Tác giả: Trản Trà
Ngày cập nhật: 02:47 22/12/2015
Lượt xem: 1341955
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1955 lượt.
ng này cũng thật lớn quá rồi đấy…
Thời gian này Chu Mộc bận rộn thu xếp mớ rắc rối bên tòa soạn, Lâm Tu thông cảm cho công việc bận rộn của cô, mấy cuộc điện thoại gần đây đều không mở miệng nhắc tới chuyện “chuyển qua đây”, nào ngờ bây giờ trực tiếp chuyển sang hành động…
Bỗng chốc không biết làm thế nào cho phải, trong lúc nhất thời, Chu Mộc đứng ngẩn ngơ tại chỗ rề rà không nhúc nhích.
Lâm Tu nhìn Chu Mộc đang cứng người, vẻ mặt vẫn bình thường thản nhiên mở miệng nói: “Nếu cảm thấy dọn đồ phiền phức quá thì cứ bỏ đó cũng được… Khi khác anh với em đi mua đồ mới.”
Chưa nói tới tham ô và lãng phí là tội ác tày trời, nhưng người trước mặt này biểu hiện như vậy có phải là quá bình tĩnh rồi không? !
Chu Mộc từ trạng thái hóa đá khôi phục lại, đi tới trước mặt Lâm Tu giật nhẹ vạt áo của anh, “Lâm Tu… Thế này… đột ngột quá.”
“Đâu có đột ngột.” Lâm Tu nhanh chóng ngắt lời Chu Mộc, con ngươi đen kịt xinh đẹp dồn ép nhìn thẳng vào đáy mắt cô, “Lúc trước anh nói rồi mà. Thời gian giảm xóc dành cho em hẳn là cũng không coi là ngắn.”
Chu Mộc bị lời của anh làm nghẹn lại, hai người đối mặt trong giây lát, giọng nói hơi lưỡng lự lại vang lên trong không khí, “Anh để em suy nghĩ một chút… Chỉ chốc lát thôi là được.”
“Mộc Mộc.” Lâm Tu nhìn vào mắt cô lẳng lặng mở miệng: “Trước hết em cần hiểu một điều — anh có đủ lòng thành và nhẫn nại để đợi.”
“… Em biết mà.” Bên môi Chu Mộc hiện ra một nụ cười khổ.
Tám tiếng đồng hồ chênh lệch múi giờ, mười mấy giờ bay, khoảng cách gần mười nghìn kilomet, gần tám năm chờ đợi… Lòng thành và nhẫn nại của anh, sao em có thể không rõ ràng cho được? !
Đôi bên tâm ý tương thông lại tình cảm nồng nàn, theo lý mà nói chuyển đến ở cùng nhau cũng nên là chuyện nước chảy thành sông.
Nhưng… Chỉ có điều…
“Em không cần có áp lực gì.” Chất giọng lành lạnh mà trong trẻo chậm rãi vang lên bên tai, cùng lúc đó, Lâm Tu dịu dàng mà không mất kiên định xoay Chu Mộc về phía mình, “Anh biết em có suy nghĩ của em, tự ái của em, kiêu ngạo của em. Anh sẽ không can thiệp cũng không ngăn cản. Anh chỉ càng ngày càng quý trọng từng giây phút được ở bên em. Những gì anh mong muốn, chính là em được bình an, không phải lo ngại điều gì mà ở bên anh.”
Trên thế giới này, rốt cuộc vẫn có một người quan tâm tới suy nghĩ của cô.
Rốt cuộc vẫn có một người nỗ lực bảo vệ sự kiêu ngạo đã bị hiện thực đè ép sắp vỡ tan tành thay cô.
Người này, khi ở bên cô luôn mang dáng vẻ mỉm cười không nóng không lạnh. Khóe mắt hơi nhếch lên, hàng mày khẽ giương cao, đôi môi mỏng thản nhiên cong cong. Lúc nhỏ, bọn họ đánh nhau, cãi cọ cũng từng chạy đi mách người lớn, nhưng mà qua nhiều năm như vậy, sự trân trọng anh dành cho cô lại vượt xa tất cả mọi người chung quanh. Khi trời lạnh anh sẽ dặn mình nhớ mặc thêm quần áo; lúc mình phạm lỗi, anh lại tìm cớ thay cô; cô có tâm tư ý tưởng nho nhỏ gì, anh luôn là người đầu tiên lắng nghe cô; mà khi cô gặp thất bại nản lòng chùn bước, người đầu tiên xuất hiện cũng là anh… Mỗi khi Chu Mộc cảm thấy may mắn vì trong sinh mệnh mình xuất hiện một người như vậy, những chuyện xảy ra sau đó lại khiến cô càng thêm quý trọng anh.
Bọn họ cũng từng có lúc bất đồng quan điểm, từng có tranh cãi, nhưng lần nào đến cuối cùng, người nhượng bộ trước cũng nhất định là anh, bây giờ nghĩ lại, suy nghĩ của anh quả thật là đơn giản nhất bất đắc dĩ nhất nhưng cũng đầy ắp nhất những cưng chiều anh dành cho cô — chiều theo ý cô, tới ngày tồi tệ nhất, cùng lắm thì anh gánh vác cùng cô.
Vẫn cho rằng bóng dáng hạnh phúc xa xôi tới mức không thể chạm đến, cho tới bây giờ mới phát hiện, sự hiện hữu của anh từ lâu đã là hạnh phúc lớn lao nhất của mình.
Nén xuống hơi nước trong đáy mắt, Chu Mộc hơi ngẩng mặt lên nhìn gương mặt khiến cho mình cảm động tới trong xương tủy —
“Lâm Tu, em tin anh và cũng tin tưởng cảm giác giữa chúng ta… Nhưng hoàn cảnh của em…”
“Trong lòng anh, Chu Mộc vẫn luôn là cô nữ sinh cho dù thế giới bên ngoài như thế nào cũng sẽ không ảnh hưởng tới cô ấy mảy may.” Tiếng nói vừa dứt, Lâm Tu vươn tay khẽ ôm Chu Mộc vào trong ngực.
Trong mũi là hơi thở tươi mát ấm áp của anh, bên tai là nhịp tim vững vàng mạnh mẽ của anh. Chu Mộc được Lâm Tu khẽ ôm vào trong ngực, đỉnh đầu truyền đến giọng nói êm tai như cũ nhưng lại hùng hồn đanh thép của anh –
“Huống chi, bất kể hoàn cảnh xung quanh là như thế nào, bất kể em sắp phải đối mặt với điều gì, anh sẽ luôn ở bên em.”
…
Thời đại ngày nay cạnh tranh khốc liệt sinh tồn khó khăn. Công ty chuyển nhà cũng chú trọng tới tiêu chuẩn cao hiệu suất cao, hành lý của Chu Mộc vốn không được coi là nhiều, nhân viên của công ty chuyển nhà vừa tới, chưa tới chốc lát đã thành thạo thu dọn đâu vào đấy, trực tiếp dựa theo yêu cầu vận chuyển tới nơi ở của Lâm Tu.
Lâm Tu đưa Chu Mộc về nhà, đợi cho tất cả đều được dọn dẹp thỏa đáng thì đã tới giờ ăn.
“Ra ngoài ăn nhé?” Lâm Tu giơ tay nhẹ nhàng vén một lọn tóc rũ xuống của Chu Mộc ra sau tai.
“Em không muốn nhúc nhích…” Chu Mộc thuận thế bám vào cánh tay mạnh