Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nương Tử, Nàng Đừng Quá Kiêu Ngạo

Nương Tử, Nàng Đừng Quá Kiêu Ngạo

Tác giả: Dạ Sơ

Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342300

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2300 lượt.

an đêm yên tĩnh hơn ban ngày rất nhiều, chỉ một động tĩnh nhỏ thì từ chỗ rất xa cũng có thể nghe được. Hắn không tin đêm nay hắn và Thanh Hạm cứ ở trong Thuý Liễu quán này mà vẫn có thể gặp chuyện không may.
Thanh Hạm nhìn hắn hỏi: “Trong cung có thể xảy ra chuyện lớn gì?!”
Lăng Nhược Tâm trầm tư một lát rồi chậm rãi nói: “Chỉ e là chuyện kinh thiên động địa!” Chỉ cần hai người bình yên ở lại đây, thì dù trong cung có chuyện gĩ cũng không liên quan đến họ. Dù sao bọn họ chỉ là dân thường, ai là hoàng đế cũng không ảnh hưởng gì nhiều lắm đến họ. Cùng lắm là sau này không buôn bán được với hoàng cung nữa. Như vậy bọn họ càng nhàn hạ, sau này tìm cách khôi phục thân phận thật của hắn mới là chuyện tốt nhất cần lo.
Thấy sắc mặt nghiêm trọng của hắn, lại nghe ra ẩn ý trong câu nói của hắn, Thanh Hạm trừng to mắt hỏi: “Ý chàng là…”
Lăng Nhược Tâm gật đầu nói: “Sợ rằng đúng như nàng nghĩ!” hắn biết Thanh Hạm nghĩ gì, bởi vì đó cũng là suy nghĩ của hắn.
Khi hai người nói chuyện, thì tiếng khóc của thái giám kia đã dừng lại, xung quanh hoàn toàn yên tĩnh. Hai người nhìn nhau, cảm thấy tình hình hơi quái dị. Lăng Nhược Tâm nghĩ một chút, liền mở cửa phòng, bên ngoài không có một bóng người. Tay thái giám kia không biết đã đi đâu.
Đang lúc hai người nghi ngờ, thì một âm thanh xé rách không khí truyền đến. Là một thanh kiếm. Thân kiếm loé lên dưới ánh đèn đêm. Lăng Nhược Tâm giống như đã dự đoán trước, nhẹ nhàng né sang, người kia thấy đâm trượt, lại đâm tiếp một kiếm nữa thẳng về phía hắn.
Lăng Nhược Tâm cầm một viên đá, búng tay, đánh văng kiếm người kia. Sau đó xoay người, cầm kim thêu trong tay, vung người, đâm thẳng vào gáy người kia. Phản ứng của gã kia cũng rất nhanh nhạy, lật người tránh, nhưng vẫn chậm một chút. Cây kim kia đâm xuyên qua tai hắn.
Đúng lúc này, chỉ thấy ở phía đông bốc lửa lớn. Gã kia vừa nhìn thấy lửa, liền bất chấp cơn đau ở tai, nhanh chóng phi thân qua vườn hoa bên cạnh, trốn thoát. Nhưng Lăng Nhược Tâm sao có thể để cho hắn đào thoát như vậy được. Hắn một tay phóng kim thêu chặn đường gã kia, một tay rút nhuyễn kiếm trên thắt lưng đâm thẳng về phía gã.
Gã kia dường như không ngờ người hắn có vũ khí, nên hơi hoảng hốt, suýt nữa bị hắn đâm trúng, có điều, gã cũng là một kẻ được huấn luyện nghiêm ngặt, nên chỉ hơi kinh hãi rồi kịp định thần ngay, vừa đỡ vừa lui.
Lăng Nhược Tâm thấy thân thủ gã kia nhanh nhẹn lạ thường, nhìn có vẻ rất quen thuộc với đường trong hoàng cung, lại thấy gã ra tay cực kỳ ngoan độc, chiêu nào cũng muốn đoạt mệnh, dù đang lùi bước những chiêu thức vẫn rất độc ác khiến hắn tức giận, nhuyễn kiếm cũng đâm thẳng về phía gã không chút lưu tình.
Ngay khi gã kia sắp thất thủ, thì một vài hắc y nhân lại đột ngột xuất hiện từ bụi hoa, muốn hỗ trợ gã kia trốn thoát. Một làn khói dày đặc bốc lên, Lăng Nhược Tâm sợ có âm mưu khác, liền vội vàng lùi về sau vài bước, chờ khói tan đi, thì đám người kia đã không còn thấy bóng dáng.
Nhìn tình cảnh này, Lăng Nhược Tâm kinh hãi, thầm nghĩ không ổn, vội phi thân quay về Thuý Liễu quán. Đèn trong phòng vẫn sáng, nhưng không còn thấy bóng dáng Thanh Hạm đâu. Hắn hoảng hốt hô to: “Thanh Hạm, nàng ở đâu?”
Không có ai trả lời hắn, khiến hắn càng lo lắng hơn, lại gọi tiếp: “Thanh Hạm, đừng đùa với ta nữa, nàng ra đây đi!” Xung quanh hoàn toàn yên lặng, không có ai đáp lời.
Lăng Nhược Tâm cố trấn định tinh thần, cẩn thận suy nghĩ lại tình huống vừa rồi khi hắn lao ra khỏi Thuý Liễu quán. Hắn thầm trách mình quá sơ ý, chỉ sợ đây là kế điệu hổ ly sơn của người khác. Nghĩ đi nghĩ lại, lại thấy không đúng lắm. Võ công của Thanh Hạm không thấp hơn hắn, nếu so tài thật sự thì chưa chắc hắn đã là đối thủ của nàng. Người bình thường sao có thể dễ dàng đưa nàng đi được.
Lòng Lăng Nhược Tâm bây giờ như trăm mối tơ vò không lời giải đáp. Nếu là nàng trước kia, thì hắn còn có thể nghĩ rằng nàng cao hứng chạy ra ngoài xem náo nhiệt, nhưng qua thời gian vừa rồi sống chung với nàng, hắn biết tính tình nàng đã thay đổi rất nhiều, cũng trưởng thành hơn, nàng biết rõ đêm nay nguy hiểm ra sao, không thể nào tự chạy ra ngoài được…
Suy nghĩ kỹ lại một lần, hắn đột nhiên nhớ ra, đêm nay nàng chủ động quyến rũ hắn, lúc hắn rời khỏi thân thể nàng, vẻ mặt nàng ửng hồng lên, khi đó, hắn chỉ cho rằng đó là phản ứng tình dục bình thường mà thôi. Nhưng giờ nghĩ lại, lại thấy hơi kỳ quái. Tuy nàng không phải là người quá khép kín, nhưng cũng là người rất bảo thủ, trước kia chỉ bị hắn hôn một chút mặt đã đỏ bừng, đêm nay lại chủ động như vậy, đúng là không bình thường.
Hắn đi một vòng quanh Thuý Liễu quán, hy vọng có thể phát hiện thứ gì khác thường. Đột nhiên, một mùi nhè nhẹ lọt vào mũi hắn. Hắn quay đầu, nhìn về phía ngọn đèn trên bàn. Hắn đưa tay nhấc chụp đèn lên, mùi càng thêm nồng đậm, rõ ràng mùi hương đó phát ra từ đây. Mắt hắn lạnh đi, liền cầm chao đèn lên xem, thấy một mẩu gì đó màu đen còn chưa cháy hết. Hắn dùng ngón út, gạt một chút đưa lên mũi ngửi, sắc mặt hắn bất chợt biến đổi hẳn.
Mê tình thảo. Bọn họ l