Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nương Tử, Đừng Nghịch Nữa

Nương Tử, Đừng Nghịch Nữa

Tác giả: Lam Yên Hểu Nguyệt

Ngày cập nhật: 03:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341335

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1335 lượt.

Lại bị lừa rồi !
Tên biến thái này làm sao có thể dịu dàng được ! Hắn chỉ có thể tà ác thôi. Từ cái việc bây giờ hắn đang làm là có thể nhìn ra được rồi….
Bàn tay Lãnh Dịch Hạo một cái giữ chặt đầu nàng, cái khác nắm chặt thắt lưng nàng, không cho nàng có cơ hội lùi bước.
Nụ hôn của Lãnh Dịch Hạo, thâm sâu mà bá đạo. Không có chút thương tiếc mà hung hăng xâm nhập, lưỡi của hắn linh hoạt khuấy động trong miệng nàng, không cho nàng có cơ hội hô hấp, khiến cho Úc Phi Tuyết nhiều lần gần như nghẹt thở.
“Thuận vương phi, thứ người thích……” – tay Tần Thế Viễn đang cầm hộp gỗ vui vẻ đẩy cửa vào, thấy được một cảnh nóng như lửa như vậy, không khỏi xấu hổ yên lặng rời đi.
Trong phòng. Cơ thể Úc Phi Tuyết dán chặt trên người Lãnh Dịch Hạo, đầu óc Úc Phi Tuyết đã thiếu không khí trầm trọng, nửa tỉnh nửa say. Tiếng Tần Thế Viễn truyền đến tai nàng, làm cho nàng thanh tỉnh chốc lát, nhưng Lãnh Dịch Hạo lại tăng cường tấn công, nàng lại tiếp tục không biết năm nay là năm nào.
Lãnh Dịch Hạo lại tỉnh táo, Tần Thế nhìn thấy rồi cũng tốt ! Hơn nữa lần đầu tiên hắn phát hiện, cơ thể xinh đẹp của Úc Phi Tuyết ở trong lòng hắn phù hợp như thế nào.
Ý nghĩ này làm cho nụ hôn của hắn cuối cùng cũng từ từ dịu dàng đi.
Còn nha đầu đáng yêu lúc này, cơ thể nhỏ bé dịu dàng ngã vào trong lòng hắn, mặc hắn làm càn. Thân thể của nàng không ngừng run rẩy theo từng cái đụng chạm của hắn. Phản ứng ngây ngô đáng yêu đó, dễ dàng kích động những chuỗi dịu dàng trong lòng Lãnh Dịch Hạo.
Cuối cùng, Lãnh Dịch Hạo thoải mái nói:
“Sáng mai lên núi.”
Nhưng Úc Phi Tuyết lại không nhúc nhích. Lúc này, không phải nàng sẽ nhảy dựng lên đánh người sao ?
“Nha đầu! Nha đầu!” – Lãnh Dịch Hạo lắc lắc nữ nhân trong lòng.
Vẫn không nhúc nhích.
Không phải chứ ? Thật sự bị hắn hôn đến mức hôn mê sao ?
Vậy……chỉ có thể miễn cưỡng, làm lại một lần nữa để hô hấp nhân tạo là được rồi.
Úc Phi Tuyết rất tức giận rất tức giận.
“Không đi! Ai thích thì đi! Dù sao ta cũng không đi!” – Lãnh Dịch Hạo chết tiệt, đồ biến thái!
Lãnh Dịch Hạo không nói câu nào, tự mình đi trước. Hơn nữa từ chối dùng bất kỳ đồ gì của Tần Thế Viễn.
“Tần Thế Viễn, ta nói rồi, thứ mà ngươi muốn ta vĩnh viễn không có khả năng cho ngươi, cho nên, ngươi không cần ký thác hy vọng gì với ta.” – Lãnh Dịch Hạo rời đi không quay đầu lại.
Tần Thế Viễn biết, không cần biết hắn nói cái gì, Lãnh Dịch Hạo cũng sẽ không nghe.
Hắn sẽ không thật sự đi một mình đấy chứ! Úc Phi Tuyết nhìn chằm chằm bóng dáng Lãnh Dịch Hạo.
“Vương phi, người thật sự không đi sao ?” – Tần Thế Viễn hỏi.
“Không đi không đi! Tên mù chết tiệt! Cho ngươi ngã chết luôn ! cho ngươi đông cứng chết luôn ! Không có ta, ta xem ngươi tìm Linh Diên Hủy như thế nào!” – Úc Phi Tuyết mạnh miệng.
“Đúng là có thể bị ngã chết.” – Tần Thế Viễn nói tiếp.
“Cái gì…… Có ý gì.” – Úc Phi Tuyết muốn mạnh miệng, nhưng lại thiếu tự tin.
Tần Thế Viễn mỉm cười, nhẹ nhàng phe phẩy đàn hương phiến từ từ nói:
“Dưới Thiên Linh Sơn tuy rằng bốn mùa là mùa xuân, nhưng trên đỉnh núi lạnh lẽo vô cùng, không có đủ mấy vật chống lạnh, người bình thường cơ bản không lên được đỉnh núi, cho dù Vương gia võ công cao cường, có thể dùng nội lực chống chọi với cái lạnh, nhưng sơn đạo gập ghềnh, trên đường đi hái Linh Diên Hủy, sẽ đi qua một con đường núi hẹp, lại có tên là Thiên Khiếm Nhai, nơi đó địa hình hiểm yếu, nhìn ra Hàn Đàm. Hàn Đàm nước sâu ngàn thước, bên trên có hàn băng bao phủ, tiếp nối với mặt đất, khó có thể phân biệt. Vương gia đi như thế này, chỉ sợ……”
“Ta mệt rồi, muốn ngủ!” – Úc Phi Tuyết đột nhiên đứng dậy, quay người trở về phòng.
Tần Thế Viễn khẽ cười lắc đầu, Vương phi này không hề có một chút bộ dáng Vương phi, nhưng thật ra thực sự đáng yêu.
“Truyền lệnh xuống, Vương phi muốn nghỉ ngơi, cho dù là kẻ nào cũng không được đến quấy rầy.”
Tiếng Tần Thế Viễn từ rất xa truyền đến tai Úc Phi Tuyết, Úc Phi Tuyết không khỏi lại cảm thán, nam nhân này, rất vừa ý nàng! Rất ý tứ !
Mặc dù lần nào cũng nhìn thấu tâm tư nàng, nhưng từ trước đến giờ không hề làm cho nàng cảm thấy không thoải mái. Đáng giá kết giao!






Trên Đường Cái Rất Nhiều Người Đang Nhìn, Thật Là Mất Mặt!
Giống như là có người cố ý chuẩn bị tốt mọi thứ, Úc Phi Tuyết thành công ra khỏi phủ từ cửa sau mà không gặp một người nào. Đi ra khỏi Tần phủ rẽ vào một khúc cong, Lãnh Dịch Hạo đang đứng trên một cầu đá nhỏ đợi nàng.
“Ồ, có mấy kẻ không phải nói muốn đi một mình sao ?” – Úc Phi Tuyết lắc lư cái đầu nhỏ, cười tủm tỉm lại gần, giọng điệu chế giễu.
“Cũng có người vừa mới nói nàng nhất định không đi.” – Lãnh Dịch Hạo dựa vào bên cầu đá lười biếng đáp lễ.
“Cho ngươi ngã chết luôn đi!” – Úc Phi Tuyết bị chạm đến điểm yếu, biến sắc, tức giận bỏ lại một câu, quay người muốn đi.
Úc Phi Tuyết và Lãnh Dịch Hạo đồng thời vận công ngự khí, nhưng Úc Phi Tuyết vẫn cảm thấy toàn thân lạnh lẽo như cũ. Cũng không biết bắt đầu từ khi