự chủ được.
Mang chút oán hận, y nắm đôi vai gầy xoay người Mạc Tình lại, dùng toàn bộ sức lực để chiếm đoạt đôi môi mềm mọng của nàng. Sau đó, y đè nàng ngã xuống giường…
Tình dục nhiều khi giống như cây anh hoa túc, một khi đã nghiện thì khó có mà cai được, đặc biệt là lúc đang đau đớn, chỉ có cảm giác đê mê ấy mới có thể làm giảm bớt đau khổ…
Thời gian cứ thế trôi qua trong cơn hoan lạc, chớp mắt mà đã một tháng rồi. Tần Phong vận chân khí đi một lượt khắp toàn thân, hoàn toàn dễ dàng, không có gì trở ngại.
Y bắt đầu thấy hối hận vì mình đã bức độc ra ngoài quá nhanh, như thế thì y không còn lý do gì để mặc cho mình ở đây sa đọa nữa.
Ra khỏi cửa phòng, y thấy Khúc Du vẫn đang đứng bên ngoài, chặn đường y với gương mặt không cảm xúc.
Tần Phong giả vờ lảo đảo, nói: “Ta muốn gặp môn chủ của các cô.”
Khúc Du vẫn lạnh lùng đưa mắt nhìn ra xa, bàn tay đang chặn đường y vẫn không hề có ý định buông xuống.
Tần Phong cười thoải mái, lùi một bước… Đúng lúc Khúc Du đang định rụt tay về thì y đột nhiên ra tay điểm sáu huyệt vị của nàng ta.
Người Khúc Du mềm nhũn, ngã xuống đất, khi ngã xuống còn mang vẻ mặt không dám tin.
Tần Phong nhanh nhẹn phóng người sang nấp vào một gốc cây, nhờ thân cây to xù xì che chắn, lặng lẽ quan sát mọi thứ xung quanh.
Đây là một sơn cốc tự nhiên, hẹp và dài. Có nhiều căn nhà nhỏ bằng đá chen giữa rừng cây, như ẩn như hiện. Phần lớn những người đang vội vàng qua lại giữa sơn cốc là các thiếu nữ xinh đẹp. Không cần giao chiến, chỉ cần nhìn dáng đi nhẹ nhàng như bay là biết ngay võ công của bọn họ không hề tầm thường.
Trang phục của bọn họ hoàn toàn giống nhau, rất nhiều người che mặt không nhìn rõ dung mạo, nhìn từ xa rất giống Mạc Tình.
Lúc ấy y chợt hiểu rằng thì ra tắm máu các đại môn phái trên giang hồ không chỉ có một mình Mạc Tình. Người có võ công cao cường trong Du Minh Môn cũng không chỉ có mình Mạc Tình.
Một cơn gió khẽ ùa qua, những chiếc lá vàng bay lơ lửng giữa không trung, hết trận này đến trận khác.
Y cố gắng bảo mình không được nhìn, không được nghĩ tới. Nếu đã chọn cách ra đi thì đừng để mình lưu luyến nữa.
Tìm suốt nửa ngày trời, đến khi trăng vừa mới mọc, y mới phát hiện có một cửa động rất bí mật, có vài người đi vào nhưng không thấy đi ra.
Y từ từ đi về hướng đó, mỗi bước đều nghĩ ngợi rất nhiều chuyện: phải chăng bên trong có rất nhiều cạm bẫy, đi vào là sẽ mất mạng, phải chăng bên trong là đường ra ngoài, đi vào là có thể thoát được?
Nghĩ đến thế giới tự do tự tại bên ngoài, cũng nghĩ tới vết sẹo trên ngực Mạc Tình.
Nghĩ đến việc mình mãi mãi không được gặp nàng nữa…
“Chàng mà còn bước thêm một bước, ta sẽ giết chàng.” Giọng nói lạnh lùng vang lên sau lưng Tần Phong, y lập tức quay đầu lại. Phía sau có rất nhiều nữ tử áo trắng, còn người con gái mà y không thể quên được thì lại đứng gần đến nỗi vươn tay ra là có thể chạm tới được.
Tần Phong quay đầu lại, bước thêm một bước nữa.
“Tần Phong, chàng đừng tưởng là ta…” Mạc Tình do dự một chút rồi nói: “Các ngươi lui hết đi!”
Sau khi người của Du Minh Môn đi hết, Mạc Tình mới lạnh lùng hỏi: “Sao chàng lại có thể khôi phục nội lực?”
“Nàng quên ta và Đường Kiệt là bạn thân rồi à?”
“Thì ra chàng vẫn luôn gạt ta?”
“Chẳng phải nàng cũng luôn gạt ta sao?’
Mạc Tình im lặng một lát rồi nói tiếp: “Cho dù chàng có khôi phục nội lực thì cũng không phải là đối thủ của ta. Theo ta về đi!”
Giọng nói của nàng bắt đầu giống như những chiếc lá bay trong gió, mang chút bất lực, chút bi ai, không ngừng rơi vào tai y: “Phong, chàng còn nhớ là mình từng nói mong sao chúng ta có thể ngày ngày bên nhau đợi ngắm sao lên, dựa vào nhau mà ngủ không? Chàng nhìn xem, ngôi sao sáng nhất ở phía bên kia kìa…”
“Ta không nói với nàng, ta chỉ nói với người con gái mà mình yêu nhất. Nàng nên biết rằng đối với ta, Tình Nhi đã sớm chết rồi.”
“Ta vẫn là ta, chưa từng thay đổi. Là chàng đã đổi thay, chàng không còn yêu ta nữa.”
“Ta không thay đổi, bởi chưa từng yêu.”
“Tại sao? Tại sao bất luận ta làm thế nào thì cũng không thể có được trái tim chàng? Chàng đâm một kiếm vào tim ta, ta cũng không hề trách chàng, còn nghĩ mọi cách để lấy lòng chàng, thậm chí không màng liêm sỉ học những thứ đó…”
Tần Phong nghe mà cảm thấy tim mình đau nhói, đau đến nỗi không thể nói nên lời, hai chân không thể nhúc nhích.
Y vận khí điều chỉnh lại hơi thở một lúc mới có thể bình tĩnh nói: “Ta đã nói rồi, nàng không cần phải học.”
“Đúng vậy, ta không cần phải học. Cho dù ta có thể cho chàng mọi thứ thì chàng cũng sẽ không thích ta.”
Tần Phong cúi đầu, cặp mắt như bị lửa thiêu cháy.
Y yêu nàng. Nhưng chính bởi vì yêu cho nên mới không thể chấp nhận những gì nàng đã l