Tác giả: Trản Trà
Ngày cập nhật: 02:47 22/12/2015
Lượt xem: 1341958
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1958 lượt.
i mở miệng nhắc tới hai chữ “cầu xin” này với ông.
Vì thế, lão ngoan đồng Lâm Thuật Chương còn chưa chờ con trai mở miệng nói rõ muốn cầu xin điều gì đã sung sướng cười sặc sụa.
“Ha ha… Thằng nhãi ranh, thì ra anh cũng có hôm nay!” Lâm Thuật Chương đập bàn cười ằng ặc, lực tay lớn đến nỗi làm cho tập tài liệu để trên bàn rơi xoạch xuống sàn.
“Nếp nhăn nổi đầy lên rồi mà còn cười…” Lâm Tu thản nhiên mở miệng: “Cười đủ chưa?”
“Chưa.” Thấy bản mặt poker của Lâm Tu, Lâm Thuật Chương nhất thời cười càng thêm hăng hái, hòa hoãn hơn nửa ngày, cuối cùng ông lại đanh mặt trừng mắt bảo con trai: “Nhờ vả cạy cục người ta mà còn dám ngang ngược thế à? Anh có biết cư xử không đấy? !”
Lâm Tu chậm rãi đứng dậy, đút tay vào túi, dáng người cao ngất như một cây bạch dương xinh đẹp, “Thế ba cứ cười tiếp đi. Con đi đây.”
“Này, này!” Tổng giám đốc Lâm rất tức giận: “Đây là thái độ nhờ vả người khác của anh đấy hả? !”
“Không thì sao?” Lâm Tu hơi nhướng mày, đầu mày khóe mắt đạm bạc như một bức tranh thuỷ mặc, “Con dâu ba còn đang nằm trong viện kia kìa. Con không rảnh múa đại đao với ba đâu.”
“Gào –” Lâm Thuật Chương vừa rồi còn rất lên mặt “xoạt –” một tiếng đứng dậy, “Con dâu? ! Sao lại thế? !”
“Không phải ba còn chưa cười đủ sao?” Lâm Tu nhếch nhếch đuôi mắt, giọng điệu lười biếng, rõ là lạt mềm buộc chặt.
Ấy vậy mà lần nào lão ngoan đồng Lâm Thuật Chương cũng bị cho vào tròng. Ba bước gộp thành hai bước, tổng giám đốc Lâm dùng tốc độ xung phong năm đó vèo vèo chui ra từ sau bàn công tác, lập tức đứng ở trước mặt Lâm Tu.
“Nhãi con mau nói rõ ràng chuyện này cho ba, còn lảm nhảm nữa ba quất chết mày!”
Đối với chuyện xảy ra gần đây với Chu Mộc, từ trước khi bắt tay vào điều tra, trong lòng Lâm Tu cũng đã đoán ra bảy tám phần. Dù sao tính tình người kia rõ ràng như thế, dưới vẻ ngoài dịu dàng hiền hoà, là một trái tim cố chấp bướng bỉnh mà vô cùng dẻo dai. Lâm Tu vẫn cảm thấy người nọ không thích hợp làm phóng viên, nhưng có đôi khi lại nghĩ có lẽ trời sinh ra cô chính là để làm công việc này – thế giới này có quá nhiều việc đổi trắng thay đen, nhưng những người dám dũng cảm đứng ra đối mặt và hành động trong thực tế lại quá ít, song Chu Mộc cô chính là một người trong số đó.
Khi rảnh rỗi ngẫm lại lời Hứa Úy nói cũng không phải không có lý – cô xông pha trận mạc, anh đi sau dọn dẹp, cô phân tranh bốn phía phiền toái không ngừng, anh từng chút từng chút càn quét chung quanh, tổng kết lại cũng chỉ là một câu: Lâm Tu anh trời sinh chính là để thu dọn tàn cuộc cho người nọ.
Nhưng thế thì có sao? Có người lấy đó làm vui đấy.
Trước khi tới công ty của cha, Lâm Tu đã chạy qua vài nơi, anh nói rõ mọi chuyện cho Lâm Thuật Chương hiểu, lại giao hết tin tức cùng manh mối trong tay cho cha mình, sau đó về doanh trại xin đoàn trưởng Vũ Sấm cho nghỉ bù đợt nghỉ phép về thăm người thân bị cắt ngang lần trước.
Tuy đoàn trưởng Vũ xưa nay nổi danh tác phong hung hãn trong quân khu Z, nhưng bản chất lại chất phác nhiệt tình. Anh ta tuy rất hiếm khi nói chuyện đời tư cùng Lâm Tu, nhưng đối với tình hình tình cảm gần đây của ái tướng này, anh ta vẫn nghe ngóng được một chút. Vì thế, lần xin nghỉ phép này, Vũ Sấm ngược lại không hề ngăn cản gây khó dễ, chỉ khẽ nâng mí mắt, cất giọng không cao không thấp bảo Lâm Tu một câu –
Lâm Tu đã đoán trước chủ xí nghiệp A sẽ không ngu tới mức dùng di động của mình để gọi cho Chu Mộc, nhưng anh lại không ngờ hiệu suất làm việc của cha mình còn nhanh hơn tưởng tượng của anh — Trên dưới trước sau xí nghiệp A có hơn một nghìn công nhân viên, những kẻ xuất hiện trong máy giám sát kia ông ấy có thể đối chiếu thì không nói, nhưng ngay cả số điện thoại cũng có thể sai người tra ra trong một thời gian ngắn như vậy, xem ra xí nghiệp Lâm thị có thể phát triển tới quy mô này quả thật cũng có nguyên nhân và đạo lý.
Thân là một sĩ quan đang tại ngũ, lập trường của Lâm Tu khó tránh khỏi quyết định một số việc anh không thể tự mình giải quyết, vì cân nhắc tới điều này, anh mới lần đầu tiên phá lệ mở miệng nhờ cha mình giúp, giờ xem ra, quyết định này là rất sáng suốt.
“Ừm.” Lâm Tu thoáng trầm ngâm, “Tiếp tục.”
“Sao mình có cảm giác như đang báo cáo công tác với thủ trưởng vậy nhỉ…” Lâm Thuật Chương có chút buồn bực. Nhưng nghĩ tới tâm tình của con trai lúc này ông vẫn tiếp tục mở miệng báo cáo: “Về kết quả thua kiện của xí nghiệp B, thông tin từ tòa án bên kia là — Xí nghiệp A đã đánh tiếng từ trước rồi. Hơn nữa là xí nghiệp có tiếng của địa phương — chính sách bảo hộ của địa phương sẽ phát huy tác dụng ở rất nhiều chỗ.”
Lâm Tu không tỏ thái độ gì với chuyện này, Lâm Thuật Chương cũng thoáng dừng lại trong chốc lát rồi mới mở miệng lần nữa: “Tình hình bên phía xí nghiệp A chắc con cũng nắm được đại khái rồi, ba cũng không cần nói thêm gì nữa, nhưng chuyện ba sắp nói sau đây, tốt nhất là con nên cân nhắc.”
“Ba nói đi.” Lâm Tu trầm giọng nói.
“Về phía tòa soạn của con dâu, không riêng gì xí ngh