Tác giả: Dạ Sơ
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342268
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2268 lượt.
n bình. Mà nơi xảy ra bạo động, không cần nghĩ cũng biết là ai làm. Suy đi tính lại, thì đúng là Tần Phong Dương cũng không có tâm tư tàn nhẫn, độc ác như Tần Phong Ảnh.
Thanh Sơn gật đầu nói: “Trang chủ nói cũng rất có lý, nhưng mà…”
Thanh Hạm ngắt lời hắn: “Huynh hiểu rõ ân oán giữa ta và bọn hắn. Ngày đó, hắn bức chúng ta đến đường cùng, nhưng mấy năm nay, sự oán hận cũng phai nhạt đi rất nhiều. Chỉ là, ta nuốt không trôi món nợ đó, bọn hắn khinh người quá đáng, ngày đó áp bức chúng ta từng bước một, cuối cùng khiến hắn rơi xuống vực không có tin tức gì. Nỗi khổ trong lòng ta, ngươi biết mà?”
Nghĩ đến chuyện đó, lòng nàng vô cùng đau đớn. Chuyện xưa như gió, hồi ức như mộng! Mà trong giấc mộng đó, ngoài sự ấm áp ngọt ngào, còn có cả máu tanh!
Thanh Sơn chậm rãi nói: “Ngày đó, ta và Lạc Thành cũng là tìm được đường sống trong chỗ chết. Bảy mươi tám huynh đệ đi theo, chỉ còn lại mình ta và Lạc Thành. Nếu nói đến hoàng thất, lòng ta sao có thể không oán hận! Tuy Tần Phong Dương là một vị hoàng đế tốt, nhưng cũng không đánh lại được mưu ma chước quỷ của Tần Phong Ảnh. Ta chỉ không hiểu, vì sao trang chủ phải giúp Tần Phong Ảnh?”
Thanh Hạm thản nhiên nói: “Ta không giúp Tần Phong Ảnh. Chuyện ngày đó hoàn toàn do hắn gây ra. Về tâm tư của Tần Phong Dương, ta còn có thể hiểu được vài phần, còn sự ngoan độc của Tần Phong Ảnh lại khiến ta hận đến nghiến răng nghiến lợi.” Nhưng có lẽ, nàng cũng nên cảm tạ Tần Phong Ảnh. Nếu hắn không hạ xuân dược cho nàng, nàng và Lăng Nhược Tâm cũng không viên phòng, không viên phòng, sẽ không có tiểu Vô Ưu.
Thanh Sơn đầy nghi hoặc nói: “Vậy sao trang chủ còn muốn bán chỗ vũ khí kia cho Tần Phong Ảnh?” Hắn đã muốn hỏi vấn đề này từ lâu nhưng không dám vì sợ chạm vào nỗi đau trong lòng nàng.
Thanh Hạm hỏi ngược lại: “Thanh Sơn, năm năm nay chúng ta mai danh ẩn tích, dùng Vô Hối sơn trang để che giấu thân phận, nhưng thật ra lại chú trọng khai thác khoáng sản, chế tạo binh khí, huynh biết vì sao chứ?”
Thanh Sơn đáp: “Vì báo thù.”
Thanh Hạm thở dài: “Thật ra, những năm gần đây, ta cũng cực kỳ chán ghét cuộc sống chìm trong thù hận. Chỉ là, mỗi khi đêm dài tĩnh lặng buông xuống, lòng ta không hiểu sao sẽ vô cùng đau đớn, đau đến không thở nổi. Ta không muốn phá hỏng vương triều của Tần Phong Dương. Ta cũng không có bản lĩnh đó, cũng không có tâm tư độc ác đó, ta chỉ muốn cho bọn họ cũng được nếm thử một chút, cảm giác nhà tan cửa nát là thế nào.”
Thanh Hạm vẫn còn nhớ rõ hình ảnh Huyến Thải sơn trang cháy đen, ngọn lửa đã thiêu rụi đi tất cả. Tuy Tần Phong Dương nói đó không phải là người của Huyến Thải sơn trang, nhưng mấy năm nay nàng vẫn không tìm thấy Lăng Ngọc Song và Đoàn Lạc Trần. Nếu bọn họ còn sống, hẳn sẽ phải đến tìm nàng chứ?! Cho nên, điều đó cũng chỉ ra rằng, Tần Phong Dương nói dối. Có lẽ bọn họ cũng giống như những phế tích ở đó, trở thành tro bụi rồi.
Nỗi đau tan cửa nát nhà năm đó, cũng biến nàng từ một cô gái không ưu không sầu, thành một thương nhân tàn nhẫn như bây giờ. Tung hoành trên thương trường mấy năm, nàng cũng bắt đầu hiểu sâu sắc cảm giác của Lăng Nhược Tâm lúc trước. Sở dĩ nàng chọn hình thức kinh doanh giống Huyến Thải sơn trang, cũng là vì muốn hiểu được tâm tình của hắn lúc trước.
Cũng chỉ có như vậy, mới khiến cho nàng có cảm giác hắn đang ở bên cạnh. Còn chuyện khai thác khoáng sản, chế luyện binh khí, là vì nàng nghĩ, nếu hắn còn sống, chắc hắn cũng sẽ làm thế. Có đôi khi, nàng nghĩ, nàng đang sống thay hắn, nhiều lúc, làm một việc gì đó, nàng luôn nghĩ, nếu là hắn, hắn sẽ làm thế nào.
Mối hận diệt môn, sao có thể dễ dàng quên đi?! Nàng tự thấy mình không phải người tàn nhẫn, nhưng cũng bị suy nghĩ suốt mấy năm qua ép thành càng ngày càng độc ác. Nhiều khi đêm xuống, nằm một mình, nàng vẫn thường nghĩ, nàng vẫn là Đoàn Thanh Hạm đáng yêu đơn thuần lúc trước sao?
Nhìn ánh mắt đầy mưu kế của Thanh Hạm, Thanh Sơn hơi kinh hãi. Trong suy nghĩ của hắn, Thanh Hạm vẫn là người rất đơn thuần. Năm đó, khi Thanh Sơn và Lạc Thành tìm thấy nàng ở Thương Tố môn, hắn từng bị bộ dạng của nàng làm cho hoảng hốt. Hắn không thể tin được, cô gái đáng yêu giả trai, luôn có khuôn mặt tươi cười ngày đó, lại có thể giống như một thân cây héo khô như vậy. Hắn hiểu tâm trạng của nàng, nên mới cùng Lạc Thành và các huynh đệ trong Phi Phượng môn đi theo bên cạnh nàng.
Thanh Sơn nghe nàng nói vậy, liền cúi ddauafnois: “Khi ta giao dịch với Tần Phong Ảnh, có phát hiện một chuyện rất khả nghi, không biết có nên nói không.”
Thanh Hạm tạm dừng suy nghĩ lại, nhìn Thanh Sơn: “Nếu huynh phát hiện chuyện khả nghi, thì chắc chắn có chuyện phát sinh, huynh nói thử xem.”
Thanh Sơn nói: “Ta phát hiện Tần Phong Ảnh ngoài mua binh khí của ta, còn mua của người khác nữa.”
Thanh Hạm nhíu mày: “Từ trước đến nay, các nước đều rất hạn chế việc chế tạo binh khí. Nếu không phải chúng ta được Thái tử nước Long Miên đặc biệt phê chuẩn, cũng không thể nào mở được xưởng đúc kiếm. Rốt cuộc là người nào có bản lĩnh lớn như thế, cũng có thể chế luyệ