Tác giả: Dạ Sơ
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342291
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2291 lượt.
ộ y phục nữ, đưa cho Thanh Hạm nói: “Mặc xiêm y trước đã, ở đây không an toàn, chúng ta phải đi thôi.”
Lúc này Thanh Hạm mới thò đầu ra khỏi chăn, trừng mắt nhìn Lăng Nhược Tâm nói: “Xoay người sang chỗ khác, không cho nhìn!”
Lăng Nhược Tâm cười: “Đã nói là toàn thân nàng có chỗ nào ta chưa nhìn qua, sao mà không thể nhìn chứ.” Tuy nói vậy nhưng hắn vẫn quay người đi.
Thanh Hạm cầm bộ xiêm y nữ kia nhìn một lúc lâu, nhưng không biết làm thế nào để mặc bộ y phục nữ phức tạp đó lên người. Từ nhỏ nàng đã lớn lên ở Thương Tố môn, luôn mặc y phục nam, chưa bao giờ mặc đồ nữ, bộ y phục này đúng là một vấn đề lớn đối với nàng. Nàng vừa mặc loạn vào người, vừa lo Lăng Nhược Tâm sẽ quay đầu lại nhìn, nên càng bối rối hơn, xiêm y kia càng mặc càng chẳng ra sao cả, khiến nàng cảm thấy vô cùng thất bại! Nàng vốn muốn nhặt bộ nam trang cũ của mình để mặc vào, nhưng bộ y phục đó chẳng những ẩm ướt, còn bẩn không thể mặc được. Nàng đành phải cố gắng mặc bộ y phục kia.
Lăng Nhược Tâm đợi một lúc lâu vẫn nghe tiếng sột sột soạt soạt của quần áo, hắn không nhịn được nói: “Mặc xong chưa? Ta quay lại nhé?!”
Thanh Hạm cuống đến toát mồ hôi nói: “Vẫn chưa xong, không cho quay đầu!”
Đợi một lúc lâu nữa, Lăng Nhược Tâm thật sự hết kiên nhẫn, nói: “Sao lâu vậy?” sau đó hắn quay luôn người lại. Không quay lại còn đỡ, vừa quay đầu nhìn đã khiến hắn cười lăn cười bò, hắn có thể bảo đảm, đây là cách mặc quần áo buồn cười nhất mà hắn từng nhìn thấy. Nút thắt buộc sai, trung y bên trong thì rơi ra, váy lót bên trong cũng bị nàng mặc ra ngoài luôn.
Thấy hắn cười, Thanh Hạm hơi tức giận, quát: “Ta không muốn mặc y phục nữ, chàng tìm y phục nam cho ta!”
Lăng Nhược Tâm cười nói: “Biết nàng lâu như vậy mà nàng vẫn luôn giả trai, giờ khó khăn lắm mới có thể khôi phục thân phận, ta thật sự muốn nhìn dáng vẻ nàng mặc xiêm y nữ.”
Thanh Hạm giận dữ: “Mặc xiêm y nữ cái quỷ ấy! Không biết làm phức tạp thế này làm gì nữa! Đồ nam tốt hơn nhiều, vô cùng đơn giản! Tóm lại, ta không mặc đồ nữ!”
Lăng Nhược Tâm cười lắc đầu: “Nhưng ta chỉ có một bộ y phục nữ này thôi, làm sao bây giờ?”
Thanh Hạm nhìn xiêm y trên người hắn, nói: “Thế này đi, chúng ta đổi lại được không?”
Mắt Lăng Nhược Tâm tối sầm xuống: “Vất vả lắm ta mới đổi lại thân phận nam nhi, tuyệt đối sẽ không mặc y phục nữ nữa.” Đánh chết hắn cũng không mặc đồ nữ.
Thanh Hạm cười xấu xa, nghĩ là làm, liền tiến lên kéo áo Lăng Nhược Tâm, hắn thở dài nói: “Coi như ta sợ nàng!” Dứt lời, hắn lại lấy một bộ y phục nam từ trong ngăn kéo ra.
Lần này, Thanh Hạm mặc bộ y phục kia lên cực kỳ nhanh nhẹn, cảm thấy cả người đều vô cùng thoải mái! Đến khi quay đầu lại nhìn, Lăng Nhược Tâm đã buộc tóc xong, đang đứng ngẩn người trước gương đồng. Nàng nhẹ nhàng bước tới bên cạnh hắn nói: “Chàng đừng soi nữa, để ta nhìn xem nào!”
Lăng Nhược Tâm vừa quay đầu, Thanh Hạm liền ngẩn người. Nếu lúc hắn mặc nữ trang, là mỹ nhân nghiêng nước nghiêng thành, thì khi quay về nam trang lại là một nam tử anh tuấn. Tóc buộc lên cao, mặt lại có một vẻ gì đó rất khác, dù vẫn có vài phần âm nhu, cũng cũng thêm một chút vẻ yêu nghiệt, kết hợp với lớp râu mờ mới mọc dưới cằm tạo nên một cảm giác đẹp đến không thể tả nổi, không phải quá âm nhu, cũng không phải quá nhiều dương khí, mà là một cảm xúc đan xen, trộn lẫn khiến người ta cực kỳ thoải mái.
Lăng Nhược Tâm nhìn nàng ngẩn người, liền nhíu mày: “Có phải nhìn rất kỳ cục không?”
Thanh Hạm cười: “Chỉ là nhất thời chưa thích ứng được thôi, nhưng cũng rất có hương vị.”
Lăng Nhược Tâm nghe vậy liền nhíu mày, nàng nói gì thế? Nam nhân mà có thể dùng từ có hương vị để miêu tả sao? Đang định hỏi lại thì chợt có tiếng đập cửa vang lên, Thanh Sơn ở bên ngoài vội hét lớn: “Môn chủ, không ổn, triều đình phái người tới bao vây!”
Nghe thấy tiếng hét của Thanh Sơn, Lăng Nhược Tâm lạnh lùng cười nói: “Tần Phong Dương tới nhanh thật!”
Thanh Hạm hỏi: “Ta thật sự không hiểu, vì sao hắn phải phái người tới đây bao vây?” Vì hôm qua thần trí nàng vẫn rất mơ hồ nên không rõ tình hình, mấy điều nàng nghe loáng thoáng khi Lăng Nhược Tâm và Tần Phong Dương nói với nhau khiến nàng thấy như lọt vào sương mù, nhưng cũng hiểu đại khái, Tần Phong Dương đuổi đến đây chỉ e là vì nàng.
Lăng Nhược Tâm nhìn nàng nói: “Chẳng tại sao cả, chỉ vì nàng.”
Thanh Hạm chán nản, thở dài nói: “Nhưng mà, dù hắn có đuổi theo đến đây cũng có tác dụng gì đâu, ta không thể nào đi cùng hắn, vì căn bản là ta không thương hắn.” Hơn nữa, bây giờ nàng và Lăng Nhược Tâm đã là vợ chồng thật sự, trong lòng cũng thoáng hiểu được đạo lý yêu nhau thì mới ở bên nhau. Cũng vì nàng biết hiện giờ nàng ỷ lại vào Lăng Nhược Tâm đến thế nào. Khi thần trí nàng còn đang mơ hồ, chỉ vì nghĩ đến hắn nàng mới có thêm động lực mà cố gắng.
Lăng Nhược Tâm khẽ cười nói: “Có điều hắn lại không nghĩ vậy. Hiện giờ không có nhiều thời gian, chúng ta nên nhanh chóng rời khỏi đây thì hơn!”
Tần Phong Dương tức giận cầm roi ngựa quật ngã thị vệ kia xuống