Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nương Tử, Nàng Đừng Quá Kiêu Ngạo

Nương Tử, Nàng Đừng Quá Kiêu Ngạo

Tác giả: Dạ Sơ

Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342249

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2249 lượt.

br>Bóng đen kia lạnh lùng nói: “Hiện giờ ngươi không đoán ra ý đồ của ta, cũng không quan trọng. Ngươi chỉ cần biết rằng, ta sẽ không hại ngươi, thế là đủ rồi. Còn về thân phận của ta, sau này ngươi sẽ biết. Ngươi đi đường xa tới xưởng binh khí Tiềm Dương, ngoài chuyện muốn biết ở đây rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, thì còn có ý muốn kéo chủ nhân của nơi này về dưới trướng mình. Ta có thể nói cho ngươi biết một phần, có người muốn âm thầm phá hỏng kế hoạch của ngươi, không liên quan gì đến người của xưởng binh khí này.”
Ánh mắt Tần Phong Ảnh hơi biến đổi, lạnh giọng nói: “Sao ngươi biết? Hay ngươi chính là ông chủ đứng đằng sau của nơi này?”
Người kia cười ha ha nói: “Làm sao ta biết được, thì ngươi không cần biết. Hơn nữa, nếu ta thật sự là chủ nhân của nơi này, cũng sẽ không ở đây nói nhiều với ngươi như thế làm gì, có chuyện gì ngày mai tìm ngươi bàn bạc là được.”
Tiếng cười của hắn hơi trầm thấp, khiến Thanh Hạm giật mình. Trong lòng nàng dâng lên cảm giác hiếu kỳ mãnh liệt với thân phận của hắn. Từ câu chuyện của họ, có thể hiểu được, người kia theo dõi Tần Phong Ảnh đến tận đây, nhưng hắn chỉ vào kho hàng một lúc đã đoán được đại khái nguyên nhân vì sao binh khí bị gãy. Năng lực quan sát của người này thật không phải mạnh mẽ bình thường đâu!
Tần Phong Ảnh nhìn hắn nói: “Vì sao ta phải tin ngươi?”
Bóng đen kia đáp: “Ngươi tin cũng được, không tin cũng chẳng sao. Mọi chuyện là như thế. Nếu ngươi hiếu kỳ, có thể vào kho hàng xem kỹ một chút là hiểu ngay ta có lừa ngươi hay không.”
Tần Phong Ảnh cười lạnh: “Vậy sao?” Vừa dứt lời, hắn liền lao tới muốn giật khăn che mặt của bóng đen kia.
Động tác của Tần Phong Ảnh cực kỳ nhanh, nhưng bóng đen kia lại như đã lường trước, khẽ nghiêng người, né tránh được sự công kích của hắn, lật tay tung một chưởng, đánh lùi Tần Phong Ảnh.
Bóng đen kia lạnh lùng nói: “Thái tử làm vậy là vì muốn biết thân phận của ta sao? Có điều, thủ đoạn kiểu này không được hay cho lắm đâu. Hơn nữa, ta và Thái tử vốn cùng có lập trường chung, nếu ngươi cố tình ép buộc, thì đừng trách ta xuống tay vô tình!” Giọng của hắn vốn đã rất lãnh đạm, lúc này, ngữ điệu càng thêm lạnh lùng khiến Thanh Hạm cảm thấy sát khí rõ rệt.
Nghe hắn nói vậy, Tần Phong Ảnh hơi cứng người lại, như rất giận dữ, nhưng lại cố nén lại không dám phát tác ra, oán hận nói: “Sẽ có một ngày ta biết được thân phận của ngươi.” Dứt lời, hắn phẩy tay áo, bỏ đi.
Nhìn theo bóng Tần Phong Ảnh, bóng đen kia hừ một tiếng, nhưng vẫn đứng tại chỗ, không động đậy. Chờ Tần Phong Ảnh đi khuất, hắn mới lạnh lùng nói: “Nấp ở phía sau xem lâu như vậy, có phải cảm thấy rất thú vị không?”
Thanh Hạm hơi sửng sốt, biết hắn đang nói với nàng, liền đi từ sau gốc cây ra: “Phản ứng của các hạ thật nhạy bén, ta còn tưởng có thể giấu được ngươi, không ngờ vẫn bị ngươi phát hiện.”
Bóng đen kia thản nhiên nói: “Thân thủ của các hạ cũng rất tốt, khiến tại hạ phải bội phục. Nếu không phải vừa rồi ngươi đạp vào cành cây gãy, chỉ e là ta cũng không phát hiện được sự tồn tại của ngươi.”
Thanh Hạm nhớ vừa rồi khi hắn lên tiếng, nàng định bước ra ngoài, có đạp vào một cành cây gãy rất nhỏ, không ngờ lại để hắn phát hiện ra, liền cười ha ha nói: “Thân thủ của ta so với phản ứng của ngươi, rõ ràng là kém hơn nhiều.”
Bóng đen kia lạnh lùng nói: “Nếu ta đoán không sai, các hạ chính là ông chủ thật sự của nơi này! Có thể kéo được Thanh Sơn và Lạc Thành về dưới tay mình, các hạ thật có bản lĩnh!”
Thanh Hạm lại kinh hãi lần nữa, hắn biết Thanh Sơn cũng không có gì kỳ quái, vì hắn vẫn theo dõi Tần Phong Ảnh, Thanh Sơn có vài lần giao hàng cho hắn ta. Nhưng nếu biết cả Lạc Thành thì quá kỳ lạ, thanh danh của Lạc Thành trên giang hồ cũng không lớn, suốt mấy năm qua đều ở trong xưởng binh khí, hầu như không lộ mặt trên giang hồ.
Thanh Hạm liền hỏi: “Rốt cuộc ngươi là ai?”
Bóng đen kia hừ một tiếng nói: “Ta là ai không quan trọng. Quan trọng là mục đích của chúng ta giống nhau.”
“Mục đích giống nhau à?” Thanh Hạm thích thú nhìn hắn nói: “Ta chỉ là một thương nhân bình thường, muốn kiếm được nhiều bạc mà thôi. Còn ngươi lại theo dõi Tần Phong Ảnh tới tận nơi này, dường như mục đích cũng không tầm thường.”
Bóng đen kia cười lạnh: “Người thông minh không nói lời thừa. Nếu ngươi nói mình chỉ là một thương nhân bình thường, đi lừa đứa trẻ ba tuổi thì còn được, chứ Tần Phong Ảnh chắc chắn sẽ không tin. Và ta cũng không tin.”
Thanh Hạm nhận thấy, khi hắn nói chuyện với Tần Phong Ảnh, tuy hắn nói rằng muốn giúp Tần Phong Ảnh, nhưng không thể nhìn ra chút tôn kính nào trong hành động của hắn. Còn khi hắn nói chuyện với nàng, lại có vẻ cực kỳ khinh thường. Trong lòng nàng cũng bắt đầu bốc hoả, lạnh lùng nói: “Nếu ngươi đã đoán được thân phận của ta, còn dám nói chuyện với ta như vậy, không sợ ta giết ngươi sao?”
Bóng đen kia thản nhiên nói: “Giết ta à? Võ công của ngươi tuy rất tốt, nhưng còn cách cảnh giới có thể giết được ta một khoảng xa.” Vừa dứt lời, hắn liền lật tay tấn công Thanh Hạm. Chiêu thức sắc bén, sát khí