Tác giả: Trản Trà
Ngày cập nhật: 02:47 22/12/2015
Lượt xem: 1341783
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1783 lượt.
a làm thế này … Ai… Cấp trên đã có lời, chúng ta còn có thể làm thế nào được? Nói cho cùng, chẳng phải từ lâu đã có nhà báo không thức thời vạch trần kháng nghị chính phủ cầm quyền áp chế tự do tin tức rồi đó sao?”
“Ngài nói rất đúng.” Chu Mộc chỉ nhẹ nhàng cười, “Trang báo kia tôi sẽ nghĩ cách khác.” Nói xong liền nhấc chân đi ra ngoài.
Cấp trên? Trong nháy mắt đẩy cửa ra khỏi phòng, một tiếng cười đột ngột mà trào phúng bật ra khỏi miệng.
Thì ra người tìm đến giám đốc tòa soạn không phải người đàn ông gọi điện cho cô… Vậy có thể là ai?
Còn có thể là ai? !
Một thoáng kia, Chu Mộc cảm thấy tất cả kiên trì và nỗ lực của chính mình từ trước tới nay đều là dã tràng xe cát.
Cô không xót xa cho những ngày cô quên ăn quên ngủ cắm cúi gục đầu trên bàn viết bản thảo, cũng không cảm thán cho thời gian cô đi sớm về khuya mặt xám mày tro thâm nhập săn tin.
Dù phải chịu bao nhiêu khổ cực bao nhiêu mệt mỏi, dù gặp phải bao nhiêu ghen ghét bao nhiêu hiểu lầm… Chu Mộc cô đều chấp nhận.
Cô không sợ tất cả đả kích hay ngăn trở của các thế lực đen tối.
Cô kiên trì, dù cho thất bại cũng không hối hận — chỉ là, ngọn nguồn đả kích, có thể đừng là người kia được không? !
Bỗng nhiên cảm thấy chính mình mới là thằng hề nhảy nhót qua lại.
Chính nghĩa? Thanh minh?
Buồn cười biết mấy.
Không muốn ở lại môi trường nhơ bẩn này một phút một giây nào nữa, Chu Mộc dọn dẹp qua loa bàn làm việc nơi cô đã liên tục chiến đấu hăng hái nhiều ngày đêm, giơ tay vuốt mái tóc dài rồi rời khỏi tòa soạn.
Nhưng cô vẫn đánh giá thấp lòng dạ hiểm độc của con người.
Trên đường lái xe về nhà, lúc chạy qua một chỗ ngoặt, không hề có dấu hiệu, một tiếng nổ lốp chói tai cắt ngang mạch suy nghĩ rối loạn của Chu Mộc.
Trùng hợp ngày mưa, đường trơn ướt, trong nháy mắt xe nổ lốp, còn không đợi Chu Mộc kịp phản ứng, một giây sau, thân xe nghiêng một cái, vậy mà lật nghiêng ra.
Không rảnh tự hỏi vì sao túi khí an không bung ra ngay khi đó, đầu Chu Mộc đập mạnh vào kính chắn gió, cô lập tức mất đi tri giác.
Sau vụ tại nạn đầu Chu Mộc bị chấn thương, tình huống trước mắt mặc dù không coi là nghiêm trọng nhưng thật sự không thể nói là lạc quan, Chu Mộc nằm trên giường bệnh choáng váng nặng nề mơ hồ không mở nổi mắt, cả người bị cú va chạm bất ngờ cùng cơn sốt theo đó mà đến giày vò rã rời, đôi mắt luôn lấp lánh sáng ngời lúc này cũng khép chặt không hề có dấu hiệu hé mở, dáng vẻ gầy yếu mà tái nhợt kia càng khiến người ta không nén nổi đau lòng.
Trong một mảnh trắng xoá hỗn độn, Chu Mộc lúc này ý thức không rõ ràng lắm dường như nhớ lại từng mẩu chuyện rời rạc và cảnh tượng nhiều năm trước –
“Nghe nói Tiểu Mộc thi lại đứng đầu khối hả? Bố Chu à, ngài thật là có phúc đấy…”
“Đâu có, ngài quá khen. Chăm chỉ học hành là bổn phận của học sinh mà.”
“Nghe nói trong cuộc thi viết văn gần đây Tiểu Mộc lại được giải nhất đúng không? Cô bé này thật xuất sắc…”
“Con cảm thấy chính mình không cần cố gắng dư thừa nữa hay tự nhận là mình đã có đủ tư cách vốn liếng để bàn điều kiện với bố?”
“…”
“Đem cái đống nghuệch ngoạc như gà bới và cả bức tranh chướng mắt kia của con đốt hết đi cho bố!”
Đó là khoảng thời gian trước khi Chu Mộc quyết định đi lưu học không lâu –
“Bố ơi, con muốn đi Pháp…”
Đối phương làm như không nghe thấy, tiếp tục bận rộn việc trong tay.
“Con muốn học thiết kế…” Chu Mộc cắn môi thầm nắm chặt bàn tay nói.
“Đại học Sheffield ở Anh, thủ tục làm xong xuôi cho con rồi.” Người nọ bấy giờ mới thoáng ngẩng đầu liếc cô một cái, “Học ngành tin tức.”
Mặc dù đã dự đoán từ trước, nhưng khi hiện thực thật sự tới, trong lòng Chu Mộc vẫn dậy lên nỗi chán nản cùng không cam lòng không thể kiềm chế.
“Con không thích chuyên ngành đó… Con muốn học thiết kế.” Chu Mộc lặp lại.
“Bố cho con học tin tức đương nhiên có cái lý của bố, với xu thế và bối cảnh hiện nay, hứng thú không quyết định cũng không thay đổi được gì cả.” Người nọ nhíu mày tỏ vẻ không đồng ý, “Người thật sự ưu tú sẽ không vì cái gọi là sở thích mà ảnh hưởng đến tâm tình của mình. Có thể làm tốt chuyện mình không hứng thú, đó mới là bản lĩnh.”
…
Chuyện như vậy thật sự rất nhiều, nhiều không kể xiết.
Những ký ức giống như thế dồn dập hiện ra trong đầu, tín hiệu áp lực trong lòng quá mức rõ ràng, khiến cho Chu Mộc vốn đã cảm thấy rất khó chịu trong cơn mê man cũng có loại xung động muốn chạy trốn.
Là ai nói chỉ cần ngủ say là có thể không để ý tới thế giới rối ren phức tạp này?
Gạt người.
Ở một nơi khác, giờ phút này, bên ngoài phòng bệnh nào đó trong tổng viện giải phóng quân, ba người An Hòa, Hứa Úy cùng Lâm Tu đứng trong hành lang, sắc mặt không hẹn mà cùng âm trầm ảm đạm.
Giây đầu tiên nghe được tin Chu Mộc gặp tai nạn, Lâm Tu cảm giác đầu của mình như muốn nổ tung, một mảnh ầm vang, bụi đất mịt mù bốn phía.
Lòng như lửa đốt chạy tới bệnh viện, khi xác nhận tình trạng cơ thể Chu Mộc không có gì đáng ngại, Lâm Tu huấn luyện cả một ng