XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nương Tử, Đừng Nghịch Nữa

Nương Tử, Đừng Nghịch Nữa

Tác giả: Lam Yên Hểu Nguyệt

Ngày cập nhật: 03:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341362

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1362 lượt.

oa đào. Nơi này hoa đào rực rỡ, xuân ý ngập tràn. Ở cuối khu rừng, có một ngôi nhà trúc nhỏ, thanh lịch tinh xảo.
Nơi này, là một nơi thanh tĩnh cho nàng.
Lãnh Dịch Hạo một mình xuyên qua rừng hoa đào, đi đến trước ngôi nhà.
“Tiểu Điệp. Ta đã trở về.” – Lãnh Dịch Hạo nhẹ giọng gõ cửa.
“Vương gia! Vương gia!” – Một tiếng kêu vui sướng từ trong phòng truyền ra, một nữ tử cả người mặc đồ lụa đen lao ra, chính xác lao vào trong lòng Lãnh Dịch Hạo. Nàng từ đầu đến chân đều được lụa đen bao chặt lấy, dường như sợ người ngoài nhìn thấy.
“Tiểu Điệp, nàng có khỏe không ?” – Lãnh Dịch Hạo ôm chặt lấy nữ nhân trong lòng, hình như nàng càng gầy đi.
“Thiếp sợ vương gia bỏ đi không trở lại, thật sự rất sợ.” – Nữ tử run lên trong lòng Lãnh Dịch Hạo.
“Đồ ngốc, ta đáp ứng nàng, nhất định sẽ cùng nàng vượt qua cửa này. Ta đã khi nào lừa gạt nàng chưa ?” – trên mặt Lãnh Dịch Hạo là sự dịu dàng hiếm có.
“Thiếp biết, thiếp tin tưởng Vương gia, cho dù mọi người khắp thiên hạ gạt thiếp, Vương gia cũng nhất định sẽ không gạt thiếp!” – trong giọng nói của hắc sa nữ tử lộ ra hạnh phúc sâu sắc.
Lãnh Dịch Hạo nâng tay nâng mặt hắc sa nữ tử, hắc sa nữ tử lại quay mặt đi:
“Đừng nhìn……”
“Đừng sợ, để cho ta xem, được không ?” – ngón tay của Lãnh Dịch Hạo nhẹ nhàng xoa lên mảnh lụa đen che trên mặt nữ tử, cảm giác được vết sẹo ghê gớm dưới mảnh lụa, trong lòng Lãnh Dịch Hạo đau xót, ánh mắt âm u.
Hắc sa nữ tử buồn bã xoay người tránh Lãnh Dịch Hạo :
“Không, không cần……”
“Đồ ngốc! Yên tâm đi, dung nhan của nàng nhất định có thể khôi phục. Lăng Nhất Sơn là dược tiên, hắn chăm sóc chúng ta lâu như vậy, nàng cũng có thể tin tưởng hắn. Đợi nàng vượt qua tối hôm nay, hắn có thể giúp nàng thay đổi dung nhan, để nàng đẹp giống như trước.” – Lãnh Dịch Hạo nhẹ nhàng vỗ vai hắc sa nữ tử.
Hắc sa nữ tử buồn bã lắc đầu, nụ cười bất lực u buồn hiện lên dưới tấm hắc sa:
“Đừng lừa thiếp. thân thể của thiếp, tự thiếp hiểu rõ nhất.”
Hắc sa nữ tử đi đến trước cửa sổ, chỉ vào rừng hoa đào trước mặt nói:
“Trước kia, mỗi lần thiếp đều có thể chơi ở đây nửa canh giờ, nhưng bây giờ, chỉ đi nửa vòng đã cảm thấy mệt. Bây giờ, thiếp ngủ một giấc là một ngày, có đôi khi, sẽ ngủ một ngày một đêm, thế nào cũng không tỉnh. Thiếp sẽ nhìn thấy Vương gia ở trong mộng, mơ thấy Vương gia nói với thiếp, Tiểu Điệp, dậy đi. Thiếp rất muốn mở mắt, nhưng mà, nhưng mà lại……”
Lãnh Dịch Hạo lại gần giữ lấy hắc sa nữ tử, ôm nàng vào trong lòng:
“Đồ ngốc, ta nói rồi ta nhất định sẽ chữa khỏi cho nàng, không cần biết dùng phương pháp gì, không cần biết trả giá lớn như thế nào, ta cam đoan!”






Sống Không Thấy Người, Chết Không Thấy Xác.
Hắc sa nữ tử dịu dàng lại buồn bã cười, nhẹ nhàng dựa vào trong lòng Lãnh Dịch Hạo :
“Thiếp cũng tin tưởng Vương gia, chẳng qua có đôi khi, số trời làm khó, có lẽ, đây là số phận của thiếp!”
“Không được nói bậy!”
“Vương gia, thiếp biết người vừa trở về, nhất định có rất nhiều việc phải xử lý, nhưng……người có thể ở bên cạnh thiếp được không ? Ở lại đây qua tối hôm nay….được không ?” – Hắc sa nữ tử ngắt lời Lãnh Dịch Hạo, dịu dàng khẩn cầu.
Không phải là Lãnh Dịch Hạo lại đang bắt nạt người khác chứ ?
Không ngờ rằng, tiếng kêu thê lương kia vang suốt một đêm, cho đến tận sáng sớm ngày hôm sau mới dần lặng đi, tất cả mọi người đều đang nói về tiếng kêu khóc đáng sợ đêm qua.
Úc Phi Tuyết đưa đầu đến sát ô cửa sổ nhỏ, nhìn kỹ lại, thì ra bên ngoài là một cái ao nhỏ, đầu của nàng cao hơn nước trong ao một chút. Thật đúng là một nơi bí ẩn !
Đúng lúc này, giọng nói của vài nữ nhân càng đi càng gần:
“Hồng tỷ tỷ, tỷ nghe thấy không ? Tiếng khóc đêm qua, còn ghê gớm hơn cả trước kia!”
“Không phải đấy chứ ? Một năm một lần, ầm ỹ chết người!”
“Tỷ tỷ, tỷ nói xem nàng ta rốt cuộc là một như nhân như thế nào ? Vì sao vẫn tránh ở hậu viện ?”
“Chuyện này, tốt nhất muội đừng quan tâm, cũng trăm ngàn lần không nên hỏi.”
“Hồng tỷ tỷ, tỷ không hiếu kỳ sao ? Muội nghe nói, nữ nhân kia từ ba năm trước đã bắt đầu bị nhốt ở đó, chưa bao giờ thấy đi ra ngoài. Hơn nữa cũng chưa từng có người nào nhìn thấy bộ dáng của nàng. Tỷ nói nếu Vương gia thích nàng, vậy vì sao lại giấu nàng ở hậu viện, chưa bao giờ để nàng đi ra ngoài ?”
“Thanh muội, muội đã nghe qua bao giờ chưa, người nào quá tò mò, cũng sẽ không có kết thúc tốt đẹp gì đâu. Trước đây đã có một nữ nhân, chỉ vì quá tò mò, cho nên sống không thấy người, chết không thấy xác, nếu muội muốn giống nàng ta, vậy muội cứ tiếp tục tò mò đi.”
“Tỷ tỷ, ở đây chỉ có hai tỷ muội chúng ta, sợ cái gì……”
“Cẩn thận tai vách mạch rừng, họa là từ miệng mà ra.”
“Yên tâm đi tỷ tỷ, muội biết chừng mực.”
Tiếng hai người càng lúc càng xa, lần này đến phiên Úc Phi Tuyết nghi hoặc.
Nữ nhân đêm qua sao ? Nàng thật ra rất ngạc nhiên, không biết có ai tới kể chuyện cho nàng nghe không đây ?
Úc Phi Tuyết lại ở đây đợi một ngày, lại không có thu hoạch gì, có điều