Tác giả: Dạ Sơ
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342266
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2266 lượt.
háu rồi. Chờ đến khi cha thật của cháu xuất hiện, xem cháu còn dám nói như thế không!
Tuy nghĩ vậy, nhưng hắn lại rút một cây kẹo đường trong ngực áo ra, dụ dỗ: “Vô Ưu cho Thanh Sơn thúc thúc hôn một cái, thanh kẹo này sẽ cho Vô Ưu hết!” Đối với tiểu hài tử, không có thứ gì có sức hấp dẫn hơn kẹo đường.
Vô Ưu khẽ chớp đôi mắt long lanh của mình, sau đó bĩu môi, hừ một tiếng: “Lần này cha về, cha cho cháu rất nhiều rất nhiều kẹo, cháu không thích thú gì kẹo của chú đâu.” Thật ra, cô bé đã thèm đến chảy nước miếng ròng ròng rồi, nhưng vẫn cố chịu đựng. Mà lần này, vì không có tin tức của Lăng Nhược Tâm, nên Thanh Hạm cũng không có tâm trạng gì, nên căn bản không hề mua quà cho cô bé.
Nghe Vô Ưu nói dối, Thanh Hạm không khỏi mỉm cười, bộ dạng của Vô Ưu giống y như hắn, cũng từng trợn mắt nói dối như vậy, nói dối không chớp mắt. Nghĩ đến hắn, trong lòng nàng lại hơi đau đớn.
Thanh Sơn cười hì hì nói: “Kẹo của thúc và kẹo của cha cháu đâu có giống nhau! Kẹo này hả, là do Thanh Sơn thúc thúc cố tình tìm một sư phụ làm kẹo nổi tiếng nhất nước Long Miên làm đó. Vô cùng ngọt ngào, không tin thì cháu ngửi thử xem, ngửi xem!” Dứt lời, hắn hơi xé một góc giấy bọc kẹo ra, mùi hoa quế đậm đà liền bay ra.
Vô Ưu nuốt nước miếng vài cái, rồi có chút tâm không cam, lòng không nguyện, đưa khuôn mặt nhỏ nhắn sang nói: “Được rồi! Cho chú hôn một chút đấy!” Tuy ngoài miệng cô bé tỏ ra rất miễn cưỡng, nhưng lòng lại vui như nở hoa. Chỉ hôn một cái mà được nhiều kẹo đường như vậy, đúng là chuyện vui vẻ nhất trên đời.
Nghe Vô Ưu nói thế, ý cười trên mặt Thanh Hạm càng đậm hơn, nha đầu đó, nhỏ tuổi mà đã biết cò kè mặc cả rồi, chỉ sợ lớn lên lại thành một đại gian thương mất.
Thanh Sơn không thèm để ý đến lời của Vô Ưu, hắn cười to rồi hôn vài cái lên khuôn mặt nhỏ nhắn của Vô Ưu. Vô Ưu nhíu mày, tay đã nắm được thanh kẹo trong tay Thanh Sơn, liền vội vàng nhảy xuống khỏi người hắn.
Sau khi lấy được kẹo, Vô Ưu vội vàng bóc một viên, bỏ vào miệng, vừa ăn vừa nói không rõ tiếng: “Thanh Sơn thúc thúc xấu xa, chỉ cho thúc hôn một cái mà thúc hôn cháu nhiều như vậy, mặt cháu đau hết rồi này!”
Nhìn Vô Ưu ăn đầy mồm kẹo còn trách người ta, Thanh Hạm không nhịn được, khẽ cười thành tiếng, nàng nói với Vô Ưu: “Vô Ưu, lấy được kẹo rồi, giờ đi ngủ với bà vú đi!”
Vô Ưu cười vô cùng đáng yêu với Thanh Hạm, rồi đi tới trước mặt nàng nói: “Cha, cha hôn Vô Ưu đi, rồi Vô Ưu sẽ đi ngủ ngay.”
Thanh Hạm khẽ cười, hôn vào hai má cô bé mỗi bên một cái, cô bé mới chịu theo bà vú về phòng ngủ.
Vô Ưu vừa đi khuất, Thanh Hạm liền hỏi: “Chuyện lần này huynh lo đến đâu rồi?”
Thanh Sơn cũng thu lại nụ cười, dáng vẻ vô cùng điềm tĩnh: “Ta đã lo liệu cực kỳ thuận lợi, đã bán thành công binh khí mà mình có cho Tần Phong Ảnh. Có lẽ hắn sắp khởi binh rồi.” Lượng binh khí lần này khá lớn, trị giá cũng rất cao.
Khoé miệng Thanh Hạm thoáng có vẻ tàn nhẫn nói: “Hay lắm, ta rất muốn nhìn xem, hai huynh đệ hắn, ai lợi hại hơn ai.” Dùng tiền của bọn hắn, để ngồi xem trò cười của bọn hắn, đúng là chuyện cực kỳ thú vị.
Thanh Sơn nói: “Ba năm trước, sau khi Tần Phong Dương kế vị, trong nước Phượng Dẫn rất thái bình, dân chúng cũng an cư lạc nghiệp. Tuy đa phần lương thực của nước Phượng Dẫn vẫn nhập từ Long Miên, nhưng không thể không nói, Tần Phong Dương cũng coi như là một vị hoàng đế tốt. Trang chủ làm như vậy, chỉ sợ sẽ làm nổi lửa chiến tranh, e rằng rất nhiều dân chúng sẽ vì thế mà phiêu bạt khắp nơi.”
Thanh Hạm hừ một tiếng nói: “An cư lạc nghiệp à? Thanh Sơn, thứ huynh nhìn thấy, e rằng chỉ là bề ngoài thôi! Nửa năm trước, ở An Dương xảy ra bạo động, đó là việc mà dân chúng an cư lạc nghiệp nên có sao? Tần Phong Ảnh sao có thể để cho Tần Phong Dương yên ổn ngồi trên ngai vị hoàng đế vốn là của hắn ta chứ? Dù chúng ta không bán binh khí cho hắn ta, hắn ta cũng sẽ không chịu yên phận, sẽ nghĩ tất cả mọi cách, kéo Tần Phong Dương xuống khỏi ngai vàng.”
Thanh Sơn thở dài nói: “Tuy vậy, nhưng ta vẫn cảm thấy hơi bất an. Ta vốn là cô nhi, nếu năm đó, không có môn chủ cứu mạng, thì đã không có Thanh Sơn bây giờ. Cũng vì cuộc sống của ta từ nhỏ đã rất khó khăn, nên Thanh Sơn càng có thể hiểu rõ, dân chúng bình thường chỉ cần một cuộc sống no đủ, an cư lạc nghiệp là tốt lắm rồi.”
Mắt Thanh Hạm như sâu hơn, khẽ nói: “Huynh nói không sai. Nhưng mà, qua bao nhiêu năm như vậy, huynh cũng hiểu rõ tình hình của nước Phượng Dẫn, người dân có ngày nào được sống yên ổn? Nếu ta đoán không nhầm, nước Phượng Dẫn đều dùng quốc khố để mua lương thực từ nước Long Miên. Sản vật trong nước cũng không phong phú, không có nhiều hạng mục để thu thuế, chỉ e rằng quốc khố đã trống rỗng từ lâu. Mà Tần Phong Ảnh vẫn ẩn mình ở Tây Nam, thường xuyên phát động vài cuộc bạo động nhỏ, khiến Tần Phong Dương không thể yên ổn. Một quốc gia như vậy, làm sao có thể dùng từ an cư lạc nghiệp để nói chứ?”
***
Hai năm nay, tuy Tần Phong Dương cũng là một hoàng đế tốt, chăm lo cho việc nước, việc dân, nhưng thường xuyên gặp bạo động khiến hắn không được yê