Tác giả: Dạ Sơ
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342248
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2248 lượt.
? Chẳng lẽ, có một số việc, mất đi rồi thực sự không thể tìm lại được nữa sao?
Thanh Hạm còn nhớ khi nàng bị Huyền Cơ Tử phạt, hắn lén đưa cơm cho nàng, đó từng là thời gian vô cùng ấm áp, khác hẳn sự tàn khốc của hiện tại. Nàng thầm thở dài, cả đời này, e là nàng phải phụ Tống Vấn Chi. Thâm tình của huynh ấy, nàng không thể đón nhận, trong lòng nàng không có vị trí nào cho hắn, nhưng cũng không muốn hai người đi đến mức không còn chút tình nghĩa nào.
Tống Vấn Chi có lẽ cũng có tâm sự riêng, nhưng nàng thật sự không hiểu được. Chẳng lẽ hai người phải trở mặt với nhau thật sao? Thanh Hạm khẽ nhắm mắt lại. Trở mặt, nàng thật sự không muốn, đó là người thân thiết nhất với nàng. Trên đời này, sau khi không biết tung tích của Đoàn Lạc Trần, thì nàng đã coi hắn và Huyền Cơ Tử là người thân thiết nhất của mình.
Thanh Hạm hít sâu một hơi, lại nghe thấy động tĩnh ở bên ngoài, một bóng đen thoáng vụt qua cửa phòng nàng.
Thanh Hạm hơi hoảng hốt, nghĩ một chút rồi nhét giầy vào ngực áo, với tay lấy bội kiếm, nhanh chóng vọt ra khỏi phòng.
Thân thủ của bóng đen kia cực kỳ nhanh nhẹn, chỉ nhảy lên xuống vài cái đã ở bên ngoài kho hàng của xưởng binh khí.
Thanh Hạm thầm cười lạnh, có lẽ đây chính là bóng đen mà thợ rèn kia nhắc tới! Có điều, trong lòng nàng lại thấy hơi kỳ quái, vóc dáng của bóng đen kia, nhìn không giống Tống Vấn Chi, cũng không phải Tần Phong Ảnh. Thân hình của người đó không phải rất cao, nhưng nhìn có vẻ rất quen, tim nàng bỗng đập nhanh hơn, nhất thời lại không nghĩ ra là đã từng gặp ở đâu…
Thanh Hạm suy nghĩ mãi, nhưng cũng không nghĩ ra được người kia rốt cuộc là ai. Sâu trong trí nhớ của nàng, nàng thật sự không nhớ ra được có đối thủ nào mà có thân thủ mạnh mẽ, sắc bén thế này. Không nghĩ ra thì không nghĩ nữa, nàng nhẹ nhàng đi theo sau người kia, xem rốt cuộc hắn muốn làm gì.
Người kia quan sát độ cao của tường bao, nhún nhẹ người bay lên, sau khi nhìn quanh một lúc, liền nhẹ nhàng lẻn vào kho hàng. Thanh Hạm khẽ cười, xem ra nàng hiểu lầm Tống Vấn Chi rồi. Có lẽ chuyện binh khí bị huỷ không liên quan tới huynh ấy. Nghĩ vậy, trong lòng nàng lại thấy thoải mái hơn một chút. Dù thế nào, nàng cũng không muốn đối địch với Tống Vấn Chi.
Có điều, Thanh Hạm chỉ vừa thở phào một hơi, lại phát hiện có điều kỳ lạ, bóng đen kia, rõ ràng là lần đầu tiên đến kho hàng. Lúc hắn xoay người lên tường, rõ ràng có quan sát một lúc mới xuống. Sau khi vào trong, có vẻ cũng chưa quen thuộc. Chẳng lẽ, người này và người phá hỏng binh khí là hai người khác nhau?
Thanh Hạm trốn trong góc phòng, thấy người kia quan sát trong kho hàng một lúc rồi trèo tường ra ngoài, mà không làm chuyện gì khác. Trong lòng nàng càng thấy nghi ngờ hơn, nhưng cũng cực kỳ tò mò về thân phận của người này, lập tức không suy nghĩ nhiều nữa, nhẹ lao người bám sau bóng đen kia.
Bóng đen đó, rõ ràng là cảm thấy bị người theo dõi, hắn đi dọc theo con đường, lẩn vào rừng cây. Nhìn hành động của người kia, Thanh Hạm cũng cảnh giác hơn, tuy nàng cũng là kẻ tài cao, mật lớn, đây cũng là địa bàn của nàng, nhưng khinh công của bóng đen kia rất giỏi. Hơn nữa, thân thủ của nàng cực kỳ nhẹ nhàng, về lý mà nói, lẽ ra sẽ rất khó phát hiện mới đúng. Vậy mà dường như bóng đen kia đã phát hiện ra hành tung của nàng, khiến nàng không thể không bội phục sự nhạy bén của người nọ.
Sau khi vào rừng, bóng đen kia lạnh lùng nói: “Các hạ theo dõi ta lâu như vậy, cũng nên hiện thân đi.” Giọng nói hơi lạnh lùng, vô cùng xa lạ.
Thanh Hạm thầm hít sâu một hơi, đang định bước ra, thì lại nghe Tần Phong Ảnh cao giọng nói: “Thân thủ của các hạ thật tốt, lại có thể theo dõi ta đến tận xưởng binh khí Tiềm Dương, bản lĩnh không nhỏ.”
Nghe thấy giọng của Tần Phong Ảnh, Thanh Hạm không khỏi kinh hãi, sao hắn cũng theo đến đây? Nhưng nghĩ kỹ một chút, thì nàng cũng hiểu ngay được, với sự khôn khéo của Tần Phong Ảnh, muốn thoát khỏi hai người hầu bên cạnh là chuyện quá dễ dàng. Xem ra, nàng bày kế nghi binh với hắn cũng có tác dụng.
Bóng đen kia nói: “Bản lĩnh của ta, so với bản lĩnh của Thái tử Phong Ảnh, thì cũng chẳng là gì cả.”
Tần Phong Ảnh cười nói: “Nếu các hạ đã biết thân phận của ta, theo dõi ta lâu như vậy, không biết ngươi rốt cuộc là thần thánh phương nào? Có ý đồ gì?”
Bóng đen kia cũng cười nói: “Với sự khôn khéo của Thái tử, thì làm gì không đoán được ý đồ của ta?!”
Tần Phong Ảnh lạnh lùng nói: “Ta tự thấy mình đã gặp vô số người, không có vấn đề gì mà ta đoán không ra, nhưng lại không đoán ra được thân phận của các hạ, càng không biết chút nào về ý đồ của ngươi.”
Bóng đen nói: “Ý đồ của ta rất đơn giản, chỉ muốn biết rốt cuộc Thái tử điện hạ muốn làm gì, sau đó, giúp ngươi một tay.”
Tần Phong Ảnh cười ha ha nói: “Những lời này của các hạ khiến ta thấy rất kỳ quái, nếu ngươi muốn giúp ta, sao lại không hiện thân, cả ngày chỉ lén lút bám theo ta?! Nếu không biết chuyện, còn tưởng ngươi muốn hại ta. Có điều, ta thấy ngươi theo dõi ta lâu như vậy, nhưng cũng không làm gì hại ta. Thật sự không thể đoán ra được.”<