Em Là Tất Cả Những Gì Anh Khao Khát
Tác giả: Dạ Sơ
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342302
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2302 lượt.
nh Hạm dùng hành động để nói cho hắn biết quyết định của nàng. Thấy nàng làm vậy, Lăng Nhược Tâm cũng không nhịn được nữa, cúi người ép xuống, hôn điên cuồng lên cơ thể nàng, tứ chi hai người dây dưa với nhau. Không biết từ bao giờ, hai người đã hoàn toàn không còn vướng bận gì, ngay khi Lăng Nhược Tâm đang định đi bước tiếp theo, thì bên ngoài bỗng vang lên tiếng đập cửa.
***
Chương 9.2
Hắn vô cùng bực bội, bất cứ ai bị làm phiền vào lúc này cũng sẽ cảm thấy vô cùng bực bội!
Lăng Nhược Tâm vốn định không thèm để ý đến tiếng gõ cửa đáng ghét kia, cứ giả vờ đã ngủ rồi là được. Có điều, tiếng gõ cửa càng lúc càng lớn, giống như chỉ hận không thể đập thẳng cửa ra mà vào vậy. Thanh Hạm nhìn hắn một cái, rồi cười hì hì, đứng dậy mặc quần áo. Nàng cảm thấy người nóng kinh khủng, trong lòng rung động, mặt cũng đỏ hồng. Nàng vẫn muốn dán sát vào người Lăng Nhược Tâm, nhưng lại nghĩ, nếu nàng thật sự làm như vậy, chỉ e Lăng Nhược Tâm sẽ nghĩ nàng là loại người quá phóng đãng. Thanh Hạm đành phải cố gắng tĩnh tâm, vận công đè nén huyết mạch xuống cho cơ thể thoải mái hơn một chút.
Nhìn bộ dạng của nàng, Lăng Nhược Tâm chỉ nghĩ là phản ứng bình thường khi hai người bị ngắt giữa chừng thôi. Hắn đành thở dài, cam chịu mặc xiêm y vào, mở cửa ra, chỉ thấy một thái giám đứng đó nói: “Lăng Đại tiểu thư, quấy rầy ngài lúc nửa đêm. Nhưng nếu không phải chuyện quá lớn, nô tài cũng không dám tới làm phiền ngài.”
Lăng Nhược Tâm biết tên thái giám này là tâm phúc của Thái tử, trong lòng thầm thấy kỳ quái, liền hỏi: “Xảy ra chuyện gì?”
Thái giám kia nói: “Vừa rồi Hoàng thượng vội vàng triệu kiến Thái tử điện hạ, điện hạ nói lần này ngài khó qua khỏi, xin Lăng Đại tiểu thư nể giao tình lúc trước, dù thế nào cũng quá bộ qua đó, chứng thực giúp ngài một chuyện, nếu không chỉ e là ngài không có cách nào thoát thân nữa.” Dứt lời, hắn liền quỳ xuống.
Ánh mắt Lăng Nhược Tâm lạnh đi, hỏi: “Tin tức của điện hạ các ngươi cũng thật linh thông, nhanh như vậy mà đã biết đêm nay ta ở lại Thuý Liễu quán rồi!”
Thái giám kia khóc ròng nói: “Chuyện đêm nay Lăng Đại tiểu thư ở lại Thuý Liễu quán đã truyền khắp hoàng cung, điện hạ có biết cũng không có gì lạ! Điện hạ còn nói, trước kia đã làm những chuyện có lỗi với Lăng Đại tiểu thư, xin ngài đại nhân đừng chấp tiểu nhân. Lần này dù thế nào cũng phải giúp điện hạ một tay.” Dứt lời hắn lại dập đầu mạnh vài cái, đến chảy cả máu.
Lăng Nhược Tâm nhíu mày, nói với thái giám kia: “Ngươi quay về nói với điện hạ nhà ngươi, Huyến Thải sơn trang đã hết lòng quan tâm giúp đỡ điện hạ nhà ngươi. Trận hoả hoạn lần trước đã đốt sạch giao tình của chúng ta rồi!” Dứt lời, hắn xoay người muốn quay về phòng.
Tay thái giám kia lại khóc lóc: “Lăng Đại tiểu thư, van xin ngài, hôm nay dù thế nào ngài cũng đi một chuyến đi, nếu không, đêm nay ta sẽ quỳ ở đây không đứng lên!” Nước mắt và máu chảy từ trán của hắn xuống, nhìn đã thấy ghê người.
Thanh Hạm đứng bên cạnh nhìn cũng không đành lòng, nàng kéo tay áo Lăng Nhược Tâm, nhưng hắn lại khẽ lắc đầu với nàng.
Lăng Nhược Tâm nói với thái giám kia: “Thật ra, công công không cần phải làm như thế. Đêm nay chúng ta là khách của Hoàng hâu, không có chút liên quan gì đến điện hạ. Nếu công công thích quỳ thì cứ quỳ đi!” Dứt lời, hắn kéo Thanh Hạm quay về phòng.
Tay thái giám kia thấy không thực hiện được mục đích, liền vừa quỳ vừa gào lên: “Lăng Đại tiểu thư, điện hạ đối xử với ngươi không tệ, sao ngươi có thể nhẫn tâm như thế?!”
Thanh Hạm ngồi trong phòng nghe cũng thấy phiền, nói với Lăng Nhược Tâm: “Nếu hắn cứ gào thét cả đêm ở đây, chúng ta phải làm sao mới được?” Dù là ai bị làm phiền cũng thấy bực bội, huống gì lại giữa đêm hôm khuya khoắt thế này!
Ánh mắt Lăng Nhược Tâm lạnh đi, ôm Thanh Hạm, chán nản nói: “Hắn đã phá vỡ chuyện tốt của ta, ta còn chưa tính sổ với hắn đâu. Lại đây nào, chúng ta tiếp tục!”
Thanh Hạm bực bội đẩy tay hắn ra nói: “Tránh ra!” Vậy mà hắn cũng nghĩ được, ngoài cửa có người kêu gào thế kia, còn tiếp tục được à? Có điều, trong lòng nàng lại dâng lên khát vọng, muốn được hắn ôm, muốn được hắn hôn.
Lăng Nhược Tâm thở dài: “Thật ra, chúng ta có thể không cần để ý tới hắn, nhưng trong chuyện này chỉ e là còn có âm mưu khác. Thủ vệ trong hoàng cung nghiêm mật thế nào, hơn nữa, lại trong thời buổi rối ren như bây giờ! Nàng nghĩ xem, hắn làm ầm ĩ như vậy bao lâu rồi mà không có ai đến ngăn cản, chắc chắn đã có người thu thập thị vệ ở đây rồi. Đêm nay, có lẽ chúng ta sẽ khó qua.”
Chuyện này thật sự quá kỳ quái, chắc chắn có người đã bày sẵn thế cục, chờ hai người nhảy xuống.
Thanh Hạm nghe xong, cũng thấy có lý, liền hỏi: “Chẳng lẽ chúng ta mặc kệ hắn gây rối ở đây sao?” Nếu cứ tiếp tục ồn ào thế này, thì thật sự khó mà chịu nổi.
Lăng Nhược Tâm hừ một tiếng nói: “Cứ để hắn tiếp tục gây ồn ào đi. Ta không tin hắn có thể làm ầm ĩ cả một đêm! Nếu hắn có thể ầm ĩ khoảng một khắc, thì đêm nay hoàng cung có lẽ là có chuyện lớn rồi!” Thủ vệ hoàng cung sao có thể để cho hắn ồn ào cả đêm được! Huống chi, b