Tác giả: Trản Trà
Ngày cập nhật: 02:47 22/12/2015
Lượt xem: 1341793
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1793 lượt.
mẽ của người nọ rúc vào lòng anh.
“Làm nũng đấy à? Hửm?” Lâm Tu dùng sức ôm ngang Chu Mộc đi tới sofa ngồi xuống, Chu Tiểu Mộc lập tức nằm ườn ra như thể không có xương.
“Em đói…” Khuôn mặt nhỏ xinh đẹp nhăn nhúm như cái bánh bao, người nào đó lười biếng nằm úp trên người Lâm Tu nói làu bàu.
“Đói thì bây giờ anh đưa em ra ngoài ăn cơm.” Nói xong cánh tay Lâm Tu hơi dùng sức kéo người nọ dậy.
“Không đi không đi…” Ỷ vào bệ hạ sủng ái, Chu Mộc rất ngang ngược, “Không có sức đâu… Mệt chết đi được.”
“Vậy thì làm sao đây? Hai chúng ta ăn qua loa gì đó ở nhà à?” Nhìn bộ dáng chơi xấu của người nọ Lâm Tu cũng không giận, “Nhưng anh nói trước, trong nhà cũng không có đồ dự trữ.”
“Vậy chẳng phải là vẫn phải đi ra ngoài sao?” Ai đó lười thành một đống bắt đầu lăn lộn trên sofa, “Em không muốn ra ngoài không muốn ra ngoài không muốn ra ngoài…”
“Em đúng là Chu Tiểu Mèo mà… Bắt đầu ăn vạ rồi đấy hả?” Lâm Tu cười khẽ, cánh tay dài duỗi ra ôm người nọ vào lòng, không cho phân bua lập tức hướng về cánh môi hồng đang hơi chu ra kia.
“Ưm…” Không thể phản kháng, chút sức lực cỏn con cuối cùng của người nào đó cũng bị phó đoàn trưởng Lâm nuốt hết vào bụng.
Chu Mộc bị đoạt tinh khí thần* lập tức bày ra trạng thái nằm ngay đơ.
*Theo y học cổ truyền 3 chất quý báu nhất của con người (tam bảo) “tinh—khí—thần” là cốt lõi quan trọng nhất của sự sống con người.
“Anh bắt nạt em… Anh không cho em ăn cơm… Em muốn tìm đội duy trì trật tự trị an tố giác anh!”
“Ái chà.” Lâm Tu vui vẻ, “Trị an cũng không quản được chuyện này.”
“Em mặc kệ em mặc kệ… Em sẽ tìm trung đoàn trưởng của các anh, tìm quân đoàn trưởng của các anh, tìm… Ưm…”
Không biết có phải Chu Tiểu Mèo này ăn vụng gì rồi không, sao trong miệng lại ngọt thế nhỉ?
Hỏng bét… Lâm Tu thầm nghĩ, hơi nghiện rồi… Lại tiếp tục nữa e là không kiềm chế nổi…
Nhưng mà đúng vào lúc bệ hạ muốn thâm nhập sâu hơn nụ hôn này, chuông cửa lại cực kỳ không thức thời vang lên.
Nỗ lực đè nén ham muốn tràn ngập chưa được thỏa mãn, Lâm Tu đanh mặt ra mở cửa —
Quả nhiên, Hứa đại tai họa cùng An tiểu tai họa đứng chỉnh tề bên ngoài cửa vẻ mặt tọc mạch liếc ngang liếc dọc vào phòng.
Lâm Tu còn không thèm nhìn hai người một cái, không nói hai lời trực tiếp dứt khoát đóng sầm cửa.
Chủ tịch nói rất đúng, ở đâu có áp bức, ở đó có đấu tranh! Tên Lâm Tu vô tình vô nghĩa kia rõ ràng là tuân thủ câu nói “cưới vợ vào cửa, quẳng bà mối qua tường”, nhưng bộ đội đặc chủng ca ca Hứa Úy đời nào cam lòng bó tay chịu chết, lúc này, anh đã sớm gọi một cuộc điện thoại vào, dùng giọng điệu lưu manh vô lại uy hiếp thằng bạn nối khố nói sẽ phá khóa vào cửa.
“Chỉ có vài giây thôi đấy, tôi chỉ mong hai người kịp mặc quần áo cho tử tế.” Hứa Úy ở đầu kia cười xấu xa.
“Tiến bộ quá nhỉ…” Lâm Tu ung dung nói: “Vài ngày không gặp đã học được cách áp dụng kỹ năng của đại đội đặc chủng các cậu lên anh em nhà mình đấy à?”
“Cậu đừng khách sáo.” Hứa Úy cười đến đặc biệt đáng đánh đòn, “Nước phù sa không chảy ruộng người ngoài thôi!”
Lâm Tu nhẫn nhịn kích động nghiến răng ôm ngang Chu Tiểu Mộc đang nằm úp sấp trên sô pha lên. Xem tư thế kia là muốn chiến đấu tới cùng với hai vị khách không mời ngoài cửa, ai ngờ lúc này đại BOSS An Hòa vẫn im ỉm nãy giờ lại với vào trong cửa hô lên một câu làm cho người trong lòng nháy mắt tỉnh táo tinh thần —
*chỉ hành vi dùng mọi thủ đoạn để lật đổ người khác hoặc ngăn cản công việc của người khác.
Đối mặt với ba người mắt sáng như đèn pha, vị Lâm nào đó đưa thân vào nơi đầu sóng ngọn gió vẻ mặt vẫn hờ hững thản nhiên nói: “Tôi đang lo không có chỗ ăn đây… Vừa vặn, nói thế là, vấn đề ăn uống coi như được giải quyết rồi.”
Quá… Vô liêm sỉ rồi.
Ba người còn lại nào đó giờ này đều chung một tiếng lòng.
Vậy là ván này, phó đoàn trưởng Lâm toàn thắng.
…
Cơm tối xong xuôi, Hứa Úy cùng An Hòa thắng lợi rút binh, đôi vợ chồng tai họa vừa đi, không gian rộng thênh thang chỉ còn lại có Lâm Tu cùng Chu Mộc.
Lúc đó Lâm Tu vừa tắm gội sạch sẽ từ phòng tắm đi ra, tóc vẫn còn ẩm ướt, nhưng trên người cũng đã thay một bộ quần áo mặc ở nhà gam màu ấm áp chất vải thoải mái, chân dài nhẹ bước, chỉ chốc lát sau Lâm Tu đã tới đằng sau Chu Mộc đang rửa bát, đôi tay được rèn luyện đầy sức mạnh từ sau lưng khẽ ôm bờ eo không đầy một vòng ôm của người kia, Lâm Tu ghé đầu lại gần, dịu dàng gác cằm lên hõm vai hơi nông của Chu Mộc.
Hơi cứng người lại, đầu Chu Mộc nghiêng đi cực nhẹ, rồi lập tức trở về như cũ mặc anh muốn làm gì thì làm.
Mùi nước rửa bát dù không hắc lắm nhưng tản ra khá nồng, vậy nhưng trong nháy mắt Lâm Tu ôm lấy mình từ đằng sau, mùi thơm sau khi tắm mang theo mùi hương tươi mát của riêng người nọ khiến cho Chu Mộc cảm nhận rất rõ ràng.
Ấm áp, không lộ liễu, lại mang theo hương vị ấm áp như ánh mặt trời.
Lâm Tu phía sau không mở miệng, Chu Mộc cũng không nói gì.
Là sự bình yên tĩnh lặng hiếm thấy, nhưng trong lòng hai người đều có tình cảm ấm