Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nương Tử, Đừng Nghịch Nữa

Nương Tử, Đừng Nghịch Nữa

Tác giả: Lam Yên Hểu Nguyệt

Ngày cập nhật: 03:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341344

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1344 lượt.

nào, từ Úc Phi Tuyết giúp đỡ Lãnh Dịch Hạo, trở thành Lãnh Dịch Hạo ôm lấy Úc Phi Tuyết.
Không còn hơi sức mà cãi nhau, bên trong một không khí băng hàn, hình bóng hai người đang ôm chặt lấy nhau đi lên đỉnh núi.
Thiên Khiếm Nhai, chỉ rộng có vài thước, dốc trượt xuống, trên có tuyết đọng, cực kỳ hiểm trở. Lãnh Dịch Hạo không nhìn thấy, Úc Phi Tuyết nhìn thấy, lại bị dọa chết khiếp.
Dưới này chính là hồ băng sao ? Nhìn qua trắng xoá một mảnh, nếu không phải Tần Thế Viễn lúc trước có nói qua, nàng thật sự không biết phía dưới là một hồ nước.
Lãnh Dịch Hạo đột nhiên cầm lấy tay Úc Phi Tuyết:
“Đừng nhìn xuống dưới, nhìn phía trước kìa.”
Úc Phi Tuyết hít sâu một hơi, cầm tay Lãnh Dịch Hạo, cẩn thận đi về phía trước. Đột nhiên, trong một mảng trắng xóa trước mắt có một bụi hoa màu hồng, hết sức bắt mắt!
“Linh Diên Hủy!” – Úc Phi Tuyết vui sướng, giãy tay ra chạy về phía Linh Diên Hủy quý hiếm, cũng không lưu ý nên trượt chân một cái.
“A…” – cơ thể Úc Phi Tuyết rầm một cái, cùng với bông tuyết bay lả tả và nham thạch to to nhỏ nhỏ, lăn xuống dưới vách đá. Nham thạch rơi xuống ở phía trên Hồ băng, phát ra tiếng vang nặng nề, tạo nên vài lỗ hổng lớn sâu thẳm trên hồ băng.
Trên sườn núi, nham thạch sắc nhọn, Úc Phi Tuyết bám lấy chỗ nham thạch hơi nhô ra.
“Nha đầu, nàng sao rồi ?” – trên vách đá truyền đến tiếng kêu lo lắng của Lãnh Dịch Hạo.
Úc Phi Tuyết rất muốn trả lời, nhưng trên mảnh nham thạch mà nàng đang bám lên tuyết đọng rất sâu, cái chỗ hơi nhô ra đó không thể chịu đựng được sức nặng của nàng, bàn tay nhỏ bé đang trượt dần từng chút từng chút xuống. Nàng sợ nói ra một câu thì sẽ ngã xuống.
Nàng cũng muốn tắm trong hồ băng! Trời ạ, mắt Lãnh Dịch Hạo lại không nhìn thấy, ai tới cứu nàng với !
“Nha đầu! Úc Phi Tuyết! Phi Tuyết!” – tiếng Lãnh Dịch Hạo càng ngày càng dồn dập, có thể nghe thấy hắn cũng rất lo lắng.
“Ta……” – Úc Phi Tuyết vừa mở miệng, tay trượt xuống dưới một tấc, Úc Phi Tuyết sợ tới mức lập tức im miệng, chân không ngừng tìm kiếm khắp nơi chỗ có thể đặt chân. Cuối cùng, nàng cũng tìm được một tảng nham thạch nhô ra.
Ngay lúc Úc Phi Tuyết vừa mới thở dài nhẹ nhõm một hơi, đột nhiên một bóng người từ trên trời rơi xuống, rơi thẳng xuống hồ băng.
Úc Phi Tuyết trợn mắt há mồm, Lãnh Dịch Hạo lại tự mình nhảy xuống !






Cô Nam Quả Nữ Ở Trong Sơn Động Có Thể Làm Cái Gì
Không phải đấy chứ ! Lãnh Dịch Hạo lại tự mình nhảy xuống ! Cuối cùng là hắn muốn cứu nàng hay là muốn hại nàng vậy !
Úc Phi Tuyết hoàn toàn im lặng..Vừa mới thở nhẹ được một hơi lại một lần nữa lo lắng.
Cái tên ngu ngốc này! Nhiệt độ hồ băng rất thấp, cổ độc của Lãnh Dịch Hạo lại chí âm chí hàn, hơn nữa hắn còn không nhìn thấy được ! Hắn nhảy xuống đấy thì có ích lợi gì!
Phàn nàn gì cũng vô dụng rồi, Úc Phi Tuyết chấp nhận số phận thả tay ra.
Lãnh Dịch Hạo biến sắc, lại nghe Úc Phi Tuyết nói thêm một câu:
“Sắp bị ngươi dọa chết rồi !”
Lạnh, lạnh đến thấu xương. Có nội lực cũng không có cách nào chống lại cái lạnh.
Đôi mắt sắc bén của Úc Phi Tuyết phát hiện trong một mảng trắng xóa này, phía trên bờ, có đặt vài món đồ gì đó. Lại gần thì thấy thì ra là hai cái áo bông lớn và một số đồ chống lạnh, còn có một cái hộp gỗ, là hộp đựng thuốc lúc trước nàng có nhắc qua với Tần Thế Viễn. Bên trong là tất cả những thứ mà nàng đã nhắc đến, dược liệu châm cứu, tất cả đều đầy đủ.
Không cần nói nữa, chắc chắn là kiệt tác của Tần Thế Viễn.
Tên Tần Thế Viễn này đúng là có lòng tốt, Lãnh Dịch Hạo không nhận sự giúp đỡ của hắn, hắn lại vẫn phái người đi theo bọn họ lên núi. Hơn nữa cũng không ra mặt tranh công, mà là âm thầm tương trợ.
Nhìn khắp nơi trắng xoá một mảnh, hảo cảm của Úc Phi Tuyết với Tần Thế Viễn không khỏi tăng lên vài phần.
Tần Thế Viễn quả nhiên rất cẩn thận, ở bên trong áo bông, nàng còn tìm thấy một tấm bản đồ. Là bản đồ Thiên Linh Sơn.
Dựa vào bản đồ, Úc Phi Tuyết rất dễ dàng tìm được một chỗ trú ẩn.
Bên trong một sơn động không lớn, đã có người nhóm một đống lửa trại, ngay cả củi để thêm vào cũng đã đặt ở bên cạnh.
Tần Thế Viễn đặt một bức thư bên cạnh, trong thư nói, người của hắn đã lui đến một nơi an toàn khác, kêu Úc Phi Tuyết và Lãnh Dịch Hạo cứ yên tâm nghỉ ngơi. Nếu bọn họ có yêu cầu gì, Úc Phi Tuyết lúc nào cũng có thể bắn pháo khói, người của hắn tự nhiên sẽ xuất hiện giúp đỡ bọn họ.
Tên Tần Thế Viễn này, làm việc thật là chu toàn. Chi li từng chút, tiến lui có chừng mực.
Úc Phi Tuyết cất thư đi, bắt đầu thêm củi sưởi ấm. Nàng cũng không định nói chuyện này cho Lãnh Dịch Hạo biết, bởi vì nàng không muốn giờ phút này cả người lạnh lẽo đi ra ngoài đón gió lạnh.
Quần áo ẩm ướt hết cả, lạnh quá!
Lãnh Dịch Hạo không nói một tiếng nào, im lặng. Hắn không nói gì, không hỏi gì. Nhưng bên trong đôi mắt đen láy tĩnh lặng kia có sự bình tĩnh nhận rõ thế sự, còn có một số cảm xúc làm cho người ta không thể hiểu rõ.
Xung quanh đột nhiên tĩnh lặng, chỉ c