Tác giả: Dạ Sơ
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342244
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2244 lượt.
ẽ hắn đã nhận ra nàng. Nếu hắn nhận ra, chắc chắn sẽ quay lại tìm nàng. Nghĩ đến chuyện hắn còn sống, cũng ở ngay gần bên mình, tay nàng bất giác run lên.
Thấy nàng vẫn ra vẻ như vậy, Tần Phong Ảnh cũng không nói gì. Đêm đã khuya, sắc trời cũng tối đen, nếu không, với sự khôn khéo của Tần Phong Ảnh, chắc chắn sẽ phát hiện ra sự khác thường của nàng. Hắn giả lả nói: “Ông chủ của Nghê huynh đệ là người thân thiết nhất của các ngươi, làm sao có thể làm ngươi bị thương tổn gì được.”
Thanh Hạm lạnh nhạt nói: “Thân phận của công tử vô cùng tôn quý, bên cạnh cũng có vô số mưu thần, dũng sĩ, nếu bọn họ phạm sai lầm lớn, công tử sẽ hạ thủ lưu tình sao?” Ý của nàng rất rõ ràng, thủ đoạn của ngươi vốn đã vô cùng tàn nhẫn, còn ở đây giả vờ giả vịt làm gì?!
Nhớ năm đó, Lăng Nhược Tâm dốc hết tâm sức giúp hắn, cuối cùng lại bị hắn tính kế đủ đường, chẳng những hắn không có chút biết ơn nào, mà còn vì lợi ích của mình, đẩy Lăng Nhược Tâm vào bước đường cùng.
Tần Phong Ảnh hơi ngẩn người, nghĩ đến những chuyện xảy ra mấy năm nay, nắm tay bỗng siết chặt lại. Năm đó, hắn thiên tính vạn toán, những cuối cùng vẫn tính thiếu một bước, nếu không, giang sơn rộng lớn này đã sớm là của hắn, không cần phải hao tổn tâm lực như bây giờ, chỉ vì muốn đoạt lại những gì vốn là của hắn.
Nhìn thấy trên đất có một chiếc giày rách, Tần Phong Ảnh liền hỏi: “Chiếc giày này làm sao thế?”
Thanh Hạm liếc mắt nhìn chiếc giày kia, thản nhiên nói: “Vừa rồi đánh nhau với hắc y nhân kia nên bị xé rách. Nếu không phải vì công tử xuất hiện, thì ta đã bắt được hắc y nhân đó rồi. Kỳ quái thật, xưởng binh khí Tiềm Dương rất hiếm khi xuất hiện người lạ, võ công lại cao cường như thế. Không phải hắn đến vì công tử chứ?”
Tần Phong Ảnh cười ha ha nói: “Nghê thị vệ thật khéo đùa, ta làm gì có bản lĩnh đó.”
Thanh Hạm lạnh lùng nói: “Thật ra, công tử có bản lĩnh đó hay không, Nghê Đại Dã ta cũng không quan tâm. Chúng ta là thương thân, kiếm được tiền là tốt rồi, còn về chuyện công tử mua nhiều binh khí của chúng ta như vậy, rốt cuộc là muốn dùng làm gì, nếu ông chủ ta đã không quan tâm thì đương nhiên thủ hạ như chúng ta cũng không quan tâm. Có điều, khi công tử bước vào trong xưởng binh khí Tiềm Dương, thì chúng ta phải chịu trách nhiệm bảo vệ tốt cho sự an toàn của công tử. Nhưng nửa đêm nửa hôm, công tử lại đi lung tung như vậy, rất không an toàn, xin công tử sớm quay về phòng nghỉ ngơi đi.”
Dứt lời, Thanh Hạm không để ý đến hắn nữa, đi thẳng về phía trước.
Lời nói của Thanh Hạm cũng khiến hắn chợt nhớ ra, hắn vốn muốn thăm dò một vài chuyện từ Thanh Hạm, nhưng lại bị nàng đánh lạc hướng hết. Suốt đường đi, hai người không nói câu nào, cùng mang theo những tâm trạng riêng, quay về xưởng binh khí.
Sau khi đưa Tần Phong Ảnh về phòng khách, Thanh Hạm chắp tay với hắn nói: “Đêm đã khuya, bên ngoài không an toàn, mời công tử đi nghỉ sớm!” Rồi nàng hơi liếc vào quan sát tình hình trong phòng, hai người hầu kia đều gục xuống bàn ngủ.
Khoé miệng Thanh Hạm khẽ nhếch lên, vỗ nhẹ vai người hầu, vừa vỗ vừa mắng: “Dặn các ngươi hầu hạ công tử cho cẩn thận, các ngươi lại đi ngủ trước. Coi chừng Lạc tổng quản tới lột da các ngươi!”
Mắt hai người hầu kia mơ mơ màng màng, xoa nhẹ gáy mình, lại nghe câu nói dữ tợn của Thanh Hạm, liền đáp: “Xin Nghê thị vệ bỏ quá cho, ngàn vạn lần đừng nói cho Lạc tổng quản. Nếu không chúng ta sẽ bị phạt nặng mất.”
Thanh Hạm hung dữ nói: “Lần này coi như vận khí của hai người tốt, công tử không xảy ra chuyện gì. Nếu lần sau còn có chuyện này nữa, coi chừng cái đầu của các ngươi.”
Mặt hai người hầu lộ vẻ vui sướng, ngoan ngoãn nói: “Không có lần sau nữa, chúng ta nhất định sẽ theo sát công tử mười hai canh giờ!”
Nhìn thấy hành động của nàng, Tần Phong Ảnh cũng hơi nghi hoặc, chẳng lẽ ‘hắn’ không phải là ông chủ của nơi này thật? Trong lòng lại cũng hơi giận dữ, ‘hắn’ nói như thế, nếu hắn cố tình đánh ngất người hầu để chạy đi thăm dò tiếp, khác nào tự mình vạch trần mình.
Tần Phong Ảnh khẽ cười: “Cảm ơn Nghê huynh đệ quan tâm!”
Thanh Hạm cũng cười, ôm quyền chào hắn rồi quay về. Tâm trạng của nàng đang rất bất ổn, xuyên qua hành lang dài thật dài, gió đêm nhè nhẹ thổi bay mái tóc đen của nàng, nàng khẽ thở dài, lại luôn tự hỏi: là chàng sao? Thật sự là chàng sao?
Suốt năm năm nay, đây là lần đầu tiên nàng cảm nhận được sự hy vọng thật sự, nhưng rồi lại hơi sợ hãi, sẽ không phải là mừng hụt nữa chứ? Nàng vẫn nhớ rõ, sâu trong trí nhớ của nàng, giọng nói đó, giọng nói vừa trầm thấp, vừa êm ả như nước hồ kia, từng làm cho nàng vừa yêu vừa hận. Giọng nói đó đã sớm xâm nhập vào đến tận xương tận cốt của nàng, quên không được, gạt đi không xong. Nàng sao có thể quên được, sao có thể nghe nhầm chứ?
Nhưng mà, hắn lại đi như vậy sao? Thanh Hạm hít sâu một hơi, nếu đúng là hắn, sao có thể cứ bỏ mặc nàng mà đi như thế. Nàng không quên được hắn! Nhưng đã nhiều năm như vậy, hắn cũng không hề tìm nàng, có phải đã quên nàng không?! Nghĩ tới chuyện này, nỗi đau thương nồng đậm dâng lên trong lòng nàng.