Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nương Tử, Nàng Đừng Quá Kiêu Ngạo

Nương Tử, Nàng Đừng Quá Kiêu Ngạo

Tác giả: Dạ Sơ

Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342287

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2287 lượt.

nàng, Lăng Nhược Tâm khẽ thở dài nói: “Thật ra ta cũng không muốn làm thế với nàng, cũng muốn chờ đến một ngày nàng chân chính đón nhận ra, nhưng tình hình lần này thật sự quá đặc biệt, ta cũng không thể tưởng tượng được, nếu nàng cùng nam tử khác…” Câu tiếp theo, hắn không thể nói được nữa.
Thanh Hạm cũng hiểu ngay ý hắn, nàng nghĩ một chút rồi nói: “Thật ra, ta cũng không trách chàng, những lời nói với chàng ở Thuý Liễu quán đêm qua, cũng không hoàn toàn là do Mê tình thảo…” giọng nàng càng ngày càng nhỏ hơn, gần như không thể nghe thấy.
Nhưng Lăng Nhược Tâm vẫn nghe rõ ràng, đôi mắt luôn bình tĩnh không gợn sóng, lúc này vui mừng khôn xiết, hắn lại đưa tay, nhẹ nhàng ôm lấy mặt Thanh Hạm: “Ý nàng là, dù nàng không trúng Mê tình thảo, nàng cũng sẽ cam tâm tình nguyện sao?”
Thanh Hạm gật đầu rồi lại lắc đầu: “Ta vốn tình nguyện, nhưng sau đó lại không muốn nữa! Uổng công bình thường chàng cơ trí như thế, mà hôm nay lâu như vậy mới tìm được ta, chàng cũng biết, mấy canh giờ đó… ta khổ sở thế nào! Đáng ghét nhất là, sau khi tìm được ta, chàng lại còn cãi nhau với Tần Phong Dương, chàng có biết hành động của chàng lúc đó phiêu lưu thế nào không? Chỉ cần vô ý một chút, sẽ bị hắn giết chết! Chàng muốn chết nhưng ta còn chưa muốn chết đâu!”
Nghe nàng nói câu đầu tiên, Lăng Nhược Tâm vui vẻ không thôi, câu thứ hai khiến hắn nhíu mày, có điều nghe nàng nói xong, thì ý cười trong mắt hắn càng đậm thêm, hắn ôm chặt nàng vào lòng nói: “Nàng yên tâm, nàng không chết, ta nhất định sẽ không chết, dù có muốn chết, ta cũng nhất định phải làm nàng chết trước.”
Thanh Hạm nghe hắn nói vậy, khẽ cau mày, đây là cái kiểu ăn nói dở hơi gì vậy? Lăng Nhược Tâm lại nói tiếp: “Nếu ta chết trước, sau này ai chăm sóc nàng? Nếu có nam tử khác ở bên nàng, ta sẽ tức phát điên lên, nhưng nếu nàng cô quạnh một mình, thì ta lại rất đau lòng. Cho nên, dù có muốn chết, ta cũng nhất định làm cho nàng chết trước, sự cô đơn, tịch mịch, cứ để một mình ta gánh chịu là đủ.”
Nghe hắn nói vậy, Thanh Hạm cảm động vô cùng, trong thiên hạ này, cũng chỉ có Lăng Nhược Tâm mới nói như thế. Tuy là nguỵ biện, nhưng cũng là tình ý chân chân thực thực mà hắn muốn biểu lộ với nàng. Nàng bĩu môi nói: “Ta phát hiện ra, bản lĩnh lớn nhất của chàng là nói xằng nói bậy!” Tuy ngoài miệng nàng không ủng hộ, nhưng trong lòng cực kỳ vui vẻ.
Lăng Nhược Tâm khẽ cười: “Nếu nàng cảm thấy ta nói xằng nói bậy, thì cứ coi như là thế đi! Tóm lại, cả đời này, ta cũng không cho nàng rời khỏi ta!” Giọng nói của hắn tràn đầy kiên định.
Thanh Hạm cười hì hì nói: “Vậy chàng tiếp tục ở đây nói xằng nói bậy đi! Ta cũng không rảnh rỗi mà đối đáp với chàng!” Nói xong, nàng vừa cười vừa giãy ra khỏi vòng tay của hắn. Có điều, vừa tung chăn ra, nàng mới phát hiện một vấn đề cực kỳ nghiêm trọng, trên người nàng không mặc xiêm y.
Thanh Hạm vội kéo lại chăn, trừng mắt nhìn Lăng Nhược Tâm nói: “Chàng đúng là đại sắc lang!”
Nhìn hành động vừa đáng yêu lại mang theo vẻ giận dữ của nàng, lòng Lăng Nhược Tâm vô cùng ấm áp, hắn lại cười nói: “Ta phát hiện ra là hiện giờ ta rất thích dáng vẻ tức giận mắng mỏ ta của nàng. Ít nhất cũng tốt hơn so với lúc nàng không thể cử động rất nhiều!” Thanh Hạm vẫn trợn trừng đôi mắt to tròn nhìn hắn, hắn lại nói tiếp: “Thật ra, ta cũng không phải là đại sắc lang, xiêm y trên người nàng, đúng là do ta cởi, có điều, xiêm y trên người ta cũng do nàng cởi ra mà. Chỉ là, nàng cởi xiêm y của ta không nói, lại còn thô lỗ vô cùng, ngực ta và lưng ta đều bị nàng cào bị thương rồi này.”
Dứt lời, hắn nhẹ kéo chăn ra, Thanh Hạm nhìn thấy trước lồng ngực rắn chắc của hắn quả nhiên có vài vết cào, có điều, hắn kéo chăn thì kéo nhè nhẹ, cần gì phải kéo hết ra như thế, trừ ngực lộ ra, lại còn lộ cả bụng, mà lộ bụng cũng không sao, nhưng ngay cả cái nơi ở dưới nữa cũng lộ ra.
Thanh Hạm xấu hổ vô cùng, vội đưa tay lên bịt mắt, mắng: “Lăng Nhược Tâm, chàng là đồ cuồng lộ hàng!” Lúc nàng che mắt, động tác quá mạnh, cũng quên mất mình không mặc xiêm y, đang ngồi trên giường, vừa làm động tác đó, chăn liền rơi từ trên vai xuống, lộ ra làn da tuyết trắng của nàng.
Vốn Lăng Nhược Tâm nghe nàng nói vậy cũng hơi lúng túng, nhưng sau khi nhìn thấy hành động của nàng, hắn lại không nhịn được, khẽ nở nụ cười. Thanh Hạm cảm thấy người hơi lành lạnh, lại nghe thấy tiếng cười của hắn, nhìn lại chính mình, mặt càng đỏ hơn, vội chui sâu vào trong chăn nói: “Không cho nhìn!”
Lăng Nhược Tâm cười rất lưu manh: “Nàng được nhìn ta, lại không có ta nhìn nàng, lý lẽ kiểu gì thế?!” Hắn dừng một chút lại nói tiếp: “Thật ra, mỗi tấc da trên người nàng ta đều nhìn sạch rồi, nhìn nhiều hơn một lần nữa thì làm sao, hơn nữa, nàng là vợ ta, sau này còn nhiều dịp để tiếp xúc thân mật mà!”
Hắn nói càng lúc càng kỳ cục, khiến Thanh Hạm không khỏi bực mình, cả đầu cũng chui luôn vào trong chăn.
Lăng Nhược Tâm mỉm cười, thấy mặt trời đã ngả về phía Tây, ở đây cũng không phải nơi có thể ở lại lâu, hắn liền lấy một bộ y phục nam trong tủ mặc lên người, rồi lại lấy một b