Tác giả: Dạ Sơ
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342572
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2572 lượt.
hơn, nhưng chàng nay ở nơi đâu?
Nếu đã chết, vì sao không thấy xác? Nếu còn sống, sao năm năm trời cũng không có tin tức gì???
Đang nói chuyện thì một tiểu cô nương xinh đẹp như hoa như ngọc chạy vào, nhìn thấy Thanh Hạm, đôi mắt đen to tròn sáng lên, cười thật tươi, lao thẳng vào lòng nàng nói: “Cha! Cha đã về! Vô Ưu rất nhớ cha!!!”
Thanh Hạm mỉm cười, một tay bế cô bé lên nói: “Còn nói nhớ cha, vậy mà cha về không thấy con đâu. Lại nói, hai mẹ con đi chơi đâu thế?” Dáng vẻ của Vô Ưu càng ngày càng giống hắn, đôi mắt đều sâu như nước hồ, làn da trắng như tuyết, sống mũi cao cao, đôi môi hơi mỏng, quả thực là một bản sao thu nhỏ của hắn. Chỉ khác nhau là, Vô Ưu là bé gái, còn hắn là một nam tử mà thôi. Có điều, vì hắn thường xuyên giả gái, nên mỗi lần vừa nhìn thấy Vô Ưu, lòng nàng bỗng đau nhói, nỗi nhớ như sóng biển cuồn cuộn kéo tới.
Một giọng nữ dễ nghe truyền đến: “Chúng ta có đi chơi đâu, là tại ‘chàng’ suốt ngày chạy lung tung, sợ ‘chàng’ gặp nguy hiểm giống ba năm trước, nên mới đi lên miếu cầu bình an cho ‘chàng’. Đúng là không thèm ghi nhận lòng tốt của người ta mà.” Nàng kia mắt ngọc mày ngài, đôi môi hơi vểnh lên mang theo vẻ trách móc.
Thanh Hạm cười nói: “Tích Hàn, ‘nàng’ càng lúc càng to gan, còn nhanh mồm nhanh miệng như vậy. Coi chừng ngày nào đó, ta sẽ bỏ ‘nàng’ đấy!” Nàng kia chính là nhị tiểu thư Tô gia, Tô Tích Hàn.
Tô Tích Hàn hơi nhướng mày nói: “Ta còn ước gì ‘chàng’ sớm bỏ ta, ta cũng được tự do thoải mái, đỡ phải lo lắng cho ‘chàng’ mỗi ngày.”
Mấy năm nay, chỉ cần có một chút tin tức gì về hắn, Thanh Hạm đều chạy tới xem cho bằng được. Ví dụ như nghe nói ở đâu đó có nam tử giỏi thêu thùa, hay nam tử giả nữ rất đẹp, nàng đều đi tìm hiểu đến cùng. Có điều, mỗi lần đi đều tràn trề hy vọng, còn khi về lại vô cùng thất vọng. Tuy võ công của Thanh Hạm cao cường, nhưng cũng thường xuyên gặp nguy hiểm.
Thấy cả nhà họ vui vẻ hoà thuận, Minh Viễn liền nói: “Trang chủ, phu nhân, Minh Viễn còn có việc phải làm, xin phép đi trước.” Hắn thật sự rất hâm mộ cuộc sống gia đình của họ. Mọi người trong trang, từ lớn đến bé đều biết trang chủ và phu nhân rất yêu thương nhau.
Thanh Hạm khẽ gật đầu, Minh Viễn liền bước ra ngoài, thuận tay đóng cửa lại.
Vô Ưu kéo tay Thanh Hạm nói: “Cha, sao lần này cha đi lâu vậy?”
Thanh Hạm nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn của cô bé nói: “Cha đi ra ngoài có chút việc, trên đường cũng gặp vài chuyện trì hoãn, nên mới lâu như vậy. Mấy ngày cha không ở nhà, Vô Ưu có nghe lời mẹ không?”
Giọng nói non nớt của Vô Ưu đầy vẻ tức giận: “Lúc cha không ở nhà, Vô Ưu rất ngoan, mỗi ngày đều ngồi thêu với mẹ. Nhưng mà, mẹ ngốc chết đi được, mỗi lần thêu cái gì nhìn khó coi muốn chết.”
Vô Ưu vừa dứt lời, Thanh Hạm không nhịn được liền cười ha hả.
Tô Tích Hàn nhướng đôi mày liễu, quát Vô Ưu: “Mẹ thêu khó coi bao giờ? Mới từng này tuổi đã quá đáng rồi, coi chừng mẹ đánh vào mông con đó!”
Thật ra, kỹ thuật thêu của Tô Tích Hàn đã tốt hơn năm năm trước rất nhiều, cũng có linh khí hơn nhiều, chỉ là, dường như Vô Ưu được hắn di truyền cho, nên từ lúc mới hai tuổi đã có thể cầm kim thêu, giờ hơn bốn tuổi, đồ cô bé thêu ra đẹp hơn nàng ta thêu rất nhiều. Nàng ta thật sự không phục, vì sao giữa người và người lại chênh lệch nhiều như thế chứ? Nhưng mà mới hơn bốn tuổi, lại thêu hoa thêu lá, thêu động vật này nọ còn có linh khí hơn nàng thêu mười phần, khiến nàng không thể không phục.
Nhìn bộ dạng của Tô Tích Hàn, Vô Ưu vội chạy tới trốn sau lưng Thanh Hạm nói: “Cha, cha xem kìa, mẹ thật hung dữ! Rõ ràng mẹ thêu không đẹp, còn hung dữ với con! Đúng là không nói lý được mà. Cha, cha nhất định phải phân xử cho con!” Lúc cô bé nói những câu này, có vẻ vô cùng người lớn, làm ra vẻ khổ đại cừu thâm.
Nhìn thấy Vô Ưu như vậy, Thanh Hạm hơi ngẩn người, biểu cảm này của cô bé cực kỳ giống hắn. Còn nhỏ mà đã rất thông minh, trong đầu chỉ toàn mưu ma chước quỷ. Nàng vẫn nhớ như in biểu cảm của hắn khi nói xằng nói bậy, cũng ra vẻ vô tội thế này…
Thanh Hạm nhỏ giọng nói: “Cha biết Vô Ưu rất ngoan, nhưng mà, cha cũng dạy con rồi, làm người phải biết khiêm tốn, không thể quá huênh hoang được. Dù con có thêu đẹp hơn mẹ con thật, nhưng mẹ con là bậc trưởng bối của con, con nhất định phải tôn trọng mẹ, không nên chê bai mẹ trước mặt người ngoài.”
Vô Ưu bĩu môi nói: “Nhưng ở đây chỉ có con, cha với mẹ, đều là người một nhà mà, nói có sao đâu! Trước mặt người ngoài, ai dám nói gì mẹ con, con sẽ cho một trận ngay!”
Nhìn bộ dạng tiểu quỷ của Vô Ưu, Tô Tích Hàn liền bật cười, nàng rất thương Vô Ưu, rồi lại không có cách nào trị được cô bé. Nàng không thể không thừa nhận, nàng không phải là đối thủ của tiểu quỷ này, cũng như năm đó, nàng không phải là đối thủ của hắn.
Thanh Hạm khẽ cười: “Cha biết Vô Ưu ngoan nhất mà. Cha có chuyện cần nói với mẹ. Con ra ngoài chơi với Minh Viễn thúc thúc đi.”
Vô Ưu bĩu môi nói: “Lần nào cha cũng bất công như thế, cứ về là chỉ bí mật nói chuyện với mẹ, còn chưa nói được với con vài câu đã đuổi con đi rồi! Hừ!” Tuy ngoài