Tác giả: Trản Trà
Ngày cập nhật: 02:47 22/12/2015
Lượt xem: 1341794
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1794 lượt.
í nghiệp B, nếu như bài báo kỳ này đổi thành phỏng vấn ông chủ xí nghiệp A, như vậy không chỉ là một hình thức phủ định trá hình đối với bài báo lúc trước của chúng ta, hơn nữa còn là không tôn trọng toàn bộ độc giả.”
“Tôi cho rằng lần trước chúng ta đã nói rõ cả rồi.” Giám đốc tòa soạn lạnh mặt, “Tổng biên tập Chu, tôi hi vọng cô có thể sửa lại lập trường, chấn chỉnh thái độ. Tòa soạn chúng ta không chỉ muốn xuất bản tạp chí, đồng thời còn phải cân nhắc tới tình hình xã hội hiện nay và những mối quan hệ xung quanh — đây cũng là một trong những điều bảo đảm sự tồn tại và phát triển của tòa soạn. Huống chi, nói dễ nghe thì… Nếu cô không chịu phỏng vấn, vậy mục bị bỏ trống kia còn muốn ai giải quyết thay? !”
Lời này nói ra khá nặng nề, Chu Mộc nghe vậy hơi ngẩn người một chút, tâm trạng tức giận trong giây lát lại hóa thành nụ cười nhạt vô thức nơi khóe miệng.
“Tôi từ chức. Ngài xem có được không?”
Giám đốc tòa soạn chợt giương mắt, rất kinh ngạc nhưng vội chỉnh lại vẻ mặt bình tĩnh, “Cô muốn đi không ai ngăn cô. Nhưng gây ra bao nhiêu rắc rối rồi lại phủi tay chạy lấy người, không có đạo lý này.”
Đạo lý?
Dưới đả kích của hiện thực ngay cả chân tướng sự thật cũng không dám phơi bày trước nhân dân trăm họ, vị giám đốc tòa soạn này vậy mà còn có mặt mũi nói chuyện đạo lý với cô? !
Chu Mộc cười.
“Vậy tức là, nếu tôi có thể tìm được tin tức có giá trị hơn so với bài phỏng vấn ông chủ xí nghiệp A, chuyện này coi như kết thúc phải không.”
“Đương nhiên.” Giám đốc tòa soạn bổ sung, “Nếu như cô có bản lĩnh đó.”
“Tốt lắm.” Chu Mộc xoay người đẩy cửa ra, trước khi đi còn quay đầu lại thản nhiên mở miệng nói: “Hi vọng ngài có thể nhớ kỹ lời này.”
Ra khỏi phòng làm việc của giám đốc tòa soạn, Chu Mộc lao lực quá độ về cả thể xác lẫn tinh thần vừa muốn thu dọn đồ đạc về nhà thì lại bị Sở Du chặn đường.
“Anh biết có lẽ em rất không cam lòng, nhưng vì tòa soạn cũng là vì chính mình, hãy làm theo lời ông ta đi.”
Lại một người đến làm thuyết khách.
Bọn họ một kẻ hai kẻ ba bốn kẻ, đều tưởng chính mình là thánh nhân sao?
Nếu như cô là người có thể bị người khác thao túng, thì cô đã chẳng phải là Chu Mộc.
“Cảm ơn tổng biên tập Sở quan tâm.” Chu Mộc lạnh nhạt ngước mắt, “Nhưng đây là chuyện của tôi.”
“Nếu muốn tiến xa hơn trong ngành này, em nhất định phải giác ngộ được như vậy. Hành động theo cảm tính không giải quyết được vấn đề gì.” Đôi mắt Sở Du nhìn sâu vào Chu Mộc.
Ồ, giọng điệu này, quả thật giống y chang bố Chu Vĩ Bình.
“Hành động theo cảm tính? Trong mắt các người có lẽ đó là hành động theo cảm tính, nhưng trong mắt tôi thì đó là trách nhiệm của mỗi một nhà báo! Nếu như mỗi người theo đuổi sự nghiệp này đều phải trở nên không tim không phổi như vậy, tôi đây không ngại nói cho anh hay — tôi không cần.”
Ánh mắt Sở Du hơi lay động, vừa định giơ tay chặn đường Chu Mộc, bên cạnh chợt truyền đến giọng Giang Ngữ Tình —
“Mộc Mộc. Lâm Tu đợi bên ngoài tòa soạn một lúc lâu rồi kìa.”
Chu Mộc ngạc nhiên giương mắt, nhẹ nhàng đẩy Sở Du đang chắn nửa đường trước mặt mình ra, bước ra phía ngoài –
“Xin lỗi, cho nhường đường.”
Chu Mộc đi có phần gấp gáp, đợi tới khi cô chạy đến trước xe Lâm Tu, trên chóp mũi đã phủ một lớp mồ hôi mỏng, gương mặt hơi nhợt nhạt cũng phớt đỏ lên, dáng vẻ kia kết hợp với cơ thể có chút suy yếu của cô lúc này, lại thật sự lộ ra vài phần duyên dáng.
Lâm Tu dụi mẩu thuốc lá trong tay, đôi mắt trong veo xa xăm không gì sánh được nhìn cô thật sâu —
“Lên xe.”
Chất giọng hết sức trong trẻo, thoạt nghe thì không cảm thấy trong lời nói có tâm tình gì khác, nhưng ngay sau đó Chu Mộc lại cảm thấy trong giọng nói kia vẫn ẩn chứa vài phần khó lường như trước.
Bệnh nhân nào đó tự biết mình đuối lý, ngoan ngoãn vào xe thắt chặt dây an toàn, để mặc người nọ vững vàng lái xe ra ngoài.
Gọi cô là Chu Tiểu Mèo chẳng oan chút nào! Nhìn cái dáng vẻ này xem, không giống con mèo bị giẫm phải đuôi thì còn giống cái gì? !
Những ưu sầu cùng lo lắng âm thầm lúc trước vì tình tiết nho nhỏ này mà giảm đi một chút, đỗ xe dưới lầu nhà trọ của Chu Mộc, lúc này Lâm Tu mới nguôi giận quay đầu lại, nhìn người nọ nói rành rọt từng tiếng một: “Lên lầu.”
Chu Mộc im re theo đồng chí trung tá vào thang máy, đi đến cửa nhà, bệ hạ lại hạ thánh chỉ —
“Mở cửa.”
Chu Mộc nhẫn nhục chịu đựng như một tiểu cung nữ rút chìa khóa mở cửa, giây phút bước vào phòng, trong lòng cô mới bất chợt phản đối —
Không đúng… Đây không phải là nhà mình à? Anh nói đông mình không dám đi hướng tây, anh nói khua chiêng mình còn bổ sung thêm gõ trống, mình không thấy uất ức hay sao hả? !
Nhưng mà tục ngữ nói rất đúng, không có uất ức nhất, chỉ có uất ức hơn — Chu Mộc còn chưa kịp bùng nổ tiểu vũ trụ bày tỏ kháng nghị với Lâm Tu, người nọ đã quay sang nhìn chính mình thong thả nói một câu: “Soạn hết những đồ thường dùng ra, anh sắp xếp giúp em, ba tiếng nữa người của công ty chuyển nhà sẽ tới.”
Cuộc tấn cô