pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nước Chảy Thành Sông

Nước Chảy Thành Sông

Tác giả: Trản Trà

Ngày cập nhật: 02:47 22/12/2015

Lượt xem: 1341781

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1781 lượt.

chưa đợi Chu Vĩ Bình nổi giận, Chu Mộc nói tiếp: “Tôi không biết ngài nhận được bao nhiêu lợi ích từ người ta, nhưng hôm nay tôi nói rõ ràng cho ngài, tin tức này tôi không chỉ muốn tiếp tục truy cứu, mà tôi còn muốn đào sâu ba thước moi ra ông chủ lớn chỗ dựa lớn phía sau kia nữa kìa! Chu Mộc tôi không có bản lĩnh khác, nhưng chính là còn một nghị lực tới mức không cần mạng! Ngoài ra, ngài nghe cho kỹ đây — khi ngài sử dụng giọng điệu của một ông bố yêu cầu con gái ngài làm việc này việc nọ, xin hãy đảm bảo ngài là một người bố đủ tư cách và xứng đáng!”
Phía sau lại truyền đến tiếng vang lớn, nhưng Chu Mộc đã lười quay đầu lại, cô dựng thẳng sống lưng ra khỏi thư phòng, đơn giản chào mẹ một câu “Tạm biệt” rồi xỏ giày đẩy cửa ra.
Trong đầu như bị vô số quả bom nguyên tử lần lượt oanh tạc, suy nghĩ hỗn loạn, thần kinh thác loạn, không để ý đến tiếng gọi ầm ĩ của mẹ ở phía sau, Chu Mộc cắn răng nhanh chóng vào thang máy, trong nháy mắt cửa thang máy khép lại kia, cả người cô lại như bị rút cạn sức lực trượt xuống vách tường lạnh lẽo, chậm rãi ngã ngồi trên mặt đất.
Toàn thân đều không khống chế được run rẩy, từ co giật rất nhẹ đến khóc thút thít, khi Lâm Tu đột nhiên gọi điện thoại tới, Chu Mộc cuối cùng không khống chế được khóc òa lên.

Trong phòng tắm không ngừng truyền đến tiếng nước “ào ào —”, Lâm Tu ngồi trong phòng khách, vừa nghĩ đến tình cảnh khi nãy gặp Chu Mộc, trong lòng không nén được khó chịu như bị người ta ra sức ngắt véo.
Buổi sáng Lâm Tu theo Vũ Sấm ra ngoài giải quyết việc công, sau khi giải quyết xong nhiệm vụ được giao trước thời hạn, đoàn trưởng Vũ quá mức tốt bụng cho anh nghỉ nửa ngày, trong lòng nhớ nhung Chu Mộc, anh liền gọi điện thoại cho người nọ, ai ngờ điện thoại vừa thông, nghe được đầu tiên lại là tiếng nức nở nghẹn ngào của cô.
Phó đoàn trưởng Lâm xưa nay nổi danh bình tĩnh tỉnh táo tức khắc rối loạn trận tuyến, lập tức vội vội vàng vàng chạy tới dưới lầu nhà Chu Mộc, khoảnh khắc đầu tiên nhìn thấy người nọ, Lâm Tu tiến lên ôm chặt cô vào lòng.
“Mộc Mộc…” Anh khe khẽ gọi cô, đáp lại chỉ là tiếng nức nở nghẹn nào cùng với âm cuối lịm tiếng của người nọ.
Nỗi khó chịu và đau xót trong lòng chớp mắt lên đến đỉnh điểm, Lâm Tu khẽ vuốt tấm lưng gầy guộc của Chu Mộc, bờ môi mỏng như dao in xuống một nụ hôn sâu trên hốc mắt vẫn tràn đầy nước mắt kia.
Tiếng nước trong phòng tắm rốt cuộc ngừng lại, lúc đó Chu Mộc cũng rốt cuộc ngừng khóc, cô đi đến bên cạnh Lâm Tu ngồi xuống, vành mắt vẫn sưng húp lên như trước.
Vừa tắm rửa xong, mái tóc dài ẩm ướt của Chu Mộc nhỏ nước long tong, cô giơ tay dùng khăn lông để lau, những lọn tóc mảnh chỉ chốc lát sau liền loăn xoăn lại.
“Để anh.” Lâm Tu ngồi bên chợt đứng dậy nhận lấy khăn lông trong tay Chu Mộc.
Đỉnh đầu truyền đến có từng đợt hơi ấm, nhiệt độ vừa vặn không cao không thấp, Chu Mộc nghe tiếng máy sấy “ong ong —” vang lên bên tai, trong lòng không hiểu sao lại thấy tĩnh lặng khó nói thành lời.
Bộ tóc dài của Chu Mộc vừa dày lại hơi xoăn, Lâm Tu không nóng không vội, cực kỳ kiên nhẫn từng chút từng chút một chải thẳng mái tóc đã hơi khô của Chu Mộc, ngón tay thon dài trắng ngần qua lại như con thoi giữa những sợi tóc đen nhánh của cô, mang theo dịu dàng, mang theo săn sóc, lại giống như sợ giật đau người nọ, mỗi một động tác đều e dè cẩn trọng không nói nên lời.
Chu Mộc khẽ khép lại đôi mắt hơi đau nhức, hơi dựa vào trong ngực Lâm Tu, dáng vẻ yên bình mà an lòng.
Thật may, còn có người này, vẫn luôn ở bên mình.
Tầm mắt Lâm Tu rơi xuống gương mặt Chu Mộc, động tác trên tay lại không hề ngừng nghỉ dù chỉ một khắc. Tâm trạng lo lắng nhớ nhung vô biên bị anh đè nén toàn bộ, giờ phút này, anh chỉ mong sao tâm tình Chu Mộc có thể dần dần hồi phục lại.
Diễn tập lớn lớn nhỏ nhỏ, huấn luyện quanh năm suốt tháng, đổ máu vã mồ hôi chịu khổ bị thương… Lâm Tu đã nếm trải đau khổ mà mọi người chưa từng trải qua, đồng thời cũng chịu đựng tất cả những cực khổ người khác nghĩ cũng không dám nghĩ, nhưng mặc dù như vậy, nhìn Chu Mộc rơi lệ đối với anh mà nói, còn khó chịu đựng hơn nhiều so với tất cả đau xót ấy.
Tóc Chu Mộc đã hoàn toàn được sấy khô, Lâm Tu tắt máy sấy rút nguồn điện, khi quay trở lại ngồi bên cạnh Chu Mộc, người nọ lại tự động tự giác dựa sang.
Lâm Tu tiện tay dang cánh tay, tùy ý để Chu Mộc dựa vào trong ngực nhìn mình chằm chằm.
Hít lấy mùi hương tươi mát sau khi tắm của người trong lòng, Lâm Tu vươn tay, ngón tay dài khẽ trượt trên khuôn mặt xinh đẹp nhu hòa của Chu Mộc, mang theo sự dịu dàng đặc biệt không gì sánh được của riêng anh dành cho cô, khiến trái tim Chu Mộc mềm nhũn như sắp tan ra thành nước.
Khi ngón tay hơi ngừng lại bên mép Chu Mộc, người nọ bất ngờ quay đầu cắn đầu ngón tay Lâm Tu.
Lâm Tu để mặc cô, bên môi lại thấp thoáng nụ cười nhạt: “Còn cắn người cơ đấy… Em là Chu Tiểu Mèo hay là Chu Tiểu Cún hả?”
Chu Mộc bị anh trêu rốt cục lộ ra nét cười, nhưng vừa nhếch miệng cười nước mắt lại không nén nổi tuôn ra lã chã.
Cô nhả miệng, đặt tay Lâm Tu lên