Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nương Tử, Nàng Đừng Quá Kiêu Ngạo

Nương Tử, Nàng Đừng Quá Kiêu Ngạo

Tác giả: Dạ Sơ

Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342262

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2262 lượt.

n binh khí?”
Thanh Sơn đáp: “Ta cũng không rõ lắm. Ngày ấy, khi ta giao binh khí, nhìn thấy số lượng binh khí trong kho của Tần Phong Ảnh rất nhiều. Tổng số lượng mà bên ta giao cho hắn cũng không đạt tới số lượng đó. Cho nên, ta đoán còn có người khác bán binh khí cho hắn. Cho nên, đêm hôm đó, ta liền lén vào kho hàng, phát hiện ra một đống binh khí được chế tạo kém hơn của chúng ta rất nhiều.”
Thanh Hạm hơi suy nghĩ một chút rồi nói: “Huynh phái người giám sát chặt chẽ động tĩnh của Tần Phong Ảnh, nếu hắn còn mua binh khí của người khác, chúng ta sẽ không bán binh khí cho hắn nữa.” Nếu tiếp tục bán cho hắn, thì tình hình sau đó, nàng khó có thể khống chế được. Xem ra, Tần Phong Ảnh này đúng là thỏ khôn có ba hàng, làm việc cực kỳ cẩn thận. Trò vui, có lẽ sẽ có kết quả nhanh thôi.
Trong lòng Thanh Sơn hơi vui vẻ hơn: “Được!” Dù thế nào, Thanh Sơn cũng rất chán ghét cảnh giết chóc.
Đúng lúc này, bên ngoài bỗng có tiếng động rất nhỏ, mấy năm nay, võ công của Thanh Hạm tiến bộ rất nhiều, cũng nhạy bén hơn hẳn, nàng quát lên: “Ai?!”
Vừa dứt lời, thân hình nàng như mũi tên bắn khỏi cung, lao qua cửa sổ, chỉ kịp nhìn thấy một bóng đen nhanh chóng biến mất hút. Thanh Hạm hơi kinh hãi, thân thủ của người kia rất nhanh nhẹn, chỉ nhún chân vài cái đã ở xa mấy trượng.
Khoé miệng Thanh Hạm khẽ nhếch lên, cúi xuống nhặt mấy cục đá lên, ném thẳng vào lưng người nọ. Người nọ bay lên trời, xoay người trên không trung, tránh được hòn đá Thanh Hạm ném tới, nhưng thân thủ cũng bị chậm mất một nhịp, đến khi chạm chân xuống đất, Thanh Hạm đã đứng trước mặt người kia.
Chờ đến khi nàng nhìn rõ bộ dạng của người đó, nàng không khỏi hoảng hốt: “Đại sư huynh, sao huynh lại tới đây?”
Người vừa tới chính là người năm đó đã rời đi không một lời từ giã vào ngày thành thân của nàng và Lăng Nhược Tâm, Tống Vấn Chi!!!
Năm năm không gặp, Tống Vấn Chi hơi đen hơn một chút, toàn thân toát ra cảm giác tang thương. Thiếu niên anh tuấn ngày ấy, giờ đã trở thành một nam tử trưởng thành. Trong bóng đêm, ánh mắt hắn vẫn sáng ngời như trước, chỉ là, trong mắt thoáng có vẻ u buồn.
Tống Vấn Chi ngượng ngùng cười, không đáp mà hỏi ngược lại: “Muội… mấy năm qua muội có ổn không?” Không biết vì sao, khi hỏi câu này, hắn lại hơi hối hận. Có ổn hay không, thật ra hắn biết rất rõ. Hắn cũng từng nghĩ đến trăm nghìn tình huống khi họ gặp lại nhau, chỉ không dự đoán được lại đối mặt trong tình cảnh này.
Thanh Hạm cười ngọt ngào với hắn: “Cuộc sống của muội cũng ổn, trưởng thành hơn trước khi một chút. Có điều, mấy năm nay không có đại sư huynh ở bên cạnh bảo vệ, nên ta cũng mệt mỏi nhiều. Bị người ta ức hiếp, rồi cũng ức hiếp người khác.” Nhìn Tống Vấn Chi, nàng hơi đau lòng, dù sao, trước kia hai người cũng rất thân thiết, hắn rất thương yêu nàng, cũng từng là một khúc mắc quẩn quanh lòng nàng.
Thanh Sơn cũng đi ra theo, nhìn thấy Thanh Hạm gọi người kia là Đại sư huynh, hắn hơi nghi hoặc, nhưng nghĩ kỹ lại, cũng biết ngay người kia là ai. Hắn biết bọn họ nhiều năm không gặp nhau, chắc có nhiều chuyện muốn nói, nhưng trong lòng hắn lại không yên tâm, liền đứng cách xa đề phòng.
Nghe nàng nói vậy, Tống Vấn Chi cũng không nhịn được cười, hắn đưa tay xoa đầu nàng, nhưng rồi lại như nhớ ra gì đó, tay dừng lại giữa không trung, cuối cùng đành buông thõng xuống. Hắn khẽ cười: “Bao nhiêu năm rồi, mà muội vẫn nghịch ngợm như trước kia. Võ công cũng tốt hơn trước rất nhiều, còn trưởng thành hơn nữa. Trong thiên hạ này, chỉ e là không có mấy người ức hiếp được muội.”
Thanh Hạm khẽ cắn môi: “Thật ra, ta vẫn là ta trước kia, chỉ là mấy năm nay quá nhiều biến cố. Đại sư huynh chắc cũng có nghe nói.” Nàng vẫn có cảm giác, Tống Vấn Chi thật ra luôn ở bên cạnh nàng, chỉ không muốn xuất hiện mà thôi, cho nến, hắn có thể cũng biết hết chuyện của nàng.
Tống Vấn Chi thở dài: “Đúng là quá nhiều biến cố, cuối cùng muội cũng trưởng thành, cũng thành thân. Chỉ là, lời nói dối của muội năm đó, lừa ta đến khổ sở! Nhưng, cho tới bây giờ, ta vẫn mong, thà rằng mọi chuyện đúng như lời nói dối của muội, còn khiến người ta dễ chấp nhận hơn sự thật trước mắt này.”
Thanh Hạm thoáng áy náy. Nàng biết lời nói dối mà hắn nhắc đến, chính là chuyện nàng lừa hắn, Lăng Nhược Tâm là nữ tử, vì hai người rơi vào bước đường cùng mới phải thành thân. Nàng khẽ nói: “Đại sư huynh, thật ra, ngày đó ta cũng không muốn lừa huynh, chỉ là, ta không muốn làm tổn thương huynh…”
Tống Vấn Chi ngắt lời nàng: “Mọi chuyện đã qua lâu rồi, nhắc tới làm gì!” Nhắc tới cũng có ích gì đâu. Năm năm qua, cuối cùng hắn cũng hiểu được rằng, cho tới bây giờ, trong lòng nàng chưa từng có hắn.
Thanh Hạm buồn bã cười, hỏi: “Đại sư huynh, sau khi huynh rời khỏi Thương Tố môn, huynh đi đâu suốt mấy năm nay?” Nàng từng sai Thanh Sơn, Lạc Thành đi tìm Tống Vấn Chi, nhưng hắn lại giống như biến mất hoàn toàn, không tra ra tin tức gì, vì thế, nàng đành mặc kệ nó.
Tống Vấn Chi cười khổ, cúi đầu nói: “Mấy năm nay ta đi khắp các xó xỉnh của nước Phượng Dẫn, cũng đi hết các con sông


Disneyland 1972 Love the old s