Tác giả: Trản Trà
Ngày cập nhật: 02:47 22/12/2015
Lượt xem: 1341780
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1780 lượt.
ngực mình, con ngươi đẫm lệ chăm chú nhìn Lâm Tu, giọng nói không nén nổi nghẹn ngào —
“Lâm Tu… Em chỉ có anh…”
Lâm Tu lẳng lặng nhìn nước mắt chậm rãi lăn dài trên gò má trắng như ngọc của Chu Mộc, anh không nói gì, bàn tay đang bị nắm kia nhẹ nhàng xòe ra, lại chậm rãi gập lại, lòng bàn tay dán cùng một chỗ, trong khi tay kia cũng tìm bàn tay còn lại của Chu Mộc làm cùng động tác như vậy —— thì ra đúng là tư thế mười ngón đan xen.
Cảm nhận được độ ấm chắc chắn chỉ thuộc về người nọ từ lòng bàn tay truyền tới, Chu Mộc run rẩy ngước mắt, trong khi nhìn vào đôi mắt đen càng lúc càng gần kia, trên môi rốt cục cảm giác được một xúc cảm mềm mại.
Dịu dàng mà cẩn thận, anh tinh tế hôn cô.
Khẽ buông đôi bàn tay đang nắm cùng một chỗ, cánh tay Chu Mộc dần dần bám lên tấm lưng rắn chắc của Lâm Tu, phát hiện ra cánh tay anh cũng đồng thời siết chặt, Chu Mộc hơi ngẩng cổ, làm cho khoảng cách giữa mình và Lâm Tu càng thêm gần.
Đó là một nụ hôn thân mật khăng khít, dường như không có một kẽ hở.
Mà giờ phút này Chu Mộc cũng chỉ thầm mong chìm đắm trong nụ hôn này thật lâu, vĩnh viễn không tỉnh lại.
“Kế hoạch hoạt động quan trọng sắp tới trong đoàn sẽ bố trí như sau…” Thấy Lâm Tu bên cạnh đang phân tâm, lời Vũ Sấm hơi ngừng lại, một đôi mắt hổ tức thì trợn đến tròn vo: “Lâm Tu!”
Suy nghĩ bị quấy nhiễu, Lâm Tu giương mắt chống lại cặp mắt to đang không ngừng phóng hỏa ở đối diện.
“Có.”
“Ban ngày ban mặt mà lên cơn thần kinh à? !” Vũ Sấm vừa mở miệng liền mắng xối xả: “Cụp mắt niệm chú khẩn cô* à? ! Cậu chưa ăn no hay là không ngủ tốt hử!”
*Chú xiết chặt, chính là chú mà Bồ Tát (hoặc Đường Tăng) niệm để xiết chặt vòng kim cô trên đầu Tôn Ngộ Không.
“Ôi chao.” Tạ Đào vui sướng, “Giọng điệu này thật đúng là đủ ai oán … Phó đoàn trưởng Lâm, té ra ngài cũng có ngày hôm nay há há há.”
“Thèm đòn rồi phải không?” Lâm Tu khẽ phẩy tàn thuốc, đi qua lưu loát quả quyết khóa cổ Tạ Đào, “Đúng lúc tôi đang bực bội… Khỏi phải nói gì nữa, là anh em thì tới sân tập làm một ván đi!”
“Này… Tôi mà mất tay mất chân thì có được hưởng đãi ngộ tai nạn lao động trong quân đội không?” Tạ Đào mặt mũi ảo não thảm thương nói.
“Yên tâm.” Lâm Tu thản nhiên liếc cậu ta một cái, “Nếu cậu bất hạnh hy sinh, tổ chức sẽ truy phong cậu làm liệt sĩ.”
…
Gánh nặng chỉ có thể gánh vác không thể buông bỏ, sau khi Chuyên Đề Dân Sinh kỳ đầu tiên của FAMOUS đạt được thành công to lớn, tin tức quan trọng bị phơi bày trong đó gần như lập tức thu hút ánh mắt của phần đông dân chúng, trong lúc nhất thời, người dân mọi tầng lớp đều nhao nhao tập trung vào việc này, tin tức này lại càng được lan truyền sôi sùng sục.
Mà đồng thời – đó cũng chính là mẩu tin đã kích động mối quan hệ giữa cha con Chu Mộc.
Nói đơn giản là thế này, chỗ Chu Mộc thu thập tin tức có hai xí nghiệp sản xuất chế biến thực phẩm nổi tiếng A và B. Đều có quy mô lớn, đều có danh tiếng tốt, khác nhau ở chỗ một cái là xí nghiệp lâu đời ở địa phương, cái kia là nhãn hiệu mới xuất hiện đến sau mà vượt trước. Hai xí nghiệp như vậy tồn tại thị trường cạnh tranh vốn là chuyện không có gì đáng trách, chỉ là vấn đề nảy sinh từ lúc xí nghiệp A cũng chính là xí nghiệp lâu đời ở địa phương tiên phong phát động một đợt khảo sát ý kiến người dân – trong đợt khảo sát này, tỉ lệ người dân hài lòng cao tới tám mươi mấy phần trăm, loạt sản phẩm của xí nghiệp A vượt xa sản phẩm cùng loại chỉ có tỉ lệ hài lòng chưa đến hai mươi phần trăm của xí nghiệp B với ưu thế tuyệt đối, một số nhà truyền thông có tiếng ở địa phương đã phối hợp kết quả hoạt động này tiến hành đưa tin hàng loạt, kết quả trực tiếp nhất là lượng tiêu thụ thực phẩm sản xuất chế biến của xí nghiệp B giảm mạnh, trong khoảng thời gian ngắn dân bản xứ đều hướng sự chú ý về hàng hóa của xí nghiệp A, việc này không thể nghi ngờ đã tạo thành đả kích mang tính hủy diệt trên cả hai phương diện lượng tiêu thụ và danh tiếng của xí nghiệp B.
Xí nghiệp B lập tức đệ đơn khiếu nại lên tòa án cấp trung tại địa phương, một tờ đơn kiện đưa xí nghiệp A ra hầu tòa, kết quả, án kiện theo lẽ thường lẽ ra phải hòa giải ngoài tòa án vậy mà lại tuyên bố bên nguyên đơn thua kiện ngay tại phiên tòa.
Trong mắt người bình thường, có lẽ bọn họ hoàn toàn không cảm thấy kết quả như vậy có vấn đề gì, nhưng khi biết được tin tức này trong lòng Chu Mộc lại cảm thấy việc này có phần kỳ quái.
Sản phẩm do xí nghiệp A và xí nghiệp B sản xuất cô đều đã từng mua, theo kinh nghiệm bản thân của cô, từ mọi phương diện mà nói, sản phẩm của xí nghiệp B dù không thể nói là vượt xa sản phẩm của xí nghiệp A, nhưng tuyệt đối sẽ không xuất hiện tình trạng tỉ lệ hài lòng kém xa đến mức gần như tương phản theo như số liệu được đưa ra.
Nếu như chỉ là thua kém một chút, bạn có thể hoài nghi đó là do nhận định chủ quan của Chu Mộc, nhưng Chu Mộc lúc trước chỉ đứng ở góc độ một người tiêu dùng bình thường mà đánh giá cũng cảm thấy sản phẩm của hai nhà xí nghiệp này chênh lệch kh