Tác giả: Dạ Sơ
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342113
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2113 lượt.
ười đấy chứ!" Bắt nàng thừa nhận nàng đi tắm bị người ta nhìn lén à? Không có cửa đâu.
Thật ra hôm đó người kia cũng không nhìn rõ diện mạo của Thanh Hạm, chỉ nhớ trên mặt nàng có một số vết xanh tím, cũng không biết là vết bớt hay vết gì. Lúc này, hắn nhìn thấy nàng ngồi bên hồ nước từ xa, dù tóc buộc cao, nhưng dáng người vô cùng mảnh mai, không khỏi nhớ tới tình cảnh ngày hôm đó, khi hắn nhìn thấy nàng. Có điều, vết máu thâm tím trên mặt Thanh Hạm đã tan từ lâu, làn da dù có trắng trẻo nhưng trên khuôn mặt lại có nét khí khái nam tử. Hắn cúi đầu nhìn thấy nàng có yết hầu, vội gật đầu nói mình nhận sai người.
Người kia vái chào Thanh Hạm nói: "Ngại quá, vừa rồi nhìn dáng công tử đây rất giống với một vị cô nương ta quen trước kia, nên đã nhận sai, mong công tử thứ lỗi."
Thanh Hạm liếc mắt nhìn hắn một cái, khẽ gầm nhẹ: "Huynh nhìn nam tử mà nhầm thành nữ nhân, đúng là buồn cười thật, ta hận nhất là người khác nói ta giống nữ nhân. Lần sau huynh cẩn thận một chút cho ta!" Mặc dù nàng quát hắn, nhưng trong lòng cũng chột dạ, ai bảo nàng đúng là nữ nhân chứ. Nàng không kìm được mà nhớ tới Lăng Nhược Tâm giả gái, mỗi ngày đều bị người ta coi là con gái, không biết hắn có cảm giác gì.
Tần Phong Dương lại lần nữa sửng sốt, không ngờ nàng lại thật sự cầm bạc bỏ chạy, khiến hắn dở khóc dở cười. Không phải hắn để ý chút bạc nhỏ đó, mà là cảm giác giống như bị người ta cắt cho một đao vậy, hay là tại chính hắn cam tâm tình nguyện đưa tay cho người ta cắt đây. Hắn có chút không cam lòng, nói: "Công tử, huynh còn chưa nói cho ta biết huynh tên gì, về sau ta làm sao tìm được huynh?"
Thanh Hạm cũng không quay đầu lại nói: "Tên chỉ là một cách gọi, có duyên sẽ gặp lại!" Có quỷ mới muốn gặp lại hắn, tốt nhất là từ nay về sau, cả đời cũng đừng gặp lại nữa.
Đúng lúc này, Hứa Chí Kiệt và Lăng Nhược Tâm bàn bạc xong xuôi bước ra, thấy Thanh Hạm thoải mái bước đến, lại nhìn thấy Tần Phong Dương đi sau nàng, hai người không khỏi kinh ngạc. Hứa Chí Kiệt hành lễ với Tần Phong Dương nói: "Tam… tam công tử, sao người lại đến đây?"
Tần Phong Dương vừa nhìn thấy bọn họ, mặt cũng cười tươi nói: "Chí Kiệt, đã lâu không gặp! Lăng Đại tiểu thư, mỗi lần gặp cô đều có cảm giác rất kinh diễm, không biết đề nghị lần trước của ta, cô nghĩ thế nào?"
Lăng Nhược Tâm thản nhiên nói: "Tam công tử có lòng, nhưng Nhược Tâm tự thấy mình không có đức, không có ý dám trèo cao, xin công tử thứ lỗi." Lời nói của hắn cực kỳ lãnh đạm, nhưng giọng nói rất đúng mực ấy lại tràn đầy ý cự tuyệt.
Thanh Hạm nhìn là biết ngay bọn họ có quen biết nhau, trong lòng thầm kêu, hỏng rồi. Nàng định thừa lúc bọn họ nói chuyện, lén rời đi. Tên Tần Phong Dương này chỉ sợ là cũng có lai lịch rất lớn, gần đây nàng đã gặp không ít phiền toái rồi, ít trêu vào hắn thì hơn.
Lăng Nhược Tâm thấy hành động của nàng, thản nhiên nói: "Đoàn thị vệ, đi chuẩn bị xe ngựa đi, chúng ta quay về Huyến Thải sơn trang." Câu nói thản nhiên của hắn lại khiến mọi người đều quay đầu nhìn về phía nàng.
Nhân vật nguy hiểm
Thanh Hạm thấy mọi người đều nhìn về phía mình, trong lòng khẽ than một tiếng, xem ra không thể lén chuồn đi được rồi, dù cực kỳ không muốn nghe theo lời của Lăng Nhược Tâm, nàng vẫn phải lên tiếng đáp lời: "Vâng."
Tần Phong Dương nghe thấy Lăng Nhược Tâm gọi như vậy, không kìm được vẻ mừng rỡ, nói: "Thì ra huynh là Đoàn công tử, lại là thiếp thân thị vệ của Lăng Đại tiểu thư đây. Nói vậy, xem ra chúng ta cũng thật có duyên!"
Trong lòng Thanh Hạm thầm mắng: "Có duyên cái quỷ gì với ngươi chứ!" Đôi mắt to liếc hắn một cái, môi cũng khẽ cười cười, đang định đáp lời, thì Lăng Nhược Tâm đứng bên cạnh đã chen vào: "Tam công tử thật có lòng, hắn ta là con của Đoàn thúc thúc. Chuyện giữa Đoàn thúc thúc và Huyến Thải sơn trang, hẳn là Tam công tử cũng nghe thấy rồi, cho nên, cả đời này hắn đều là hạ nhân của Huyến Thải sơn trang ta. Thân phận của Tam công tử cao quý, Nhược Tâm còn không dám trèo cao, thì một hạ nhân như hắn ta làm sao có thể lọt được vào mắt Tam công tử. Một chữ "có duyên" này, chỉ e hắn ta không nhận nổi thôi! Đoàn thị vệ, còn không mau đi chuẩn bị xe ngựa‼!"
Vốn là Thanh Hạm thấy Tần Phong Dương có vẻ không tự nhiên, nên đang định trêu chọc một chút, nhưng khi nghe Lăng Nhược Tâm nói, trong lòng nàng cực kỳ không thoải mái, cái gì mà cả đời nàng đều là hạ nhân của Huyến Thải sơn trang? Cha chỉ bảo nàng phải bảo vệ tốt cho hắn thôi, nhưng hắn là người giả dối như vậy, cần gì nàng phải bảo vệ? Bắt nàng cả đời chôn chân ở Huyến Thải sơn trang sao, còn lâu ấy‼! Nàng còn chưa bước chân vào giang hồ, còn chưa đi thăm thú danh lam thắng cảnh khắp nơi mà!
Lăng Nhược Tâm chán nản, khó có khi hắn muốn tử tế nhắc nhở nàng một chút, nàng lại tránh xa như vậy. Nếu không phải nể mặt Đoàn thúc thúc, thì hắn đã mặc kệ nàng rồi! Hắn đưa tay ra hiệu, xa phu liền vung roi, thúc ngựa chạy đi. Thanh Hạm cưỡi ngựa lẳng lặng theo sau, dù sao nàng cũng không quen thuộc với