Tác giả: Lam Yên Hểu Nguyệt
Ngày cập nhật: 03:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341347
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1347 lượt.
ng qua là cả người lạnh lẽo không có nổi chút sức lực, cho nên hắn nhắm mắt nghỉ ngơi, khi bàn tay Úc Phi Tuyết bắt đầu tàn phá khuôn mặt hắn, hắn rất muốn phản kháng, nhưng mà hắn không còn hơi sức đâu mà cãi nhau với nàng. Hơn nữa hắn rất muốn biết kế tiếp Úc Phi Tuyết sẽ làm gì.
Nào ngờ tiểu nha đầu chuẩn bị cởi quần áo cho hắn, vậy hắn cứ tiếp tục nhắm mắt nghỉ ngơi là được rồi. Thấy nha đầu kia vừa mới đau buồn thảm thiết kêu hắn không được chết, hắn không tin nha đầu này thật sự nỡ bóp chết hắn!
Có điều nha đầu kia thật sự rất ngu ngốc! Cởi quần áo cũng không biết làm, đôi tay nhỏ bé nhẹ có nặng có cọ xát trên người hắn, hắn thật sự rất nghi ngờ có phải nàng đang cố ý sờ mó lung tung không !
Đáp án là: Đúng vậy.
Mong muốn ban đầu của Úc Phi Tuyết là muốn giúp hắn cởi quần áo ra hong cho khô, nhưng lần đầu tiên chạm vào cơ thể nam nhân, hơn nữa lại dưới tình huống như thế này….đối phương không có chút nhận thức nào, có phải nàng có thể muốn làm gì thì làm không ?
Cơ thể Lãnh Dịch Hạo thật rắn chắc, phàm là người luyện võ đều như thế, nhưng sờ lên cơ thể hắn, trong nhu có cương, kiên nghị mạnh mẽ. Lại trong cương có nhu, không quá cách biệt. Cảm giác cũng không tồi đấy chứ ?
Không đợi cởi áo ngoài, bàn tay Úc Phi Tuyết đã chui vào bên trong.
Oa, cơ thể tên này cứ như một khối băng! Ha ha sờ vào thật là thoải mái, cảm giác không tệ. Trên dưới trái phải, nếu không phải quá lạnh, chắc là cảm giác rất thích!
Trong mơ hồ, dường như nàng nghe thấy một tiếng thở dài nặng nề. Úc Phi Tuyết sợ tới mức ngây ra một lúc, rụt đôi tay nhỏ bé đang phạm tội về.
“Lãnh Dịch Hạo! A Hạo!” – Úc Phi Tuyết lắc lắc Lãnh Dịch Hạo, không nhúc nhích.
Úc Phi Tuyết thở dài nhẹ nhõm một hơi. Tốt quá! Chưa tỉnh. Nếu không nàng sẽ cực kỳ xấu hổ!
Quên đi, vẫn nên cởi quần áo trước.
Nhưng cơ thể Lãnh Dịch Hạo rất nặng, nàng ôm cổ của hắn, mới có thể miễn cưỡng nâng nửa người hắn lên được. Ngay lúc Úc Phi Tuyết di chuyển cổ Lãnh Dịch Hạo, nàng quá chuyên tâm đến công việc của đôi tay, không để ý có người đang làm công tác nghiên cứu với sự mềm mại trước ngực nàng.
Thật ra trước đây sao lại không chú ý tới cơ thể của nàng nhỏ bé, lại thích mặc quần áo có vẻ rộng rãi thoải mái một chút, cho nên không thể hiện rõ dáng người, nhưng khi bộ ngực của nàng dán lên khuôn mặt của hắn, cảm giác này hoàn toàn khác.
Mềm mại, thơm thơm ngọt ngọt…sau đó hoàn toàn là tưởng tượng. Lần trước chưa kịp ăn đã bị hôn mê, thật là thiệt thòi. Bây giờ chỉ cách một lớp quần áo mà đã mất hồn như thế này, nếu trực tiếp ‘ăn’ cái đóa anh đào hồng phấn kia vào miệng…nghĩ thôi đã thấy đẹp rồi!
Cho nên hắn không ngại nàng cởi nhiều hơn một chút, cơ thể tiếp tục cúi xuống, ngăn cản Úc Phi Tuyết cởi thành công quần áo của hắn. Như vậy cũng có thể làm tiểu nha đầu phân tâm, tránh được việc nàng sẽ chú ý tới hắn lại bắt đầu có “cây gậy”.
Úc Phi Tuyết đang rất cố gắng “làm việc” nếu biết rằng người trong lòng nàng đã hóa thân thành sói, không biết sẽ có phản ứng gì.
Nặng quá, cái tên này sao lại nặng như vậy !
Úc Phi Tuyết đơn giản ngồi lên người Lãnh Dịch Hạo, ôm lấy cổ của hắn từ chính diện. Vì thế, có người không những được thuận lợi lại quang minh chính đại vùi mặt vào nơi mềm mại của nàng, còn có thể nhân cơ hội hít lấy hương thơm, hương vị nhẹ nhàng ngọt ngào trên người nàng dường như bao phủ lên toàn bộ giác quan của Lãnh Dịch Hạo.
Được rồi! Cuối cùng cũng lộ ra hai bờ vai rộng lớn mà rắn chắc của hắn, thân hình cái tên biến thái này thật ra cũng rất đẹp ! Sờ nắn thấy cực kỳ dẻo dai!
Gì đây ? Nàng chỉ giúp hắn cởi một ít quần áo mà thôi, cơ thể cái tên này lại bắt đầu ấm áp dần !
Xem ra cái đống quần áo ướt sũng này đúng là không thể mặc được!
Úc Phi Tuyết càng quyết định chắc chắn, phải đem toàn bộ – quần áo – ẩm ướt – của hắn – cởi ra! Có lẽ như vậy hắn sẽ càng thoải mái hơn!
Tiểu Nha Đầu, Ngày Tháng Tiêu Dao Của Nàng Đã Kết Thúc Rồi.
Nói là làm, Úc Phi Tuyết tháo đai lưng của Lãnh Dịch Hạo dùng sức cởi cái quần ngoài có chút ấm ấm của hắn, đúng lúc này, nàng phát hiện ra một việc rất kỳ quái..
Vì sao chỗ kia của hắn có một cái lều nhỏ ?
Tò mò tiến lại gần, dùng tay chọc chọc.
Một tiếng rên nặng nề truyền đến. Có muốn tiếp tục nhẫn tiếp tục nhịn, bị nàng làm như vậy cũng không nhịn được, phải nói là, cách nàng làm như vậy, người chết cũng có thể bị nàng làm cho sống lại! Lãnh Dịch Hạo bất đắc dĩ thở dài.
Nhưng có người lại thảm rồi, dựng lên một cái ‘lều nhỏ’, không thể ngủ được.
Ông trời nhất định đang tra tấn hắn! Nhất định là như vậy!
Lãnh Dịch Hạo nhẹ nhàng thở dài một tiếng, vươn tay ôm Úc Phi Tuyết vào lòng, cơ thể trong suốt sáng bóng của nàng, dưới ánh lửa dưới nhiễm một tầng đỏ sẫm, cái yếm xinh đẹp trước ngực của nàng giúp cho làn da càng thêm trắng mịn, hấp dẫn người ta đến cực điểm. Nàng sau khi ngủ say, thanh nhã như thủy tiên, ngoan ngoãn co tròn trong lòng hắn, thỉnh thoảng phát ra một t