XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nương Tử, Đừng Nghịch Nữa

Nương Tử, Đừng Nghịch Nữa

Tác giả: Lam Yên Hểu Nguyệt

Ngày cập nhật: 03:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341349

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1349 lượt.

Nào ngờ tất cả mọi người cũng buông đũa, đi theo sau nàng không xa không gần. Sau đó, không cần biết là nàng đi đâu, đều thu hút ánh mắt của rất nhiều người.
Trong ánh mắt những người này có kính ý có mừng vui cũng có kinh ngạc.
“Nhìn cái gì mà nhìn ! Các ngươi đã nhìn đủ chưa!” – Úc Phi Tuyết tức giận vung tay áo, quát lên một tiếng. Mọi người cùng nhau im lặng, sau đó vài phút cùng lúc trả lời một câu đủ để Úc Phi Tuyết đập đầu vào tường:
“Bởi vì cô nương là hóa thân của trí tuệ và mỹ mạo, cô nương là hình mẫu hiền lương thục đức, cô nương là tấm gương thông thư văn võ song toàn!”
Thần kinh hết rồi à!
Úc Phi Tuyết dường như cũng muốn chạy trốn, nào ngờ xung quanh đã bị người vây lại kín mít. Nàng chỉ có thể phi thân lên mái nhà. Đám người kia đúng là âm hồn bất tán vẫn đang ngửa đầu nhìn nàng:
“……hình mẫu……hóa thân……tấm gương……”
Úc Phi Tuyết rùng mình cả người nổi da gà, xoay người định đi, lại đụng phải Cảnh Thu đang chờ đã lâu một cái đau điếng.
“Vương phi, xin hãy trở về.” – Đối với việc Vương phi đột nhiên trở nên xinh đẹp, Cảnh Thu đã có thể bình yên tiếp nhận rồi.
“Ta dựa vào cái gì mà trở về với ngươi! Dù sao Vương gia phong lưu của các ngươi đã có nhiều hồ điệp phu nhân như vậy, ta trở về làm cái gì!” – Úc Phi Tuyết ồ ạt mắng Cảnh Thu một trận.
Dưới mái hiên, mọi người ngẩng đầu lên, giương mắt há mồm nhìn Úc Phi Tuyết giống y như một bà vợ đánh ghen đang chửi ầm lên.
Nàng lại dám mắng Cảnh Thu đại danh đỉnh đỉnh! Nàng lại dám rời nhà bỏ đi vì mấy vị bảo bối thị thiếp của Vương gia !
“Người có thể không quay về, Vương gia đã để tất cả dân chúng xem bức họa của người, Vương gia nói, dân chúng của ngài sẽ chăm sóc người rất tốt.” – Cảnh Thu cũng không miễn cưỡng, chẳng qua chỉ chỉ vào đám người dưới mái hiên.
Đám người nọ giống như tuân lệnh, đồng thời lại một lần nữa cao giọng hô vang:
“Người là hóa thân của trí tuệ và mỹ mạo, người là hình mẫu hiền lương thục đức, người là tấm gương thông thư văn võ song toàn!”
“Lãnh-Dịch-Hạo!” – Úc Phi Tuyết đằng đằng sát khí hướng về vương phủ, chưa đi được hai bước đột nhiên nhớ ra mình vốn không biết vương phủ đi như thế nào, vì thế quay đầu hỏi:
“Vương phủ ở đâu!”
Nàng phải về giết Lãnh Dịch Hạo!






Nếu Nàng Biết Ngươi Cưới Về Một Vương Phi, Chỉ Sợ……
“Về rồi à ?” – Lãnh Dịch Hạo lười biếng nằm dài trên ghế, bên cạnh hắn là một đám hồ điệp đang cung kính đứng..
Thấy Úc Phi Tuyết trở về, các nàng đồng loạt thay đổi thái độ xung đột trước đó với Úc Phi Tuyết, mỉm cười hành lễ với Úc Phi Tuyết:
“Cung nghênh Vương phi tỷ tỷ! Chúc Vương phi tỷ tỷ mỹ mạo vĩnh viễn, phúc thọ an khang!” – nhìn qua là biết đã được luyện tập rất tốt!
Khóe miệng Úc Phi Tuyết hơi run rẩy. Không nói hai lời, vung quyền lên đánh về hướng Lãnh Dịch Hạo. Sự kiên nhẫn của bản cô nương có hạn !
Sau khi sắp xếp xong, một mình đến phòng khách riêng.
Thư phòng là một mảng yên tĩnh sau vương phủ, ngày thường không có sự cho phép của Lãnh Dịch Hạo, không ai dám vào, ngay cả việc quét tước, cũng giao cho Cảnh Thu làm.
Lúc Lãnh Dịch Hạo đẩy cửa vào, có người ở bên trong chờ đợi đã lâu.
“Ngươi trở về thật là đúng lúc.” – giọng nói trêu chọc của nam tử sau bình phong vang lên.
“Thế nào ?” – vẻ mặt Lãnh Dịch Hạo có chút khẩn trương.
Phái sau bình phong một nam tử mặc hoàng sam đi ra, ánh mắt thanh lệ mà khôn ngoan, khóe môi mang theo nụ cười có vài phần bất cần đời :
“Vẫn là bộ dáng cũ, hơn nữa ta thấy, lần này còn tệ hơn lần trước.”
“Tại sao có thể như vậy ?” – Lãnh Dịch Hạo nhíu mày.
“Loại cổ độc này, mỗi một lần phát tác đều tạo ra thương tổn lớn với cơ thể, với tình hình hiện tại của nàng, có thể duy trì sinh mệnh đã là kỳ tích, nếu nàng biết ngươi cưới về một Vương phi, chỉ sợ……” – vẻ mặt nam tử cười giống như đang xem kịch.
“Chỉ cần ngươi không nói, nàng sẽ không biết.” – Lãnh Dịch Hạo liếc nam tử một cái.
“Yên tâm, ta từ trước đến giờ vẫn luôn ít lời.”
Lãnh Dịch Hạo cười, bỏ qua không tin:
“Mấy ngày này rất quan trọng, nàng nhất định không thể xảy ra vấn đề gì. Bất kỳ việc gì, chờ thêm mấy ngày nữa rồi nói sau. Nhưng cho dù nàng muốn biết, cũng nên để ta nói cho nàng.”
“Yên tâm đi, việc này ta biết, chẳng may nếu không cẩn thận xảy ra mất mạng, chẳng phải là hủy diệt một đời anh minh của y tiên ta sao !” – Nam tử vừa cười chế nhạo, vừa chỉ vào ghế dài phái sau bình phong.
“Muốn ta xem giúp ngươi không ?”
“Không cần, ta đến thăm nàng trước.” – Lãnh Dịch Hạo mở cửa đằng sau thư phòng ra, giá sách nghiêng đi hé ra một con đường nhỏ.
“Ngươi đi đi, ta sẽ không vào. Chờ khi nào ngươi nói xong chuyện, đến tìm ta sau.” – Nam tử thuận tiện nằm lên ghế dài nhắm mắt nghỉ ngơi. Theo kinh nghiệm trước đây, Lãnh Dịch Hạo là một đi không trở lại. Cho nên hắn hẳn là cũng có thể an tâm mà ngủ ngon.
Buổi tối, còn có một trận đánh ác liệt nữa!
Lãnh Dịch Hạo cũng không nói nhiều, theo đường nhỏ đi vào trong một mảnh rừng h