Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nương Tử, Nàng Đừng Quá Kiêu Ngạo

Nương Tử, Nàng Đừng Quá Kiêu Ngạo

Tác giả: Dạ Sơ

Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342294

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2294 lượt.

. Hắn lạnh lùng hỏi: “Ngươi muốn thế nào?”
Đến cửa cung, Lăng Nhược Tâm liền chỉ vào đám thị vệ kia nói: “Ra lệnh cho bọn họ lùi ra sau mười trượng!”
Tần Phong Dương bất đắc dĩ nói: “Các ngươi lùi về phía sau!”
Đám thị vệ nghe lệnh lùi lại.
Nhìn thấy thị vệ đã lùi xa, khoé miệng Lăng Nhược Tâm khẽ nhếch lên cười, khẽ nói vào tai Tần Phong Dương: “Tam hoàng tử, ta còn muốn báo cho ngươi một tin. Thái tử chưa chết. Trò chơi này, các ngươi từ từ chơi tiếp đi! Thứ cho ta không theo hầu được!” Dứt lời, hắn đưa tay điểm huyệt sau lưng Tần Phong Dương, rồi ôm Thanh Hạm chạy khỏi cung.
Tần Phong Dương quay lưng về phía Lăng Nhược Tâm, lại bị hắn điểm huyệt nên không nhìn thấy hướng hắn bỏ chạy, trong lòng còn đang bị lời nói của hắn làm cho kinh hoàng, Tần Phong Ảnh chưa chết?! Sao thế được, rõ ràng chính mắt hắn đã nhìn thấy Lăng Nhược Tâm đâm một đao vào tim hắn ta mà?! Lúc này, phía tẩm cung bỗng bốc khói cuồn cuộn, Tần Phong Dương hoảng hốt, xem ra Lăng Nhược Tâm cũng không hoàn toàn lừa hắn.
Bọn thị vệ giải huyệt giúp hắn, hắn quay đầu, thấy Lăng Nhược Tâm đã biến mất tăm, đành nghiến răng nói: “Hồi cung!” Trong lòng lại cực kỳ oán hận Lăng Nhược Tâm, tuy trước đây hắn luôn cảm thấy, Lăng Nhược Tâm tâm cơ rất sâu, nhưng tâm cơ đó chẳng qua cũng chỉ toả hào quang ở Huyến Thải sơn trang mà thôi, nhưng lần này giao thủ, hắn đã hoàn toàn hiểu được, hắn thật sự đã thua trên tay Lăng Nhược Tâm.
Tâm tư Tần Phong Dương vô cùng hỗn loạn, nhìn bộ dạng của Thanh Hạm, không khó để nhận ra nàng trúng xuân dược. Hắn nghiến chặt răng, Lăng Nhược Tâm đưa Thanh Hạm đi như vậy, có lẽ hắn và Thanh Hạm về sau sẽ không còn cơ hội nữa.
Lăng Nhược Tâm ôm Thanh Hạm đi thẳng ra ngoài cung khoảng hơn hai dặm thì Thanh Sơn và Lạc Thành đều đuổi theo kịp. Vừa nhìn bộ dạng của Lăng Nhược Tâm, họ đều hoảng hốt. Cho đến hôm nay bọn họ mới biết, môn chủ của bọn họ lại là một nam tử! Còn tướng công của môn chủ lại là nữ tử!
Lăng Nhược Tâm liếc mắt nhìn bọn họ một cái, lạnh lùng hỏi: “Kỳ lạ lắm sao?” Hắn đương nhiên biết sự kinh ngạc trong mắt bọn họ từ đâu mà có.
Thanh Sơn hồi phục tinh thần, thấy Lạc Thành vẫn còn đang ngẩn người liền khẽ đẩy hắn một cái rồi nói: “Ngựa đã chuẩn bị tốt, phòng ở biệt viện cũng đã thu dọn xong.”
Lăng Nhược Tâm hừ một tiếng: “Ta biết vì sao các ngươi giật mình, nhưng các ngươi chỉ cần biết, ta là môn chủ của các ngươi là được rồi. Còn về chuyện ta là nam hay nữ thì không hề quan trọng!”
Thanh Sơn vội đáp: “Vâng! Môn chủ!” Bình thường hắn vốn đã thông minh, nên hiểu ngay ý của Lăng Nhược Tâm. Quả thật, môn chủ là nam hay nữ cũng không quan trọng, quan trọng là… môn chủ đã cứu mạng hắn.
Lạc Thành hơi bối rối nói: “Đến bây giờ ta vẫn không thể tưởng tượng được nam nhân có thể giả nữ giống như vậy. Ta nhìn thường xuyên mà cũng không phát hiện ra…” Bỗng, nhìn thấy sắc mặt không được tốt của Lăng Nhược Tâm, Thanh Sơn lại vội kéo tay áo hắn, nên hắn cũng dừng ngay lập tức.
Lăng Nhược Tâm trừng mắt liếc hai người một cái nói: “Các ngươi đi biệt viện với ta. Báo cho huynh đệ trong môn, chú ý chặt chẽ động tĩnh trong hoàng cung, có bất cứ điều gì dị thường, phải báo với ta ngay.” Dứt lời, hắn cưỡi khoái mã hai người đã chuẩn bị, ôm Thanh Hạm vội rời đi.
Thanh Sơn và Lạc Thành cũng vội giục ngựa đuổi theo.
Vừa đến biệt viện, Lăng Nhược Tâm liền vò khăn mặt lau vết bẩn trên mặt Thanh Hạm. Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú của nàng đầy vết thương, hắn không khỏi đau lòng, ánh mắt càng thêm sâu. Tần Phong Dương, Tần Phong Ảnh, những gì các ngươi làm với ta hôm nay, sẽ có một ngày ta đòi lại hết.
Cả quãng đường được Lăng Nhược Tâm ôm, Thanh Hạm chỉ cảm thấy hoa mắt chóng mặt, mấy lời của Lăng Nhược Tâm và Tần Phong Dương nói với nhau, nàng cũng chỉ mơ màng nghe thấy. Có điều, ngửi được mùi hương phong lan nhàn nhạt từ người Lăng Nhược Tâm, khiến nàng vô cùng thư thái, trong lòng càng thêm rung động, nhưng thân thể mềm nhũn không thể cử động được.
Không biết qua bao lâu, cuối cùng nàng cảm thấy giống như được đặt lên một chiếc giường vô cùng mềm mại, thoải mái, khiến nàng còn muốn cười lên. Trên mặt tuy rất đau đớn, nhưng lại có một bàn tay dịu dàng, nhẹ nhàng vuốt ve, vừa ấm áp vừa thoải mái. Khi đôi tay kia vuốt lên trán nàng, nàng không thể nhịn được nữa, nhẹ đưa tay lên giữ chặt lại.
Thấy miệng nàng hơi nhếch lên cười, trong lòng Lăng Nhược Tâm không hiểu sao vô cùng đau xót. Cô bé ngốc này, còn cười được nữa. Nhưng hắn cũng cảm thấy ấm áp hơn nhiều, cũng chỉ có khi nhìn thấy nàng cười, hắn mới có thể cảm thấy ấm áp. Khi tay nàng giữ chặt tay hắn, hắn cũng không nhịn được, khẽ cười, vừa ngọt ngào, lại vừa đau lòng. Nếu không phải vì hắn, nàng cũng sẽ không chịu khổ như vậy.
Suốt cả đêm Thanh Hạm ngâm mình trong nước, xiêm y đã ướt đẫm, tuy vừa rồi đi đường đã khô nhiều, nhưng vẫn hơi ẩm. Lòng Lăng Nhược Tâm hơi lay động, hắn hít sâu một hơi, rồi nhẹ nhàng cởi bỏ hết xiêm y trên người nàng, lại nhìn thấy trên người nàng đầy những vết xanh tím. Những vết thương này đ


The Soda Pop