Tác giả: Trản Trà
Ngày cập nhật: 02:47 22/12/2015
Lượt xem: 1341782
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1782 lượt.
ông phải chỉ là chút ít, cho nên khi xuất hiện kết quả bình chọn kịch tính như vậy, ẩn ý bên trong không cần nói cũng hiểu được.
Bản năng Chu Mộc lại càng cảm thấy trong chuyện này hẳn là có nguyên do khác, cô lại trùng hợp vừa tiếp nhận chức tổng biên tập Chuyên Đề Dân Sinh của FAMOUS, thế là cô dứt khoát lấy việc này làm trọng tâm của mấy kỳ gần đây, tiến hành đào sâu bới kỹ và điều tra đến cùng.
Chu Mộc chạy tới rất nhiều nơi, phỏng vấn rất nhiều người dân, lại sử dụng một chút thủ đoạn quan hệ, lần lượt lén xâm nhập vào phân xưởng sản xuất của cả hai xí nghiệp, sau khi tiến hành một loạt khảo sát điều tra ngầm, ý nghĩ trong lòng cô cũng càng ngày càng kiên định – kết quả trưng cầu dân ý lần đó, bên trong nhất định có vấn đề!
Điều tra nhiều lần, cuối cùng Chu Mộc phát hiện ra căn nguyên của vấn đề –
Chính sách bảo hộ của địa phương.
Là xí nghiệp huy hoàng lâu đời của địa phương, xí nghiệp A bất kể là ở khâu sản xuất hay tiêu thụ đều được hưởng chính sách hỗ trợ và ưu đãi nhiều mặt của vùng, mà xí nghiệp B xâm nhập từ bên ngoài trong cùng bối cảnh như vậy lại gần như không hề được hưởng ưu đãi gì.
Điều này trực tiếp dẫn tới tâm lý bầy đàn, khiến cho các đại lý bán buôn thiên vị đối với sản phẩm của xí nghiệp A, nhóm người tiêu dùng khi mua sắm cũng ưu tiên cân nhắc những sản phẩm được tuyên truyền mạnh mẽ về mọi mặt của xí nghiệp này.
Chu Mộc tự thấy mình không phải nhân vật căm ghét thế tục gì, cũng không có ý thức trách nhiệm xã hội tới mức đáng để người ta ca ngợi, cô có thể chú ý phát giác ra chuyện này, chỉ bằng tinh thần trọng nghĩa của một người tiêu dùng là đủ rồi.
Đứng trên góc độ một người dân bình thường, cô chỉ hi vọng dân chúng chung quanh cũng có thể giống như cô, dùng đồng nhân dân tệ có giá trị tương đương để hưởng thụ loại hàng hóa có chất lượng hơn.
Cho nên, khi nhận được cuộc điện thoại xa lạ kia, ý nghĩ trong lòng Chu Mộc cũng chưa từng dao động mảy may – thậm chí ngay cả một đợt sóng cũng không có khả năng gợn lên.
“Xin hỏi có phải Chu Mộc phóng viên tòa soạn FAMOUS đó không?” Ống nghe kia truyền đến một giọng nam trung tuổi.
“Là tôi. Xin hỏi ngài là –”
Tiếp đó người gọi tới nói rõ thân phận của mình với Chu Mộc. Mục đích chỉ có một — hệt như Chu Vĩ Bình từng nói với cô, dùng hết sức ém nhẹ tin tức này, không tiếp tục nghiên cứu sâu hơn nữa.
Chu Mộc cười: “Ngài đang nói giỡn chăng? Cả sản nghiệp lớn như thế, xí nghiệp A đang ngồi vững vàng, còn sợ một tờ phụ san nho nhỏ của chúng tôi đào móc sao?”
Người đàn ông kia thoáng trầm ngâm, ngay sau đó lại thân tình khác thường mở miệng bảo Chu Mộc: “Phóng viên Chu tuổi trẻ đầy hứa hẹn, tài hoa xuất chúng. Nghe nói quý tòa soạn vẫn còn một vị trí tổng biên tập bỏ trống — trùng hợp tôi đây có chút quen biết giám đốc của quý tòa soạn, nếu phóng viên Chu bằng lòng, muốn ngồi vào vị trí kia chỉ cần nói một câu là được.”
“Nếu ngài có quen biết với giám đốc tòa soạn của chúng tôi, muốn chặn tin tức này của tôi dễ như trở bàn tay.” Chu Mộc bên này điện thoại cười khẩy không tiếng động, “Ngài cần gì phải tốn công đi đường vòng làm khó xử một phóng viên nhỏ nhoi như tôi? Bản thảo này của tôi đã định rồi, trừ khi ngài mở miệng kinh động tới cấp trên, nếu không tôi cũng đâu có quyền bỏ trống một chuyên mục?”
“Phóng viên Chu.” Giọng điệu đối phương rõ ràng không còn kiên nhẫn như vừa rồi, “Tôi có thiện ý thương lượng với cô, dù cô không thèm nể mặt mũi của tôi, cũng phải suy xét đến ảnh hưởng trong ngoài trên dưới sau khi tin tức này bị tung ra chứ? Cô là người thông minh, cũng không cần tôi nói trắng ra đâu nhỉ.”
“Ngài đề cao tôi quá rồi.” Chu Mộc cười khẽ, “Không khéo tôi thật đúng là một đứa ngốc. Não thẳng, tính tình cũng thẳng. Chuyện này tạm ngừng ở đây đi, tôi còn phải xử lý việc vặt khác, ngài tính toán lại đi nhé.” Không cho phân trần, Chu Mộc cúp máy.
Giống như Chu Mộc dự đoán, con đường này cô đi không thông, đối phương vậy mà thật sự kinh động tới giám đốc tòa soạn chỗ bọn họ, có điều việc này cũng coi như nằm trong dự liệu của cô.
“Tiểu Chu à…” Từ khi lên làm tổng biên tập của tạp chí mới, giám đốc tòa soạn đã thay đổi cách xưng hô với Chu Mộc, “Chuyên Đề Dân Sinh làm khá lắm, khoảng thời gian này cô vất vả rồi.”
“Trách nhiệm công việc mà thôi.” Chu Mộc thản nhiên đáp.
“Việc này… Hình như tin tức mà cô kiếm được gây ra phản ứng rất lớn trong xã hội… Đối với một nhà báo mà nói, đây quả thật là một chuyện đáng kiêu ngạo. Nhưng mà… Ây, nói như thế nào đây, sau khi thảo luận nghiên cứu, chúng ta vẫn nên tạm thời gác lại việc này, nhiệt tình của dân chúng tới nhanh đi cũng nhanh, trước mắt đề tài này vẫn có phần quá nhạy cảm, không bằng chúng ta…”
“Ngài đã lên tiếng thì cứ làm như vậy đi.” Chu Mộc cắt ngang câu nói kế tiếp của giám đốc tòa soạn.
Đối với việc Chu Mộc lập tức đáp ứng “đề nghị” của ông ta, giám đốc tòa soạn hiển nhiên có chút phản ứng không kịp, nói xong dĩ nhiên lại giải thích vài câu: “Tiểu Chu à… Tôi cũng biết cô theo tin tức này không dễ dàng, nhưng mà… chúng t