Tác giả: Dạ Sơ
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342107
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2107 lượt.
hắn đã hoàn toàn hiểu rõ rồi. Đoàn Thanh Hạm này, không những là một nữ nhân, còn là một tiểu nhân nữa, là do hắn quá sơ suất. Đôi mắt khẽ đảo một chút, sắc mặt hắn lại khôi phục lại trạng thái bình thường.
Khóe miệng Thanh Hạm thoáng có ý cười nhạt, tay lại di chuyển sờ soạng trên người hắn. Vất vả lắm mới có cơ hội như thế này, đương nhiên nàng không thể bỏ qua. Chỉ cần lấy lại được ngọc bội của mẹ, nàng sẽ rời khỏi nơi quỷ quái này ngay lập tức. Cha có mắng nàng không giữ chữ tín cũng được, cho dù không nhận người con gái là nàng cũng được, tóm lại là chỉ cần không phải ở bên cạnh hắn nữa là tốt lắm rồi.
Cuộc đời Lăng Nhược Tâm hận nhất là người khác động tới thân thể hắn, càng không nói đến việc chưa bao giờ có người sờ soạng hắn như vậy, hắn giận dữ thấp giọng nói: "Cô đang làm trò gì thế?"
Thanh Hạm vừa sờ vừa đáp: "Ta tìm ngọc bội của mẹ ta!"
Lăng Nhược Tâm hơi tự đắc nói: "Sao ta có thể ngốc nghếch mà mang khối ngọc bội đó trên người được! Cô……" Câu nói kế tiếp, dù thế nào hắn cũng không nói ra được. Bình thường hắn vốn vô cùng bình tĩnh, vô cùng trấn định, thế mà lúc này cũng choáng váng, hoa mắt.
Thanh Hạm cũng ngẩn ngơ. Nàng sờ loạn khắp nơi trên người hắn, càng sờ càng đi xuống dưới, kết quả là động tới thứ gì đó không nên sờ. Trước đây thường chơi đùa cùng các sư huynh, đương nhiên nàng biết nàng đã sờ phải cái gì. Cho dù bình thường da mặt nàng có dày đến đâu, có cả gan làm loạn thế nào thì cũng vẫn là một cô gái nhỏ, mặt không kìm được mà đỏ bừng lên, vội vàng rút tay về.
Lăng Nhược Tâm chỉ cảm thấy tim đập cực kỳ nhanh, tay nàng mềm mại như không xương, lúc chạm vào nơi đó của hắn, hắn rõ ràng cảm giác được cơ thể mình có phản ứng. Hắn cắn chặt răng, muốn mắng nàng nhưng lại không biết phải mắng thế nào!
Nhất thời, trong xe cực kỳ im lặng, Thanh Hạm dựa vào phía vách xe bên kia, cố gắng cách càng xa Lăng Nhược Tâm càng tốt. Nhưng xe ngựa vốn cũng không quá rộng rãi, xe vừa xóc một chút, hai người liền đụng phải nhau ngay.
Gặp lại cố nhân
Thanh Hạm chưa bao giờ bị dọa đến như vậy, nàng vừa mới làm gì thế này? Thấy Lăng Nhược Tâm đụng vào mình, còn dựa vào người nàng, nàng liền to giọng quát: "Cút sang một bên!"
Lăng Nhược Tâm cũng cảm thấy mình chưa bao giờ chịu thiệt đến thế, nàng ta đã được lợi lớn vậy rồi, lại còn dám quát hắn nữa, cái thói đời gì thế này? Nét đỏ bừng trên mặt hắn cũng tiêu tan, hắn lạnh lùng nói: "Phải đi ra ngoài là cô mới đúng, đây là xe ngựa của ta, huyệt đạo trên người ta cũng là do cô điểm." Xem ra, lần trước chỉnh nàng như vậy vẫn chưa đủ, nàng dường như không tiếp thu được một chút giáo huấn nào hết.
Lúc này Thanh Hạm mới nhớ ra là nàng điểm huyệt hắn, trong lòng thoáng sa sầm xuống, liền đưa tay giải huyệt cho hắn, cũng không ngại xe ngựa đang chạy, vút một cái lao ra khỏi thùng xe, giờ nàng tình nguyện chạy bộ cũng không muốn ngồi cùng một chỗ với hắn.
Xe ngựa dừng trước cửa lớn phủ tri phủ, người hầu vội vàng chạy tới vén rèm xe lên cho Lăng Nhược Tâm. Hắn ngồi trong xe, lớn tiếng nói: "Đoàn thị vệ, sao còn chưa tới đỡ ta xuống xe?"
Thanh Hạm nhìn Hứa Chí Kiệt, hắn cùng lắm chỉ khoảng hai mươi mấy tuổi, trông có vẻ nho nhã yếu đuối, nhưng trong mắt tràn đầy vẻ khôn khéo, lanh lợi. Bộ dáng kia của hắn khác xa với hình tượng tri phủ trong tưởng tượng của nàng, trong lòng thầm nghĩ: "Thoạt nhìn thì nhân khuông cẩu dạng, thật ra lại chính là nhã nhặn bại hoại." (*)
(*) Nhân khuông cẩu dạng: thân phận là người cử chỉ lại giống chó. Nhìn hành vi có vẻ đĩnh đạc chính phái, thực ra nội tâm lại đê tiện. Chẹp, hai vế câu nói của bé Hạm cũng không khác gì nhau, bé cũng giỏi chửi người quá đấy.
Lăng Nhược Tâm cũng khẽ nhún người thi lễ với Hứa Chí Kiệt: "Tri phủ đại nhân khách khí quá, chúng ta cũng là chỗ quen biết, những nghi thức xã giao này cứ miễn đi, ngài nên nhanh chóng kể lại tình hình ngày hôm đó thì hơn."
Hứa Chí Kiệt nói một tiếng: "Mời!" rồi đưa Lăng Nhược Tâm vào một căn phòng bên cạnh. Thanh Hạm định theo sau, Võ Ấn liền kéo nàng lại nói: "Đại tiểu thư bàn chuyện cùng Tri phủ, ngươi vào làm cái gì?"
Thanh Hạm trừng mắt lườm hắn một cái, không vào thì không vào, nàng cũng chẳng muốn vào làm gì! Một mình nàng đi dạo lung tung trong hoa viên của phủ tri phủ, nhưng nàng nghĩ mãi không ra. Hoa viên kia vốn cũng rất nhỏ, giờ lại bị cháy hơn một nửa, cũng chẳng có chỗ nào hay để đi, nàng liền ngồi một mình ngẩn ngơ trên tảng đá bên hồ nước.
Chợt thấy bả vai bị người ta vỗ vỗ, một giọng nói có chút vui sướng truyền đến: "Cô nương, sao nàng lại ở đây? Mấy ngày qua ta tìm nàng thật khổ!"
Thanh Hạm kinh hãi, quay lại, hóa ra là tên tiểu tử nhìn lén nàng tắm hôm đó, rồi bị nàng cắt hết xiêm y, lột mất đồ cột tóc kia!
Mười lượng bạc
Thanh Hạm cố gắng đè thấp giọng xuống cho có vẻ trầm trầm nói: "Cô nương? Sao ta lại giống cô nương được? Không phải huynh nhận sai ng