Tác giả: Dạ Sơ
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342267
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2267 lượt.
ước kia, mà lại thoáng có vẻ như hồ ly, ánh mắt vẫn trong trẻo đen như ngọc, nhưng cũng ẩn chứa nhiều tâm sự khác, lại sâu như nước hồ khiến người ta say mê.
Thật ra, Tô Tích Hàn cũng không có cảm tình tốt lắm với Lăng Nhược Tâm, ai bảo hắn ức hiếp nàng chứ? Nhưng mà, nàng lại rất thương Thanh Hạm. Trong năm năm nay, hai người sớm chiều bên nhau, tình cảm còn sâu sắc hơn tỷ muội, cho nên, nàng cũng thầm hy vọng Lăng Nhược Tâm có thể sớm xuất hiện. Ngày ấy, Tô Dịch Hàn tính kế với nàng, khiến nàng đã hoàn toàn không còn hy vọng gì vào chuyện thành thân nữa, chính Thanh Hạm đã giúp nàng tái sinh.
Tô Tích Hàn vẫn còn nhớ mang máng tâm trạng của mình khi được Thanh Hạm cứu lên. Lúc đó, nàng rất mất mặt, thống khổ, sống không bằng chết! Tuy nàng cũng không yêu Tống Vấn Chi, nhưng lại bị hắn làm tổn thương sâu sắc. Dù nàng biết rất rõ, sự tổn thương này cũng không phải do Tống Vấn Chi mà do chính ca ca ruột thịt của mình gây ra, nhưng trong lòng nàng lại càng thêm oán hận Tống Vấn Chi! Sự cố chấp, cứng nhắc của hắn khiến nàng mất đi tất cả! Nàng vốn có cuộc sống đầy đủ, mãn nguyện, có ca ca yêu thương nàng, có sự kỳ vọng vào một tình yêu đẹp, nhưng vì sự từ chối cực kỳ cố chấp của hắn đã khiến tất cả tan thành bọt nước.
Tô Tích Hàn vẫn cảm thấy mình không còn lý do gì để sống trên cuộc đời này nữa, cho đến khi nàng nhìn thấy đôi mắt đầy tuyệt vọng nhưng cũng không mất đi hy vọng của Thanh Hạm, nàng mới hiểu rằng, dù nàng có đáng thương, cũng không thể đáng thương như Thanh Hạm, vừa mất cha, vừa mất người mình yêu nhất. Nhưng, Thanh Hạm vẫn có thể sống tiếp vậy thì vì sao nàng không thể sống?
Tô Tích Hàn thừa nhận rằng, khi biết Thanh Hạm là nữ, nàng hơi hoảng hốt, nhưng chuyện khiến nàng thấy kinh hãi hơn cả đó là Lăng Nhược Tâm là nam nhân. Nàng đã biết Lăng Nhược Tâm từ rất lâu, luôn rất sùng bái hắn. Dù muốn ghen tị, cũng không ghen tị nổi, vì hắn quá hoàn mỹ. Những gì nữ tử nên có, hắn đều có, mà những gì không có, hắn cũng có. Chỉ là, nàng không bao giờ có thể ngờ tới, hắn lại là một nam tử!
Tô Tích Hàn trừng mắt lườm nàng một cái nói: “Cái tên đó, suốt ngày chỉ biết ăn, coi chừng ngày nào đó, ăn nhiều thành heo luôn!”
Thanh Hạm cười hì hì nói: “Nếu ngày nào đó hắn thực sự thành heo, cũng là nhờ công cô mà. Hay là thế này đi, hôm này ta bỏ cô, cho cô và hắn ở bên nhau nhé. Như vậy thì kế hoạch của cô càng dễ thực hiện hơn, chỉ sợ hắn sẽ càng biến thành heo nhanh hơn ấy!”
Mặt Tô Tích Hàn hơi đỏ lên, đôi mày thanh tú khẽ nhướng, giận dữ nói: “Cô lại nói hươu nói vượn cái gì thế?” Nàng đương nhiên hiểu tâm ý của Thanh Sơn, nhưng cũng hiểu rõ tâm tư của mình. Đã năm năm trôi qua, nhưng nàng vẫn chưa thể quên được chuyện cũ, khiến lòng nàng hoàn toàn không dám mơ mộng gì. Có lẽ, giữa hai người vẫn còn thiếu vài thứ, tên là duyên phận.
Thanh Hạm cười ha ha nói: “Ta đâu có nói hươu nói vượn, hai người ấy mà, một bên chàng hữu tình, một bên thiếp có ý, ta bị kẹp ở giữa như nhân bánh ấy. Tích Hàn, nếu ngày nào đó Thanh Sơn thực sự đến cửa cầu thân, ta sẽ gả cô đi gấp. Đỡ cho cô ngày nào cũng oán hận ta làm chậm trễ tình duyên của cô.”
Nếu là năm năm trước, Thanh Hạm nhất định sẽ không biết được tình cảm của Thanh Sơn. Nhưng mấy năm qua, nàng đã hiểu được cách đọc tâm sự trong ánh mắt của người khác. Khi Thanh Sơn nhìn Tô Tích Hàn, ánh mắt hắn giống y như ánh mắt Lăng Nhược Tâm nhìn nàng năm đó.
Mặt Tô Tích Hàn càng đỏ hơn, nàng xấu hổ quay người, đi xuống bếp, không thèm để ý đến Thanh Hạm nữa.
Thanh Hạm phì cười nhìn theo bóng Tô Tích Hàn. Nàng hiểu rất rõ tình cảm của Thanh Sơn dành cho nàng ta. Chuyện năm năm trước cũng đã khiến Thanh Sơn biết được giới tính thật sự của nàng, nên hắn cũng chưa bao giờ giấu diếm nàng tình cảm của hắn đối với Tô Tích Hàn. Mấy năm nay, Thanh Hạm cũng luôn có ý tác hợp cho họ, nhưng Tô Tích Hàn lại luôn lảng tránh. Trong thiên hạ này, chắc cũng chỉ có một người ‘tướng công’ như Thanh Hạm, suốt ngày chỉ nghĩ xem làm thế nào để tác hợp cho ‘nương tử’ của mình được ở bên thuộc hạ của mình thôi.
Đến chập tối, Thanh Sơn tới Vô Hối sơn trang, vừa vào cửa, Vô Ưu đã đón hắn: “Thanh Sơn thúc thúc!” Thanh Sơn được chứng kiến sự ra đời của Vô Ưu, nên rất thương cô bé. Lại nói, cô bé càng lớn càng giống Lăng Nhược Tâm, nên khiến Thanh Sơn cảm thấy rất gần gũi. Suy nghĩ của trẻ con đơn giản hơn người lớn rất nhiều, ai thương cô bé, cô bé sẽ thân thiết với người đó.
Thanh Sơn cười to, ôm Vô Ưu định hôn cô bé, Vô Ưu liền giơ bàn tay nhỏ xinh lên đẩy hắn ra nói: “Không cho thúc thúc hôn cháu, mỗi lần thúc hôn cháu, râu của thúc đâm vào mặt cháu đau muốn chết. Cha hôn thoải mái hơn nhiều, không hề đâm vào mặt cháu!” Cô bé vẫn không hiểu, vì sao râu của Thanh Sơn thúc thúc đâm vào mặt cô bé rất đau, nhưng cha và mẹ lại không giống như thúc ấy, hai người đều không có râu.
Cô bé vừa dứt lời, mọi người trong phòng cũng không nhịn được liền cười ha ha. Thanh Sơn thầm nghĩ: Cha cháu rõ ràng là nữ tử, làm sao mọc được râu, hôn cháu đương nhiên sẽ không đâm vào mặt c