Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nửa Kiếp Hồng Nhan Một Kiếp Du Ca

Nửa Kiếp Hồng Nhan Một Kiếp Du Ca

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015

Lượt xem: 1341280

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1280 lượt.

àm, không thể buông bỏ tự do và tự tôn của mình để trở thành thứ phụ thuộc vào nàng. Hơn nữa, bây giờ bọn họ yêu nhau, không chấp nhất chuyện gì, nhưng vài năm nữa thì sao?
Một khi nhiệt tình đã trôi qua, y sẽ là gì đây? Công cụ phát tiết tình dục của nàng sao?
Cho nên y thà chọn con đường giữ lại cho nhau chút tự tôn, giữ cho nhau những hồi ức ngọt ngào.
“Chàng đi đi!” Giọng của Mạc Tình rời rạc, không liền mạch. “Chỉ cần nhớ Tình Nhi… nhớ rằng Tình Nhi ở đây đợi chàng trở lại… là được.”
“Tình Nhi…” Y nắm chặt hai tay, cắn răng nén lại câu: “Ta yêu nàng” toan buột miệng thốt ra, nói: “Đừng đợi nữa, hãy quên ta đi!”
Nói xong, y đi thẳng về phía sơn động tối tăm.
Trong sơn động tối tăm không thể nhìn thấy rõ bàn tay giơ trước mặt, y lẳng lặng quay đầu lại.
Bên ngoài hang động có ánh trăng chiếu sáng, Mạc Tình quỳ dưới đất, âm thầm khóc…
Không có hy vọng thì người ta sẽ dễ quên hơn.
Sự tuyệt tình của y là sự nhân từ đối với nàng. Y mong nàng có thể hoàn toàn quên được mình, làm những gì nàng muốn làm, yêu người nàng nên yêu.
Còn y, y sẽ mãi mãi khắc ghi những kỷ niệm này trong lòng, không bao giờ quên…
Người duy nhất trong cuộc đời y.
*
* *
Rời khỏi Du Minh Môn, Tần Phong lại tiếp tục cuộc sống tự do phiêu bạt.
Hằng ngày, đi vẩn vơ trong những thị trấn xa lạ, bước ngang qua những người hoàn toàn xa lạ, thật vô nghĩa.
Y nghĩ rằng mình vẫn là Tần Phong, vẫn có thể mỉm cười một cách tự nhiên, cởi mở, nhủ với mình một câu: “Chả sao cả!”, nhưng khi bừng tỉnh giữa cơn ác mộng, ôm cái đầu đau dữ dội, đắm chìm trong những hồi ức xa xôi thì y mới chợt hiểu ra Mạc Tình không chỉ giam cầm thân xác y mà còn giam cầm cả linh hồn y, cho dù y có rời khỏi Du Minh Môn thì y cũng không bao giờ là Tần Phong trước kia nữa!
“Các huynh nghe tin Nhạc chưởng môn của phái Điểm Thương bị giết chết chưa?”
“Đương nhiên là nghe rồi. Tám phần lại là do Du Minh Môn gây ra.”
Vừa nghe đến ba tiếng Du Minh Môn, Tần Phong lập tức đặt đũa xuống, chăm chú nghe ngóng.
Trước đây, y chưa bao giờ để ý đến những nữ tử đi ngang qua gần mình nhưng bây giờ, hễ có một nữ tử đi ngang qua gần y, y sẽ nhìn cho kĩ xem đó có phải là Mạc Tình không, sau đó lại có cảm giác mất mát khó hiểu.
Trước đây, y không bao giờ để tâm đến những lời đồn vớ vẩn trong những buổi trà dư tửu hậu nhưng bây giờ y lại kiên nhẫn ngồi trong góc để hóng chuyện, say sưa nghe người khác kể những tin đồn có liên quan đến Mạc Tình. Đôi khi biết rất rõ là không có thật nhưng y vẫn nghe một cách thích thú.
Giống như những người đang khát trên sa mạc, biết rõ đó là ảo ảnh nhưng vẫn cố liều mạng chạy tới...
“Nói thừa! Bảo cho các huynh biết nhé, Du Minh Môn đang muốn ra mặt thay cho phái Tiêu Dao đấy!”
“Lẽ nào là vì Tiêu Dao tiên tử?”
“Đúng thế còn gì. Nhạc chưởng môn cũng thật là, giết Tiêu Dao tiên tử thì chẳng khác nào công khai đối đầu với Du Minh Môn, đúng là không muốn sống nữa mà!”
Người Tần Phong trở nên cứng đờ, còn tim thì lại buốt giá, ngực đau đến nỗi không thể hít thở được.
Y vẫn nhớ rõ đôi vai của Mạc Tình đã run lên khi quay người đi, nhớ rõ những lời Mạc Tình nói với mình sau đó: “Phong, tất cả thế gian này đều có thể nói ta máu lạnh, chỉ có chàng không đủ tư cách, bởi ta chỉ đổ máu vì một mình chàng...”
*
* *
Tần Phong bước tới ngồi xuống bên cạnh những người đó, sốt sắng nói: “Các huynh có biết tại sao Nhạc chưởng môn lại giết Tiêu Dao tiên tử không? Bọn họ có thù oán với nhau à?”
Một người đàn ông vạm vỡ, râu ria xồm xoàm, phun nước miếng nói cả buổi Tần Phong mới hiểu ra đầu đuôi câu chuyện. Thì ra Du Minh Môn quá xuất quỷ nhập thần, những “đại hiệp” trong danh môn chính phái không thể tìm được tung tích của bọn họ cho nên đành giăng bẫy bắt Tiêu Dao tiên tử, ép nàng ta phải khai ra bí mật của Du Minh Môn.
Không ngờ dù có chết nàng ta vẫn không khai một tiếng nào.
Những vị đại hiệp chính phái ấy liền treo thi thể của Tiêu Dao tiên tử trong Tử Trúc Lâm để “thị uy”!
Trước nay, y cứ tưởng mình nhìn rất rõ, phân biệt rõ trắng đen, chính tà. Thật ra giữa thế gian hỗn loạn và vấn đục này, hà tất phải so đo yêu và hận, thiện và ác.
Tần Phong quyết định về thăm Đường Kiệt một lần, sau đó đi tìm Mạc Tình để nói với nàng câu: Xin lỗi nàng...
Đường Môn bị bao trùm bởi không khí u ám, giống như chủ nhân của nó vậy, đã mất đi hào quang rực rỡ.
Cho dù người hầu đã quét dọn sân vườn sạch sẽ đến không còn một hạt bụi thì nó vẫn khiến người ta có cảm giác lạnh lẽo, tiêu điều.
Dưới sự dẫn đường của tổng quản, Tần Phong băng qua nhà trước, đi thẳng vào thư phòng.
“Đã lâu không gặp.” Đường Kiệt ngồi trên xe lăn, mỉm cười với y, nụ cười u ám giống hệt sắc trời bên ngoài. “Mời ngồi!”
Tần Phong ngồi xuống, khi nhìn thấy khuôn mặt gầy sọp của Đường Kiệt thì không thể thốt ra những lời định nói.
Dường như Đường Kiệt cũng nhìn thấu lòng y nên bình tĩnh nói: “Làm bằng hữu với nhau bao nhiêu năm nay rồi, có gì thì huynh cứ nói thẳng ra đi!”
“Ta...”
Tần Phong do dự giây lá