Tổng hợp những câu chuyện hay nhất
Nửa Kiếp Hồng Nhan Một Kiếp Du Ca
Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015
Lượt xem: 1341274
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1274 lượt.
g người dựa vào ghế rồi ngả đầu lên vai y.
Thời gian cứ lặng lẽ trôi qua, thế giới chỉ còn lại tiếng hít thở và tiếng trái tim đập của hai người họ.
Đôi khi tình yêu trước hoa dưới nguyệt lại không sánh bằng những khoảnh khắc tĩnh lặng bên nhau, những lời ngon, tiếng ngọt cũng không thể sánh bằng lẳng lặng nhìn nhau, dùng trái tim để cảm nhận đối phương.
Cuối cùng Tần Phong không kìm được nữa, phải mở mắt, quay sang nhìn Mạc Tình.
Nàng mang khăn che mặt, nhắm mắt cho nên không thể nhìn thấy gì khác ngoài hàng mi dài cong vút. Nhưng không biết tại sao y vẫn không thể nào rời mắt khỏi nàng được, chỉ muốn nhìn nàng như thế, cho dù là cả ngàn năm.
“Khi ta còn rất nhỏ, mẫu thân thường ngồi dựa vào chiếc ghế dựa trống không như thế này, lúc ấy ta không hiểu tại sao… Bây giờ ta mới hiểu được thì ra cảm giác ấy rất thoải mái.” Giọng của Mạc Tình nghe có vẻ xa xăm, đầy vẻ cô độc.
Trái tim Tần Phong khẽ rung lên, cơn tức giận bỗng tan biến, lòng cũng mềm theo.
“Mẫu thân của nàng? Bà ấy cũng ở Du Minh Môn ư?”
“Bà là môn chủ tiền nhiệm của Du Minh Môn. Bốn năm trước, bà đã qua đời vì tự sát. Trước khi lâm chung, bà giao Du Minh Môn lại cho ta, bảo ta nhất định phải giết hết lũ đàn ông bạc tình trong thiên hạ.”
Cuối cùng Tần Phong cũng hiểu ra. Thì ra nữ ma đầu từng tắm giang hồ trong biển máu không phải là Mạc Tình mà là mẫu thân của nàng. Y đưa tay vuốt mái tóc suôn mượt của nàng, nói sâu xa: “Tình Nhi, nàng định cứ sống như thế này sao?”
“Ý chàng là gì?”
“Không có gì. Ta chỉ muốn nhắc nhở nàng giết người là việc vô nghĩa. Võ công của nàng có cao tới đâu chăng nữa thì cũng không thể có được lòng người.”
Mạc Tình ngồi thẳng dậy, tình cảm sáng lấp lánh trong ánh mắt ấy cũng dần tắt. Cuối cùng, nàng quay đầu đi, giận dỗi nói: “Không được thì thôi chứ cần gì! Dù sao thì với võ công của ta, đời này chàng cũng đừng hòng rời khỏi Du Minh Môn!”
Tần Phong ngẩn ra một lát mới hiểu được nàng đang nói gì. Tuy lời của nàng xúc phạm tới lòng tự tôn của y nhưng cũng khiến y vô cùng cảm động…
Có lẽ Mạc Tình hơi lạnh lùng, hơi tàn nhẫn, hơi ngang ngược, thậm chí hơi cực đoan nhưng nàng yêu y, yêu một cách thẳng thắn, chân thành, yêu đến nỗi khiến người ta không thể từ chối được.
“Lại đây nào!” Y ngoắc tay.
Mạc Tình lập tức dựa sát vào để đợi nghe y nói chuyện. Dáng vẻ vâng lời ấy khiến y thấy đau lòng.
Y nghĩ ngợi rồi nói: “Nàng định nuôi ta như nuôi nam sủng sao?”
“Không được à?”
“Được chứ! Nhưng nàng không được bỏ chạy vào thời khắc quan trọng nhất…”
“Hả?”
Không đợi Mạc Tình kịp phản ứng, Tần Phong đã đẩy nàng ngã xuống ghế, cởi chiếc áo trắng dính máu của nàng ra. Quần áo được cởi bỏ, y ôm lấy cơ thể mềm mại, thơm tho, tiến mạnh vào cơ thể mà mình đã khát vọng bao ngày qua không chút do dự.
Nàng khẽ rên lên một tiếng vẻ thỏa mãn và khao khát.
Âm thanh này càng khiến y thấy kích thích nên bắt đầu quên hết tất cả, tìm kiếm sự an ủi, tìm kiếm khoái cảm trên người nàng…
Khi Tần Phong làm chuyện mà lần trước mình chưa làm xong, thoải mái ôm lấy cơ thể ngọc ngà của nàng đi ngủ thì y đã quên mất sự tự do và tự tôn…
Trên đời này, e rằng chỉ có một thứ có thể khiến người thông minh trở thành kẻ ngốc nghếch, đó chính là tình yêu!
Tần Phong đứng bên cửa sổ. Đêm không trăng sao, đất trời tăm tối.
Chút ánh sáng yếu ớt xuyên qua bức màn cửa sổ, hắt lên thềm đá bên ngoài, mơ mơ hồ hồ, nửa sáng nửa tối. Tuy không chiếu sáng được trời đất nhưng có thể làm ấm lại trái tim đã giá lạnh từ lâu.
Phiêu bạt đã lâu, y đã quen với việc đứng trong đêm đen nhìn ánh nến sáng tỏ trong nhà người khác. Hôm nay là lần đầu tiên y đứng trong căn phòng ấm áp ngắm nhìn bóng tối bên ngoài. Nhiều khi y rất muốn trốn tránh ở trong này cả đời, mặc kệ giang hồ ai chìm ai nổi, ai sống ai chết, còn mình và Mạc Tình bầu bạn cả đời ở nơi này.
Nhưng y làm được sao? Khi những ngón tay mềm mại kia mơn trớn khắp cơ thể y, y có thể không nghĩ tới biết bao mạng người bị giết chết, có thể quên được chuyện Đường Kiệt đã trở thành phế nhân như thế nào sao?
Trong đêm đen, màu trắng hết sức chói mắt.
Tần Phong đứng bên cửa sổ, nhìn Mạc Tình đang đến gần mình với tốc độ nhanh đến kinh người.
Y bất giác mỉm cười, không thể phân biệt trắng đen rõ ràng nữa.
Tần Phong mở cửa sổ, đang định lên tiếng thì thấy Khúc Du và một nữ tử khác đang vác một thi thể được che vải trắng đi tới. Mạc Tình đứng lại, nhẹ nhàng vén tấm vải trắng lên rồi vội vàng đặt xuống, đứng nhìn y từ khoảng cách xa xa.
Tần Phong bám vào chiếc ghế bên cạnh, chậm rãi ngồi xuống, từ từ nhắm mắt. Y rất hy vọng mình chưa hề nhìn thấy gương mặt chi chít sẹo cùng tư thế chết trong đau đớn giãy giụa của Tiêu Dao tiên tử…
“Chàng nhìn thấy rồi à?” Giọng nói của Mạc Tình vang lên phía trên đầu y, còn lạnh lẽo hơn cả đêm đen.
Tần Phong siết chặt những ngón tay đang run rẩy, cuối cùng không nén được lửa giận trong lòng nữa, quát lên: “Ta đã nói là bọn ta không có gì rồi mà, sao nàng phải…”
“Không có gì thì sao chàng phải kích độ